đối không phải là kẻ nhân từ nương tay. Sinh trưởng nơi hoàng gia, địa vị và tôn ti đã thâm nhập vào tận xương tủy của y. Nhưng rất có thể những điều đó cũng không thể thắng nổi lời khẩn khoản van nài của Mỹ Ly. “Chúng ta đi thôi.” Tố Doanh gọi con trai cùng đám người hầu rời đi, không buồn nhìn mẹ con Mỹ Ly lần nữa. Tố Doanh đã chờ đợi lâu lắm, nhẫn nhịn lâu lắm rồi, nàng không định tiếp tục thế này nữa, bất cứ thứ gì dám uy hiếp đến con trai nàng, nàng đều không thể xuôi tay bàng quan! Sự nhẫn nhịn của nàng đã vượt qua điểm cực hạn rồi.
Dưới gốc cây chỉ còn hai mẹ con nương tựa vào nhau, Tố Doanh và Doãn Giác oai vệ rời đi, khiến Mỹ Ly và Doãn Khác trông càng trơ trọi thê thảm. Doãn Khác thất vọng ngẩng đầu nhìn chiếc đèn lồng treo ở tận nhánh cây cao ngất, cậu không có người hầu đông đảo theo sau, chỉ có người mẹ nhỏ nhắn yếu ớt này thôi.
Mỹ Ly ngẩng đầu nhìn chiếc đèn lồng tỏa ánh sáng rực rỡ, nghe rõ tiếng thở dài khe khẽ của con trai, đầu gối đột nhiên mềm nhũn, nàng ngã ngồi xuống mặt đất lạnh như băng, ôm chặt lấy con, nước mắt một khi trào ra thì không sao kìm giữ được nữa, đây là lần đầu tiên nàng gào khóc ra tiếng trước mặt Doãn Khác, “Ngạch nương đúng là vô dụng! Ngạch nương…” Nàng thực sự không biết mình còn khả năng làm gì cho con nữa. “Nàng sao vậy?!” Tĩnh Hiên rảo bước đi lại, thô bạo bịt miệng Mỹ Ly, “Năm mới đứng đây bù lu bù loa, làm kinh động người khác thì nàng sẽ thế nào?” Năm mới mà khóc, là chuyện trong cung đặc biệt kiêng kỵ. Thần trí Mỹ Ly đã hỗn loạn, không nói được tiếng nào, chỉ nghẹn ngào nức nở, nước mắt trào qua kẽ tay Tĩnh Hiên. Doãn Khác sợ hãi, kéo tay ngạch nương lắc đầu quầy quậy, “Con không cần xem nữa, ngạch nương, đừng khóc nữa! Con không xem đâu! Chẳng có gì hay để xem! Ngạch nương, đừng khóc!” Tĩnh Hiên vừa bực bội vừa đau lòng, cau mày hỏi con: “Tóm lại là chuyện gì?” Doãn Khác bứt rứt lo lắng, “Con muốn nhìn thấy chữ ghi trên lồng đèn, ngạch nương không thể ẵm con lên cao nhìn, nên òa khóc.”
Tĩnh Hiên không nói gì, đây chỉ là lý do mà Doãn Khác nghĩ tới thôi. Mỹ Ly mất tích lâu như vậy, y sớm đã lục tung cả Tử Cấm Thành lên rồi, nàng vô duyên vô cớ bặt tăm, đến giờ sắc mặt vẫn còn hốt hoảng. Từ lần dập đầu vào đêm ba mươi, y cảm giác được nỗi tuyệt vọng nặng nề của nàng, càng lúc y càng lo lắng. “Mỹ Ly, đừng khóc! Nếu không muốn làm hại Doãn Khác thì đừng khóc, có được không?” Y cố sức bình tĩnh khuyên nhủ bên tai nàng, chỉ cần nhắc đến Doãn Khác… Phản ứng của nàng khiến y ghen tỵ đến chua xót. Cuối cùng nàng cũng gật đầu, lý trí và tâm tình khôi phục lại đôi chút. Buông tay che miệng nàng, y hơi nhướng mày, “Khóc chuyện gì? Càng lớn càng biến thành con nít.” Y vờ như không biết, lên tiếng chế nhạo, “Lại đây!” Y cởi áo khoác ngoài triều phục giao cho Mỹ Ly, ngồi xuống vỗ vỗ vào vai mình, gật đầu ra hiệu cho Doãn Khác. Doãn Khác mắt mở to, nhất thời không biết làm sao. “Lại đây, a mã bế con lên nhìn.” Mỹ Ly bịt miệng, không để mình khóc ra tiếng, nhìn Doãn Khác ngồi trên vai Tĩnh Hiên, hào hứng tìm đáp án câu đố đèn. A mã vẫn còn thương cậu, đối với trẻ con mà nói, vậy là mỹ mãn rồi. Tĩnh Hiên vừa đặt Doãn Khác xuống đất, Dận Chân và Thái Thiệu đã vội vã chạy tới, Doãn Khác đắc ý bước tới đón, cho họ biết câu trả lời.
Khi chạy đi lãnh thưởng, Doãn Khác còn không quên quay đầu chào tạm biệt ngạch nương. “Ban nãy nàng đi đâu?” Tĩnh Hiên đứng dưới tàng cây treo đầy đèn lồng huyền ảo, hạ giọng hỏi, “Có chuyện gì xảy ra sao?” Nàng nhìn y, vẫn tuấn tú như xưa, nàng thực sự không còn sức nào nghĩ xa hơn nữa, những lời dồn nén trong lòng, nàng không còn sức nhẫn nhịn, không còn sức chờ đợi thời cơ thích hợp hơn!
“Có lẽ ngài cảm thấy Doãn Khác phục tùng thân phận của Doãn Giác là điều đương nhiên, nhưng ngài…” Nàng nức nở kêu lên, “Nhất định phải biết, Doãn Khác là con trai ruột của ngài, cũng như là Doãn Giác vậy, là con ruột của ngài!” Bao năm qua nàng không thèm giải thích sự trong sạch của mình với y, nhưng đêm nay nàng đã bị dồn vào đường cùng, nàng chẳng màng tự trọng nữa, “Nếu mà, nếu mà lúc trước… tôi thực sự trao thân cho Vĩnh Hách, thì dẫu chết tôi cũng không chịu theo ngài, vì như thế là phản bội chàng, làm nhục chàng!” Tĩnh Hiên sững sờ, mặt thoắt tái mét đi. “Tôi…” Nàng liên tục lùi lại, đầu gối nhũn ra run lẩy bẩy, “Tôi phải nói rõ với ngài! Tôi phải minh oan cho Doãn Khác!” Nàng ngẩng đầu nhìn nơi xa xôi nhất trên bầu trời đêm, nước mắt lạnh như băng từ cổ chảy xuống ngực. Nàng vừa khóc vừa cười, hỏi y, hỏi nàng, hỏi trời cao, “Dẫu nói ra rồi, thì có ích gì? Có ích gì?” Không có câu trả lời.
Chương 41.1
Chương 41: Lựa chọn
Thật nhẹ nhàng, bao nhiêu bối rối trĩu nặng trong lòng, nay nói được ra hết thật nhẹ nhàng quá! Tĩnh Hiên ẵm nàng rời khỏi hoàng thành, bước chân loạng choạng. Có lẽ là tại thần thái y quá sức khác thường, đám nô tài gặp họ trên đường đều lộ vẻ kinh ngạc, né qua một bên nhường đường. Thân thể chơi vơi, Mỹ Ly hít sâu không khí se lạnh của tháng Giêng, nghe tiếng tim đập nhanh hơn hẳn bình thường, không biết đây là khoảnh khắc hồ