Tô Lực Hằng cũng phát hiện nguy hiểm,lập tức kéo Liễu Uyển Nhi vào trong ngực của mình,lấy tay bảo vệ đầu cô.
Nhưng hắn la lên thì đã trễ,một thùng sắt lớn đã nặng nề rơi xuống trên mặt đất vừa lúc ngăn con đường xe chạy tới.
Khinh Vân lập tức đảo quanh tay lái, ý đồ chạy vào phía cỏ phá vòng vây.
Đúng lúc này Tô Lực Hằng nhìn qua cửa sổ phía sau xe thấy một thùng sắt khác đang lung la lung lay ngã phía đuôi xe.
Trong lòng lo lắng,suy nghĩ duy nhất của hắn chính là bảo vệ cô bé trong ngực.
Không lưỡng lự đẩy cô ngã trên ghế ngồi,dùng thân thể của mình bảo vệ cô.
Khi Liễu Uyển Nhi thấy thùng sắt vào cửa sổ phía sau xe,đập về phía thân thể Tô Lực Hằng,đầu oong vang lên một tiếng thật lớn,cảm giác choáng voáng đánh ụp tới.
“Hằng!”
Thủy tinh bể tan tành xẹt qua mặt hắn,trong nháy mắt chảy ra tia máu.
Cảm giác hơi thở của hắn càng ngày càng yếu,tim Liễu Uyển Nhi giống như bị thắt chặc lại,chặc đến để cô thở không được .
Hắn không thể xảy ra chuyện gì!
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng sợ trước mắt,Tô Lực Hằng miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Muốn mở miệng an ủi cũng đã không thể ra sức.
Một khắc hai mắt nhắm lại,hắn phát hiện thì ra khi đối mặt hoàn cảnh nguy hiểm,hắn cũng sẽ giống như anh hai và chị dâu dùng tánh mạng của mình bảo vệ cô.
“Đại ca!”
“Tiểu Tiểu!”
Khinh Vân cùng Vu Thiểu Đình lập tức cỡi nịt an toàn ra,vừa núp thùng sắt không ngừng rơi xuống,vừa mở ra cửa xe.
Khinh Vân nhanh chóng khiên Tô Lực Hằng đã bất tỉnh ra khỏi xe,chạy sang ven đường
“Tiểu Tiểu,mau ra đây.” Vu Thiểu Đình đưa tay kéo Liễu Uyển Nhi che vào trong ngực, nhanh chóng di chuyển đến mảnh đất an toàn.
“Hằng,Hằng,anh tỉnh đi!” Chạy ra khỏi xe Liễu Uyển Nhi lập tức nhào tới bên cạnh Tô Lực Hằng, điên cuồng thét tên của hắn.
Nhìn dáng vẻ cô thất khống,trong mắt Vu Thiểu Đình hiện lên đau đớn,nhưng rất nhanh khôi phục bình thường.
“Tiểu Tiểu,em hãy chăm sóc đại ca.Khinh Vân, mau gọi điện thoại cho Đao Nhân.”
Dứt lời người liền chạy đến buồng lái xe vận tải,lại phát hiện tài xế đã sớm chạy đi.
Xem xét cỗ xe vận tải,tất cả đều kỳ lạ khiến hắn không khỏi hoài nghi đây không phải là một sự cố đơn giản.
“Thiểu Đình,cậu có ngửi thấy mùi gì lạ không?” Khinh Vân hoài nghi ngửi chung quanh,chợt phát hiện thùng sắt lăng xuống đất chảy ra chất lỏng màu xang, “Không xong,bên trong thùng là xăng!”
Lúc này Vu Thiểu Đình nhìn thấy phần đuôi xe hơi bị tung hư,xăng đang nhỏ giọt,làn khói màu trắng từ trong xe bay ra.
Mà lúc này Liễu Uyển Nhi cùng Tô Lực Hằng chỉ cách nó hơn mười thước xa.
“Tiểu Tiểu, cẩn thận!”
Không có bất kỳ do dự,Vu Thiểu Đình lập tức xông về phía hai người ven đường.
Liễu Uyển Nhi thấy Vu Thiểu Đình điên cuồng xông về phía mình,ngay sau đó cô và Tô Lực Hằng bị một đôi tay cường tráng ôm lấy,cùng nhau ngã vào bụi cỏ ven đường.
Ngay sau đó một tiếng nổ oanh tạc truyền đến,cảm giác một làn sóng xung kích mãnh liệt chấn động ngủ tạng lục phủ.
Đưa tay tìm kiếm Tô Lực Hằng phát hiện hắn bình yên nằm bên cạnh mình, Liễu Uyển Nhi rốt cục thở phào nhẹ nhỏm.
Lại nhìn thấy chổ xe hơi bốc ngọn lửa cao hừng hực,cô đã biết rõ vừa xảy ra chuyện gì.
Bỗng nhiên Liễu Uyển Nhi đang nhớ lại Vu Thiểu Đình,xem xét mọi nơi phát hiện hắn ngã ở chỗ cách mình hai ba thước,hai mắt nhắm nghiền,khóe môi chảy ra máu tươi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt trắng xanh,anh ấy không sao chứ?
“Anh Thiểu Đình~”
Liễu Uyển Nhi bò đến bên cạnh hắn,bàn tay run rẩy nhẹ nhàng đẩy hắn,không có chút phản ứng.
“Đừng,anh không thể chết được.”
Liễu Uyển Nhi hoàn toàn luống cuống,hai mắt trống rỗng,nước mắt không thể khống chế rơi xuống,hai người đàn ông quan trọng nhất trong đời cô đều gặp chuyện,nếu như có thể cô tình nguyện bản thân chết thay để bọn họ lần nữa mở mắt
“Tiểu Tiểu! Tiểu Tiểu!” Khinh Vân dùng sức lay cô.
“Anh Khinh Vân.”
Thấy cô rốt cục có phản ứng, Khinh Vân thả lỏng,đại ca cùng Thiểu Đình đã bị thương,cô không cũng xảy ra chuyện được.
Nhìn hai người nằm trên mặt đất,Liễu Uyển Nhi lau đi nước mắt bò khỏi mặt đất.
“Anh Khinh Vân, mau đưa Hằng cùng anh Thiểu Đình đến nơi an toàn,em sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn lần nữa .”
Cô bé trước mắt bỗng nhiên trầm ổn cùng kiên cường làm Khinh Vân có chút kinh ngạc,sau khi sững sờ không hề chậm trễ đưa hai người đàn ông ra mảnh đất trống cách hiện trường sự cố.
Bảo vệ hai người đàn ông trước mắt,Liễu Uyển Nhi tự nói với mình không thể khóc,bởi vì đây là yêu cầu Tô Lực Hằng,cô muốn ở bên bọn họ chờ Đao Nhân đến.
Bọn họ cũng sẽ không có chuyện gì!
Lúc này Khinh Vân cũng thấy nơi này thật quá dị,nên trở lại hiện trường cẩn thận tra tìm dấu vết.
Vừa tìm dấu vết vừa ngẩng đầu liếc cô bé ở đằng kia,cô bình tĩnh cùng kiên cường đúng là ngoài dự liệu của hắn,hắn phát hiện trong người cô cất dấu một sự dẻo dai khó phát hiện.
“Hằng,anh tỉnh rồi.” Nhìn thấy hắn mở mắt trái tim Liễu Uyển Nhi rốt cuộc có thể thả lỏng.
Tô Lực Hằng cùng Vu Thiểu Đình ngã xuống không bao lâu sau,Đao Nhân liền mang theo anh em trong bang chạy đến,lập tức xử lý vết thương cho hai người.
Tô Lực Hằng bị thùng sắt rơi x
