Insane
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329393

Bình chọn: 7.5.00/10/939 lượt.

ông bố, hơn nữa vẫn là chưa trải qua sự cho phép của đương sự, thầy không thể tiết lộ điểm cho em biết, bất quá..” thầy Khương cười “Cậu ta thi rất tốt.”

Vô nghĩa! Đó là anh tui đó, làm sao có thể thi không tốt được chứ!

Tiếu Lang lai hỏi “Bên phía nhà trường đã gọi cho cậu ấy rồi đúng không ạ? Cậu ấy có bảo sẽ báo danh Khoa Đại không ạ?”

Thầy Khương trả lời “Cậu ta bảo vẫn còn chưa xác định.”

Cái gì? Chưa xác định? Tiếu Lang vội vàng hỏi lại “Vậy em cũng không xác định có vào Khoa Đại hay không, em phải hỏi cậu ấy trước đã rồi mới quyết định ghi danh sau!”

Thầy Khương “…”

☆ ☆ ☆

Nói chuyện thêm một lúc, thầy Khương lưu lại cách thức liên lạc, sau đó mới cúp máy.

Điện thoại vừa ngắt, Tiếu Lang liền vội vàng bấm số di động của Vương Mân, mà Tiếu ba Tiếu mẹ lẫn Tiếu Mông vây quanh Tiếu Lang lại không có cơ hội xen lọt vào câu nào, nhưng tâm tình lại vừa sốt sắng vừa kích động bởi vì nghe được mấy lời đối thoại của Tiếu Lang lúc nãy.

Mà, Vương Mân lúc này cũng đang ở nhà đợi điện thoại của Tiếu Lang.

Buổi tối, khoảng độ bảy giờ ba mươi, bộ giáo dục của C thị cùng với vài trường đại học học danh tiếng thi nhau gọi điện đến chúc mừng.

Thực ra mà nói, thi được điểm số như vậy hoàn toàn nằm bên trong dự kiến của Vương Mân, nhưng mà thứ hạng ngược lại hoàn toàn vượt quá dự đoán của cậu. Lúc được thông báo cho biết, Vương Mân đương nhiên vô cùng cao hứng, nhưng đồng thời trong lòng cũng có chút lo lắng.

Cậu lo là Tiếu Lang thi không tốt, điểm không cao, sợ chênh lệch điểm số giữa hai người quá lớn, sợ Tiếu Lang đến lúc đó lại nghĩ đông nghĩ tây, rồi lại tự cảm thấy bản thân là gánh nặng liên lụy đến mình, không muốn cùng mình nữa…

Thế nên, Vương Mân chỉ đành cố gắng đè nén vui sướng trong lòng, kiên nhẫn chờ đợi thành tích của Tiếu Lang.

Cậu ngồi trên giường, lưng dựa vào tường, tay cầm di động, lẳng lặng chờ… thế nên cuộc gọi của Tiếu Lang chỉ reo được đúng một tiếng, đã được đón nghe.

“Tiểu Tiểu.”

Nghe trong điện thoại vang lên thanh âm của Vương Mân, Tiếu Lang đột nhiên thấy cảm động, vốn có cả một bụng này kia muốn nói, vậy mà hiện tại toàn bộ đều nghẹn ở yết hầu, không cách nào phun ra được, mãi cho đến khi nghe Vương Mân hỏi “Em biết kết quả thi chưa?”

Nghe được lời này, “cửa xả” của Tiếu Lang mới bắt đầu được mở chốt, lời nói lập tức tuôn ra ào ào.

“Rồi ~! Em thi được 679 điểm, hạng 87 toàn tỉnh, ha ha~ Lúc nãy Kinh Đại Khoa Đại vừa mới gọi điện cho em chiêu sinh nha! Cảm thấy vui muốn chết luôn! Anh thi được bao nhiêu điểm? Mới nãy em có lén hỏi ông thầy phụ trách chiêu sinh kia, ổng nói là anh thi rất tốt, nhưng mà nói tới nói lui cũng không chịu tiết lộ anh hạng mấy…”

Vương Mân lẳng lặng nghe Tiếu Lang hưng phấn dài dòng lôi thôi, khóe miệng vô ý thức hơi hơi nâng lên, ánh mắt cũng không nén nổi ý cười.

Ba nắm, một tay lôi kéo dạy dỗ tên nhóc ngu ngốc này từ vị trí đứng ở tận hạng 281 toàn trường, đến bây giờ có thể hiên ngang xếp ở hạng 87 toàn tỉnh… Dẫu cho trong suốt quá trình dài dòng này, tự Tiếu Lang cũng phải bỏ công sức cùng trả giá không ít, tự chân bước đi trên những lối quanh co, gặp quá thung lũng sâu hút, từng vì kiêu ngạo mà ngủ say trong chiến thắng, khiến cho người khác cảm thấy tiếc nuối, nhưng nhìn chung mà nói, vẫn là một thiếu niên hết sức ngoan ngoãn, rất nghe lời, cũng rất cố gắng

Điều này khiến Vương Mân cảm thấy trong lòng giống như tràn đầy một loại cảm giác thành công khi tự tay chăm sóc con cái từ bé cho tới lúc trưởng thành, khiến người ta cảm thấy lệ nóng doanh tròng (…)

“Anh ~! Anh thi hạng mấy vậy a?” Tiếu Lang ở bên kia điện thoại thúc giục hỏi.

Vương Mân cười nhẹ, nói “Đoán xem.”

Tiếu Lang “Hạng nhất?”

Vương Mân nói “…Làm sao lợi hại được như thế.”

Tiếu Lang “Hạng nhì?”

Vương Mân “…Không phải.”

Tiếu Lang “Hạng ba?”

Nụ cười nơi khóe miệng Vương Mân càng thêm sâu, nhưng ngoài mặt lại trách móc “Em cứ đoán từ từ xuống như vậy kiểu gì chẳng có lúc trúng.”

Tiếu Lang nào để ý tới nhiều như vậy, lúc này cậu nhóc tựa như một tên hâm cầm điện thoại gào rú “Có phải hạng ba hay không? Là hạng ba đúng hay không?”

Vương Mân “Ừ.”

Tiếu Lang “A a a a a!! Vậy là anh hạng ba toàn tỉnh! Là thám hoa nha!!”

Vương Mân “…”

Tiếu Lang “Được bao nhiêu điểm?”

Vương Mân “697, cao hơn em 18 điểm.”

Tiếu Lang “…Kháo!”

Vương Mân “Trạng nguyên C thị đó nha.”

Tiếu Lang “…”

Vương Mân “Ha ha.”

Tiếu Lang “Ha ha cái đầu anh ấy, ở đó mà ha ha! Thi điểm cao như vậy tai sao còn không quyết định báo danh vào Khoa Đại?”

Vương Mân nói “Anh chờ kết quả của em ra còn gì, nếu như em thi hỏng thì dù cho anh thi được hạng ba toàn tỉnh, cuối cùng cũng phải ‘rớt đài’ cùng với em, đúng không?”

Tiếu Lang “…” Muốn đạp một cái ghê!

Tiếu Lang lập tức bảo Vương Mân mau chóng hồi báo tin cho phía Khoa Đại, mà tự bản thân cậu bên đây cũng chủ động gọi điện thoại cho thầy Khương, đồng thời thuyết minh chỉ cần có thể bảo đảm được tuyển chọn vào Khoa Đại, học chuyên nghiệp nào cũng được.

Thầy Khương bảo sẽ cố gắng hết khả năng để Tiếu Lang có thể vào được chuyên nghiệp công trình hàng không,