Polaroid
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328443

Bình chọn: 10.00/10/844 lượt.

ể cậu lộn xộn, sau đó lại từng chút từng chút một nhanh chóng đâm vào.

Tiếu Lang chợt nhớ tới hồi còn học năm nhất, Vương Mân nằm trên giường làm mẫu nằm ngửa bật dậy cho mình xem, cũng là không nhanh không chậm từng lần từng lần một, nhưng lại có thể bảo trì một tốc độ nhất định để mà làm hệt như người máy vậy…

Choáng, lúc này mà suy nghĩ lảm nhảm cái gì vậy a! Tiếu Lang 囧囧 nhắm hai mắt lại, tiếp tục bị sáp đến kêu a a ư ư…

Thật khó chịu, lại thật thoải mái, sắp phát điên rồi!

“Anh…” Tiếu Lang bắt đầu mất tự chủ mở miệng run rẩy van xin, rên rỉ “Ha…”

Ngay lúc Tiếu Lang cảm thấy khoái cảm tích lũy đến mình sắp phải tiết ra thì, tốc độ Vương Mân đột nhiên chậm lại, thậm chí dừng hẳn.

Anh khẽ thì thầm bên tai Tiếu Lang “Mệt rồi, nghỉ ngơi một chút mới tiếp tục.”

Tiếu Lang “…”

Sau đó, Vương Mân liền vẫn giữ tư thế sáp nhập này, ôm Tiếu Lang vào trong lòng, hôn lên lưng cậu, vẫn là không cho phép cậu chạm vào phía trước.

Tiếu Lang nôn nóng đến muốn cắn người, toàn thân mẫn cảm đến phát run lên, còn thiếu vài cái nữa thôi, cư nhiên dừng lại!!

AAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!

Cậu bắt đầu tự lực cánh sinh đong đưa thắt lưng của mình, ma sát một chút cũng tốt, dòng điện nho nhỏ, từng chút từng chút một thông qua điểm kia bên trong cơ thể, truyền đến toàn thân.

“…Muốn tiết, để cho em tiết a, hic…”

Vương Mân vuốt ve lưng của cậu, vuốt ve ngực cậu, không ngừng làm động tác trấn an, nhưng vẫn là không cho phép cậu chạm vào đằng trước.

Tiếu Lang cọ cọ Vương Mân, đẩy đẩy Vương Mân, tựa như một con thú nhỏ theo bản năng cầu hoan ái, dùng hết mọi biện pháp để thân cận đối phương.

Vương Mân nhẹ nhàng mỉm cười một tiếng, trầm giọng hỏi “Tiểu Tiểu, đổi sang tư thế chính diện được không?”

Tiếu Lang mất đi khả năng tự hỏi, Vương Mân nói cái gì liền là cái gì, cậu liều mạng trả lời “Ừ, ừ…”

Vương Mân rút phân thân ra khỏi cơ thể cậu, Tiếu Lang chợt thấy hậu huyệt hư không, mất mác rên rỉ một chút.

Vương Mân để cậu nằm trên giường, sau đó nâng hai chân lên, nhắm ngay huyệt khẩu, nhất cổ tác khí đâm vào đến tận cùng, đâm đến Tiếu Lang há mồm thở dốc, kêu lên một tiếng hòa lẫn sung sướng hạnh phúc.

Lúc này cả hai đều có thể mặt đối mặt nhìn rõ đối phương, Tiếu Lang hai mắt tan rã, sắc mặt hồng nhuận, phả ra hơi thở tràn đầy tình dục, Vương Mân cũng thế, nhưng màu sắc ánh mắt của Vương Mân trầm hơn rất nhiều, cũng là ánh mắt chăm chú mà Tiếu Lang thích ngắm nhất.

Bị Vương Mân nhìn như vậy, cảm giác giống như bản thân là toàn bộ trong thế giới của anh…

Tiếu Lang cảm động đến muốn khóc lên, hai chân thon dài quấn lấy thắt lưng Vương Mân, nói “Anh, làm em!…”

Vương Mân áp lên người cậu, ánh mắt mang theo ôn nhu dịu dàng cùng yêu tựa như muốn tràn ra dến, bắt đầu trừu sáp liên tục… vẫn cấp tốc như cũ.

Tiếu Lang thực sự khóc, hai giọt nước mắt từ khóe mắt trượt dài xuống, cậu rên rỉ kêu lên, a a ô ô không rõ đang nói cái gì, Vương Mân hạ thấp người xuống hôn cậu, hôn lên ánh mắt của cậu, hôn lên sống mũi, hôn lên bờ môi của cậu, ngậm lấy đầu lưỡi, cơ thể cả hai người quấn lấy nhau, tựa như muốn dung hòa lẫn nhau làm một thể.

“Tiểu Tiểu…” Vương Mân gọi cậu, mỗi một lần kêu lên hai chữ này, hạ thân sẽ mạnh mẽ đẩy về phía trước một chút, đâm thẳng vào nơi sâu nhất.

Về sau mỗi lần sáp như vậy, Tiếu Lang lại phân ra một cái linh hồn đi đếm thử, một lần, hai lần, ba lần… cửu thiển nhất thâm, kêu Tiểu Tiểu… Vương Mân anh thực sự là vô vị quá ~~~ a~~~!!

Vương Mân “…Em đang phân tâm sao?”

Tiếu Lang nhân cơ hội cầu xin “Không có, em muốn tiết, chịu không nổi nữa, anh để em tiết di…”

Vương Mân “Ngay từ đầu em đã kêu la muốn tiết, tới giờ vẫn chưa tiết đó thôi.”

Tiếu Lang “…” QAQ là anh không cho em sờ đằng trước mờ!!!

Vương Mân ôn nhu nói “Chắc là có thể sáp bắn mà.”

Tiếu Lang lắc đầu thúc giục “Không được rồi, anh, mau sờ sờ em đi, em chịu không nổi, hic…”

Vương Mân dùng một tay đè lại không cho cậu lộn xộn, một tay sờ soạng vuốt ve từ gót chân lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng gãi gãi âm mao hạ phúc của Tiếu Lang, nhưng lại cố ý tránh đi tính khí của cậu, không chạm vào một chút nào.

Tiếu Lang quả thực khóc không ra nước mắt, muốn tự mình sờ sờ lại không dám, chỉ có thể nói năng không đầu đuôi hô “Anh, dùng sức một chút, hic, khó chịu quá đi à, a thật thoải mái, sâu hơn một chút…”

Vương Mân trừu sáp một lúc, lại cúi người ôm Tiếu Lang dậy, để cậu cưỡi ngồi trên người mình, hai người lại tiếp tục làm.

Tư thế lúc này giúp phân thân của Vương Mân tiến vào càng sâu hơn, Tiếu Lang mơ hồ cảm thấy cũng sắp đến lúc… Cậu hôn lên môi Vương Mân, dùng lưỡi liếm lấy cằm anh, cắn cắn cổ của anh, nức nở nức nở rên rỉ.

Động tác của Vương Mân rốt cuộc bắt đầu nhanh dần lên, từng chút từng chút một, mỗi lần rút ra cắm vào đều ra sức đâm vào đến nơi sâu nhất bên trong Tiếu Lang.

Tiếu Lang ôm anh, vong tình mà kêu “Anh, anh… em yêu anh… em yêu anh…”

Vương Mân hai mắt thâm trầm như biển cả, cảm giác được tràng bích của Tiếu Lang xiết lại rồi giãn ra, từng chút từng chút co rút dần… tần suất động tác dưới hạ thân càng lúc càng nhanh, đến một lần c