The Soda Pop
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328943

Bình chọn: 8.00/10/894 lượt.

hu học khác nhau, mỗi một khu đều được thiết trí chương trình giáo án học tập độc lập, lầu học cùng với ký túc xá cũng sẽ được phân tách ra, không hề giống như lúc học cao trung, mọi người tụ lại ở chung ký túc xá, cơ hồ là cả ngày sáng chiều hai mươi bốn tiếng đều có thể gặp mặt nhau…”

Tiếu Lang nghe xong, trong lòng cũng có chút dao động, cậu thầm nghĩ : đúng a, thực ra chỉ cần có thể ở chung một thành phố, vậy là đủ lắm rồi, nhưng mà…

Thầy Trầm lại nói tiếp “Hơn nữa, Kinh Đại với Khoa Đại vốn là hai trường đại học xuất sắc nhất cả nước, em với Vương Mân tình cảm thân như anh em ruột, mỗi người vào một trường, chẳng những có thể lẫn nhau thụ hưởng tài nguyên giáo dục gấp đôi, còn có thể qua lại thăm hỏi gặp mặt nhau, mở rộng vòng giao tiếp của cả hai, đến lúc đó em sẽ cảm thấy giữa cả hai chẳng những không có khoảng cách hay xa lạ, ngược lại còn có thể kéo gần quan hệ giữa cả hai trường, biến nó thành một khối thống nhất.”

Đại học Kinh – Khoa liên hợp!

Trong đầu Tiếu Lang đột nhiên vọt ra cái cụm từ này, hô hấp cậu dừng lại trong nháy mắt, sau đó hắc hắc cười ngây ngô… Trước mắt phảng phất như mở ra một con đường sáng lạn kéo dài đến vô tận, khắp nơi đều là một mảnh vàng rực rỡ…

Cúp điện thoại, Tiếu Lang lập tức gấp gáp gọi điện thoại cho Vương Mân, tâm tình hết sức kích động thuật lại đề nghị của thầy Trầm cùng với suy nghĩ của mình cho Vương Mân nghe.

Vương Mân nghe xong, trầm mặc một lúc, mới hỏi lại “Em quyết định muốn báo trường học khác nhau thật sao?” Thực ra, Vương Mân không hề giống Tiếu Lang chấp nhất với Khoa Đại đến như vậy, đi đâu đều được cả, chỉ cần cả hai được ở cạnh nhau là được rồi.

Tiếu Lang không có trả lời lại ngay lập tức, cậu nghe được trong lời nói của Vương Mân chứa chút mất mác, nói “Như vậy đối với chúng ta là tốt nhất, hơn nữa thầy Trầm nói, khoảng cách chính là để khảo nghiệm tình cảm của hai chúng ta!”

“Ừ.” Vương Mân đáp lại, trong lòng có chút hoảng hốt.

Đại học… một thế giới xa lạ…

Nghe bảo cuộc sống ở nơi đó muôn màu muôn vẻ, mới lạ lại thú vị, nơi ấy kẻ có tài nhiều vô số kể, ai cũng có sở trường riêng.

Tiếu Lang của thời điểm hiện tại đang ở độ chín muồi, vẻ ngoài thư sinh lại tràn đầy ý chí, tính cách sáng láng, con người lại hoạt bát thiện lương, tới nơi kia chắc chắn sẽ được người người hoan nghênh…

Không giống với mình, mình vốn dĩ vẫn luôn bình thản như nước, yên tĩnh trầm lặng, bản thân mình vẫn luôn thích hưởng thụ những lúc yên lặng lại đơn điệu, mà Tiểu Tiểu lại thích những thứ mới mẻ, luôn tràn ngập tò mò với thế giới.

Giờ phút này đây, Tiếu Lang tựa như một chú chim ưng đang độ trưởng thành, chập chững tập vươn đôi cánh, muốn cởi bỏ vòng tay cùng với áp chế của mình, một khi tận mắt nhìn thấy, kiến thức đến những cảnh đẹp của vạn vật, quen thuộc với không trung bao la rộng lớn, lúc ấy Tiểu Tiểu liệu có đồng ý trở lại bên cạnh mình, chỉ thích một mình mình mà thôi không?

Tựa hộ cảm giác được tâm trạng bất an uể oải của người bên kia, Tiếu Lang lo lắng hỏi “Anh, có phải là anh thấy không vui không?”

Vương Mân lập tức phủ nhận “Không có.”

Tiếu Lang nói “Có mà, em cảm giác được!”

Vương Mân cười nhẹ một tiếng, hỏi “Tiểu Tiểu, khoảng cách giữa Khoa Đại với Kinh đại có xa hay không?”

Tiếu Lang “Em cũng không biết, à đúng rồi, A Phi học Khoa Đại, để em xem tên đó có trên QQ không, hỏi một chút.” (Thời ấy vẫn chưa có Baidu hay Google Earth)

“Ừ.” Vương Mân cầm di động, yên lặng chờ đợi.

Tiếu Lang chạy mở máy, bật QQ, tìm tên A Huy–

Tiểu Long Nữ “Nước sôi nước sôi! Có đó không!?”

A Huy “Có, sao thế?”

Tiểu Long Nữ “Khoa Đại với Kinh Đại ở gần nhau không?”

A Huy “Gần.”

Tiểu Long Nữ “Gần cỡ nào?”

A Huy “Một con lộ, đi xe bus chạy một trạm là tới.”

Tiểu Long Nữ “…” Kháo, nếu sớm biết hai cái trường chỉ cách nhau mỗi cái đường lộ, rối rắm để làm chi nữa!

Tiếu Lang quay lại cầm điện thoại thuật lại chi tiết cho Vương Mân nghe, Vương Mân cũng bực mình phải biết, may mắn là không có nói mấy lời buồn nôn sến rện… nếu không chắc xấu hổ chết mất!

“Được rồi,” Vương Mân nói “Anh đăng học Kinh Đại, em Khoa Đại.”

Tiếu Lang “Anh ~~”

Vương Mân “Hửm?”

Tiếu Lang “Em sẽ nhớ anh lắm~”

Vương Mân “…Rồi rồi, cách có mỗi con lộ thôi chứ mấy, đừng buồn nôn như vậy.”

Tiếu Lang làm nũng “Thật mà, em sẽ nhớ anh lắm a…”

Vương Mân ngoài miệng lãnh đạm, khóa miệng lại không nhịn được khe khẽ cong lên, hai người anh anh em em nói vài lời ngọt ngào chết người, mới chịu cúp điện thoại.

☆ ☆ ☆

Hôm sau là ngày trở lại trường để điền chí nguyện, gặp lại cả đám học sinh C1 đã lâu không thấy.

Ngoại trừ thành tích của Vương Mân với Tiếu Lang được công khai nên ai ai cũng biết, những người còn lại đến hôm nay mới được công bố kết quả.

Nhạc Bách Kiêu thi được 658 điểm, hạng 265 toàn tỉnh, thứ hạng này tính ra cũng không tệ lắm, nhưng muốn vào Khoa Đại vẫn là kém rất nhiều… Ngoại trừ hai trường này ra, cậu chàng vẫn có thể mặc sức chọn lựa những trường đứng top 10 cả nước.

Nghe bảo cậu chàng báo danh vào F Đại, trường đại học kia cũng xem như rất có danh tiếng, tọa lạ ở khu đ