uống đập vào đầu và lưng,bất quá may thùng sắt rơi xuống có cửa sổ xe ngăn cản cho nên lực cũng giảm bớt.
Còn Vu Thiểu Đình bị vụ nổ ảnh hưởng,ngũ tạng lục phủ bị chấn động,cần điều trị một khoảng thời gian.
“Anh không sao chứ?”
Đầu đau nhức khiến Tô Lực Hằng nhớ lại tất cả chuyện xảy ra lúc trước,vội hỏi thăm tình trạng Liễu Uyển Nhi.
“Em rất khỏe,anh nhức đầu sao?” Nhìn hắn nhíu chặt lông mày,Liễu Uyển Nhi vẫn có chút lo lắng.
“Không có chuyện gì.” Chút đau đớn này hắn còn có thể chịu được.
“Hằng,sau này đừng vì cứu em mà không quan tâm an toàn của mình.”
Thấy hắn ngã xuống trước mặt mình,tim Liễu Uyển Nhi giống như ngừng đập,cô tình nguyện người bị thương chính là mình.
“Đồ ngốc,anh đây cường tráng bị nện trúng một chút có chuyện gì chứ,nếu em bị nệnh trúng sẽ giống như bánh bao thịt.”
Tô Lực Hằng trêu đùa vẻ mặt sầu khổ của Liễu Uyển Nhi,không muốn cô quá lo lắng cho mình.
Đúng lúc này cửa phòng bị mở ra,chỉ thấy Khinh Vân dò vào đầu nói: “Đại ca,Thiểu Đình tỉnh rồi.”
Vừa nghe thấy Vu Thiểu Đình tỉnh lại,trên mặt Liễu Uyển Nhi vội hiện tia sáng,muốn mình là người đầu tiên đi thăm hắn.
Nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt chăm chú của Tô Lực Hằng đang nhìn mình,bước chân hưng phấn nhất thời chần chờ.
“Hằng ~” Liễu Uyển Nhi không biết nên nói thế nào cho phải,cô muốn đi thăm Vu Thiểu Đình rồi lại sợ Tô Lực Hằng tức giận.
Sắc mặt cô khiến Tô Lực Hằng sầm mặt,đau đớn xẹt qua trong lòng,thì ra ở trong lòng cô Vu Thiểu Đình vẫn là người quan trọng nhất.
“Đi đi,đi xem anh Thiểu Đình của em đi.”
Nhắm mắt lại không thèm nhìn cô,nhưng trong lòng tại sao đau như vậy.
“Vậy ~ em đi thăm anh ấy chút nữa sẽ trở lại.”
Đi mau! Trước lúc anh còn chưa hối hận! Tô Lực Hằng ở trong lòng gào thét.
Thấy hắn không nói,Liễu Uyển Nhi do dự một chút nhưng vẫn rời đi.
Mở mắt ra nhìn gian phòng trống rỗng,Tô Lực Hằng hối hận.
Không muốn cô đi thì cứ ra lệnh không cho cô đi là được rồi,còn giả bộ hào phóng làm gì!
Giờ hại mình nhớ đến phát điên!
Trở lại đi,Tiểu Tiểu,đừng đến chỗ Thiểu Đình,anh cũng là bệnh nhân cũng cần người an ủi .
Tô Lực Hằng đang bức tóc đáng thương vô cùng,bỗng nhiên cửa bị mở ra.
Bóng người quen thuộc chạy vào, nhào tới trên người hắn.
“Em không nỡ rời khỏi anh.”
Lúc đi ra cửa mới phát hiện,thì ra chẳng biết lúc nào mình đã không bỏ nổi hắn,thậm chí ngay cả anh Thiểu Đình quan trọng nhất cũng không thể làm cô bỏ lại hắn.
Cô biểu lộ khiến tim Tô Lực Hằng thoáng cái sống lại,hắn nghe Thiên Sứ đang ca hát..
Trong lòng Tô Lực Hằng reo hò.
Thích muốn chết,thích muốn chết,nhóc con này rốt cục yêu hắn! Ha ha ha. . .
Chương 35: Người đàn ông có khí độ
“Hằng.” Liễu Uyển Nhi tựa đầu vào trong ngực hắn, “Anh Thiểu Đình rất quan trọng với em.”
“Ừ.”
Cô muốn nói gì? Không lẽ cô muốn đổi ý trở lại trong ngực Vu Thiểu Đình? Nghĩ cũng đừng nghĩ,đã yêu hắn thì không thể thay đổi!
“Anh cũng biết,em và anh Thiểu Đình từng có một đoạn tình cảm mặc dù đoạn tình cảm này đã kết thúc nhưng anh ấy vĩnh viễn chiếm một địa vị không giống vậy, em hi vọng anh cho em qua lại với anh ấy.”
Thì ra như vậy,cô đã thẳng thắng như thế,nếu như hắn còn phản đối bọn họ gặp mặt cũng quá keo kiệt.
“Anh làm sao ngăn cản hai người ,hắn ngoại trừ là anh Thiểu Đình tốt của em,cũng là anh em tốt của anh.”
Nghe xong lời Tô Lực Hằng,quả nhiên Liễu Uyển Nhi rất vui vẻ.
“Cám ơn anh,Hằng.”
Kích động ngẩng đầu lên,hôn lên môi hắn một cái.
Trong lòng Tô Lực Hằng nở một đóa hoa thật lớn.
“Thêm một lần!” Đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn hắn.
“Không.” Liễu Uyển Nhi đỏ mặt lắc đầu, lập tức nói, “Chúng ta đi thăm anh Thiểu Đình đi.”
“Được!” Hiện tại tâm trạng hắn tốt không gì sánh được,cô nói gì cũng có thể.
Đi tới phòng Vu Thiểu Đình,tâm trạng thật tốt của Tô Lực Hằng dần dần biến mất.
Nhìn Liễu Uyển Nhi ân cần bưng nước rồi thay khăn giấy cho Vu Thiểu Đình,căn bản quên sự có mặt của hắn,Tô Lực Hằng hết sức khó chịu.
Đao Nhân phát hiện hắn khác thường,đi tới bên cạnh hắn nhẹ giọng nói: “Đại ca,có cần em bảo Tiểu Tiểu dừng lại.”
Hắn mới hứa không ngăn cản bọn họ lui tới,hiện tại nếu như lôi cô đi,vậy sau này lời hắn nói làm sao có thể tin.
“Không cần,tôi là người đàn ông có khí độ.”
Vung vung tay lên Tô Lực Hằng nặn ra một nụ cười bình tĩnh.
Thật sự có khí độ? Sắc mặt tại sao khó coi như vậy,Đao Nhân đổ mồ hôi ròng ròng.
Lúc này trong phòng xảy ra một chuyện kiến Tô Lực Hằng lập tức trừng lớn hai mắt.
Chết tiệt,bàn tay nhóc con của hắn đang đặt đâu nha,lại dám trực tiếp đưa vào trong chăn xoa bóp cho Vu Thiểu Đình .
Trời ơi,hãy làm cho hai mắt hắn mù đi,để không nhìn cảnh này!
Tô Lực Hằng cũng không nhịn nổi nữa,hít sâu một hơi nhìn sang Đao Nhân nói: “Đao Nhân,cậu nói với Tiểu Tiểu một tiếng,đầu anh đau,anh về phòng trước.”
Nhìn đại ca trừng đến con ngươi sắp lòi ra,Đao Nhân không biết hắn đau đầu hay mắt đau.
Liễu Uyển Nhi vừa nghe nói Tô Lực Hằng nhức đầu,liền lập tức rời khỏi phòng Vu Thiểu Đình.
Đẩy cửa phòng ra nhìn thấy người đàn ông trên giường đang nằm đưa lưng về phía mình.
“Hằng,đầu anh rất đau sao?”
