Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211035
Bình chọn: 7.5.00/10/1103 lượt.
ường thi, cậu chàng cũng bắt đầu liên tục… nhìn đồng hồ. Chuông thi vừa reo, Nhạc Bách Kiêu cũng theo đó bắt đầu lẩm nhẩm “bây giờ là thời gian làm những đề cơ bản”, “lúc này là làm đề chứng minh lý luận các môn khoa học kỹ thuật”, “thời gian thi phân tích thơ cổ.”…
Cố Thuần hỏi “Cũng đâu phải ông thi đâu, khẩn trương như thế để làm gì?”
Nhạc Bách Kiêu kích động nói “Năm sau là đến phiên chúng ta đó! Tui đây đang mô phỏng có hiểu không!”
Cố Thuần nghẹn họng trân trối “…Vậy ít ra cũng nên đợi tới sang năm a…”
Nhạc Bách Kiêu ôm đầu đau khổ nói “A~ Còn lại có một tiếng thôi, không biết bọn họ đang thi đề mục viết văn gì nữa, tui ghét nhất là phải ngồi viết văn!”
Cố Thuần “…” Nhớ là hồi thi lên cao trung, Nhạc Bách Kiêu thi ngữ văn do đề viết văn làm không được như ý nên mới không đủ điều kiện vào lớp ưu tú nhỉ.
Buổi chiều thi môn Toán, Nhạc Bách Kiêu vẫn tiếp tục lằng nhằng lảm nhảm “Vạn nhất đề mục chính rất khó thì làm sao đây, làm sao đây!?” “Lỡ đâu thi Toán rớt thì ngày mai nên làm cái gì bây giờ?”
Được rồi, bạn nhỏ Cố Thuần cảm thấy chính mình giống như cũng bắt đầu khẩn trương…
Ngoại trừ Nhạc Bách Kiêu cùng Cố Thuần, loại còn lại là giống như Triệu Vu Kính, không muốn ngồi học bài, lại không có gì để làm, người khác đang thi còn tên này thì đi tìm trò vui để chơi. Nghe mấy đứa khác bảo lại, không biết tên này kiếm đâu ra một cái trò thiếu đạo đức vô cùng, sáng sớm ngụy trang cho giống thí sinh đi thi, nghênh ngang vào cổng trường, sau đó đứng cãi cọ một hồi với giáo viên gác cổng trường, bảo mình quên mang phiếu báo danh, giáo viên từ chối không cho cậu chàng vào, cậu chàng liền trợn mắt ngang ngược, khinh thường la lên “Có gì đặc biệt hơn người ta chứ, lão tử không thèm thi nữa!”
Đám thí sinh còn lại trợn mắt há hốc mồm, phụ huynh đứng quan khán cùng với mấy vị giáo viên đều đầy mặt sợ hãi dòm cậu chàng.
Triệu Vu Kính thực hiện xong liền vòng trở về ký túc xá, khoe khoang với mọi người về “sự tích anh hùng” của mình, mọi người nghe xong đùa giỡn vài câu, lại cười ha ha.
“Sang năm nếu mày dám làm như thế, mới là đàn ông đích thực!”
“Phải đó, tao cá là Triệu Tiểu Quy không dám làm đâu!”
“Ha ha ha, Triệu Tiểu Quy làm tốt lắm…”
Tiếu Lang kích động khen ngợi một câu “Tiểu Quy thiệt là khí phách nha ha ha ha~~~!
Triệu Vu Kính được mọi người cổ vũ (?), cho nên tới buổi chiều đến lúc kết thúc thi Toán, lại chạy đi gây chuyện.
Cậu chàng cầm trên tay túi bút nhựa, nhét vào túi áo tờ giấy giả làm phiếu báo danh, đi theo đám thí sinh từ trong trường thi ra ngoài, đến cổng trường dừng lại, lớn tiếng mắng to “Thi cái chó má gì vậy, làm lão tử đây là bại não sao, đơn giản thấy con mẹ nó luôn!”
Mọi người “…”
Trong đám các phụ huynh thí sinh nghe xong lời này cảm thấy shock vô cùng, có hai người trong số đó nhận ra Triệu Vu Kính, suýt chút nữa là nhào lên hội đồng cậu chàng, làm cho cậu chàng sợ run té chạy về ký túc xá.
☆ ☆ ☆
Tiếu Lang ở trong phòng ký túc xá ngồi ôn tập học bài, ba hồi thì nghĩ tới kỳ thi Đại học đang diễn ra, ba hồi thì nhớ tới chuyện phải kết hôn, đứng ngồi không yên.
Thực ra thì, từ hồi hôm chủ nhật sau khi trở về ký túc xá, Tiếu Lang đã bắt đầu khẩn trương, khẩn trương chuyện kết hôn… này phải là tâm trạng chờ được gả trong truyền thuyết không ta…
Chẳng qua trong “khuê phòng” này, ngoại trừ “cô dâu”, còn có thêm “người chồng” tương lai của cô dâu.
Bất đồng với Tiếu Lang khẩn trương lo lắng, mấy ngày nay Vương Mân vẫn luôn một bộ vân đạm phong khinh, tâm tình tốt vô cùng. Đối với người ngoài thái độ cứ gọi là ấm áp như gió xuân, đối với “vợ sắp cưới” cứ gọi là ngoan ngoãn phục tùng một trăm phần trăm…
Tiếu Lang liếc mắt nhìn Vương Mân một cái, Vương Mân đang cầm tiểu thuyết lật đọc, tự nhiên như không… Tiếu Lang nhìn thấy vậy, buồn bực muốn chết, nằm sấp xuống giường ôm lấy cái gối.
Vương Mân thấy, lẳng lặng bước đến khóa cửa lại, sau đó ngồi xuống giường Tiếu Lang, nằm xuống cạnh cậu.
Tiếu Lang nhích người hướng vào trong vách một chút, cho Vương Mân nằm rộng rãi một chút.
Vương Mân duỗi tay ôm choàng lấy Tiếu Lang từ sau lưng, dạo này Tiểu Tiểu giống như béo ra một chút… Vương Mân dùng tay sờ sờ vòng eo, lại vươn tay lên tìm bàn tay của Tiếu Lang, dùng ngón tay nhẹ nhàng gãi gãi lòng bàn tay của đối phương.
Nếu như ví Tiếu Lang với một chú cún con thì, Vương Mân chắc chắn là một con mèo.
Vương Mân sẽ bất ngời trêu chọc người khác, lại nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa bạn, lại tựa như một chú mèo đáng yêu, vươn đầu lưỡi liếm lấy bạn, dùng cổ dụi nhẹ vào người bạn, khiến bạn cảm nhận được chú mèo Vương Mân yêu mến mình như thế nào… Nhưng là, Vương Mân sẽ không hề vì xúc động mà nhào dến, nhiệt tình đến mức làm bạn không cách nào chống cự được.
Tiếu Lang bị người nào đó gãi gãi lòng bàn tay một lúc, thò tay ra sau hướng về phía “Tiểu Vương Mân” chụp một cái. Bầu không khí ấm áp trong nháy mắt đảo ngược, Vương Mân nghẹn họng nuốt luôn tiếng rên đau đớn của mình vào bụng.
Tiếu Lang khóe miệng cong lên, nói “Anh cương nha, đẩy em nãy giờ!”
Vương Mân không ngăn lại, cũng không ké