angwiki?”
“Đúng vậy,các người chừng nào trở lại?” Inge cũng rất hi vọng gặp lại được bọn họ,hắn rất rất thích cô gái nhỏ của bạn tốt hắn .
Liễu Uyển Nhi đang do dự,biết tâm tư cô Tô Lực Hằng lập tức nhận vấn đề về phía mình “Rãnh rỗi chúng tôi sẽ trở lại.”
Hắn coi như đã lãnh giáo đủ nói mà không sợ chết của cô,không nên trước khi đi còn đắc tội với tất cả mọi người.
Vẫy tay từ biệt với bọn họ,Tô Lực Hằng mang theo Liễu Uyển Nhi bước lên phi cơ trở về nước .
Tô gia
Xe mới dừng lại,Liễu Uyển Nhi nhanh chóng xông ào vào phòng.
“Dì Trương,cháu đã trở về.”
Giọng cô khiến mặt dì Trương thoáng cái nở rộ màu sắc,nhưng nhưng ngay sau đó lại lập tức căng thẳng: “Cháu còn biết trở lại sao? Vì chơi ngay cả đi học cũng không!”
Nhìn lại Tô Lực Hằng cũng đi theo vào nhà,dì Trương sắc mặt càng thêm khó coi,vung tay chỉ đi vào phòng bếp,không thèm để ý hai người nữa.
Liễu Uyển Nhi nhất thời mặt ủ mày chê,dì Trương tức giận,làm sao bây giờ?
Tô Lực Hằng cười an ủi cô,ngay sau đó đi vào phòng bếp, ôm thắt lưng dì Trương : “Dì Trương tốt của ta,chúng ta sai rồi,dì đừng tức giận nữa.”
“Tránh ra!” Đưa tay đẩy ra Tô Lực Hằng,dì Trương lúc này quyết tâm không tha thứ hắn.
“Dì Trương,chúng tôi vừa mới trở về,dì cứ như vậy không chịu chấp nhận lời xin lỗi của tôi sao?”
Tin ngươi mới là lạ!Dì Trương liếc hắn một cái.
Thấy thế Tô Lực Hằng không thể làm gì khác đánh ra đòn sát thủ: “Nếu dì thật tức giận,vậy thì giống như còn bé đánh ta đi,muốn đánh tay hay đánh mông? Tùy dì chọn.”
Vừa nói vừa vươn tay gương mặt tỏ vẻ đáng thương nhìn dì Trương.
Qua một hồi,dì Trương mới thở dài nói: “Cậu đó, từ nhỏ đã nhanh mồm nhanh miện,thôi, sau này làm việc không thể không có chừng mực.”
Thấy dì Trương rốt cục không tức giận nữa,trong lòng Tô Lực Hằng thở phào nhẹ nhõm.
“Ơ,tay của cậu tại sao lại vậy?”Dì Trương lúc này mới phát hiện vết sẹo trên tay hắn.
“Không cẩn thận bị thương.” Tô Lực Hằng muốn rút tay,lại bị dì Trương nhanh chóng giữ lấy.
“Cậu đã lớn vậy,tại sao không biết thương tiếc mình.” Nhìn vết sẹo dử tợn ,vẻ mặt dì Trương đau lòng.
Đến cơm tối
Khi Liễu Uyển Nhi thấy Vu Thiểu Đình xuất hiện,trên mặt xuất hiện vui vẻ chạy đến hỏi thăm trước: “Anh Thiểu Đình,anh về hồi nào?”
“Anh về hơn mười ngày trước.” Đối mặt cô bé đã lâu không thấy,trên mặt Vu Thiểu Đình là nụ cười thản nhiên.
“Khụ!” Tiếng ho khan của Tô Lực Hằng khiến hai người vội vàng thu hồi tầm mắt.
“Lực Hằng,cậukhông nên quá keo kiệt.”
Dì Trương bưng súp đến tình cờ thấy được màn như vậy,không chút lưu tình trực tiếp trách hắn phá người ta.
“Ta nào có.” Tô Lực Hằng chột dạ phủ nhận,chỉ do thời gian bọn họ nhìn nhau quá lâu,hắn chỉ nhắc nhở một chút thôi mà.
“Lực Hằng,hai ngày nữa cậu hãy đưa Tiểu Tiểu đi cúng tế Chí Hằng và Gia Mỹ đi.”Dì Trương cầm chén thản nhiên nói.
Tô Lực Hằng hiểu ý của bà,hắn cũng phải đi nói với đại ca cùng đại tẩu,hắn và Tiểu Tiểu đang ở chung .
“Dạ.” Đồng ý thời gian cúng tế của Dì Trương.
Hai ngày sau
“Đại ca,Khinh Vân đã đợi ngoài xe.” Vu Thiểu Đình nói.
“Đao Nhân cùng Tiểu Do tại sao còn chưa xuống?”
Tô Lực Hằng vừa nói xong liền thấy Đao Nhân kéo Tiểu Do từ trên lầu đi xuống.
Thấy Tô Lực Hằng,Tiểu Do lập tức mở miệng xin: “Đại ca,em có thể không đi được không?Em ở nhà giúp dì Trương nấu cơm.”
“Cô đợi tôi đi rồi lén chơi máy tính của tôi chứ gì,đừng mơ!” Đao Nhân không tin lời cô nói.
Liếc hắn một cái,ánh mắt cầu khẩn của Tiểu Do nhìn về phía Tô Lực Hằng: “Đại ca,xin anh.”
Tiểu Do vốn không phải nhân vật chính,cô có đi hay không cũng chẳng quan trọng, chẳng qua là. . . . .
Tô Lực Hằng trầm mặc khiến Đao Nhân hoảng sợ,lỡ như đại ca đồng ý cho Tiểu Do ở lại,vậy sau khi đi cô ta nhất định sẽ lấy trộm số tài khoản của hắn,cô ta kỹ thuật tệ thế,những trang bị cao quý của hắn có thể bị thua sạch toàn bộ hay không.
Đao Nhân càng nghĩ càng bất an,ngay sau đó nhìn Tô Lực Hằng nói: “Đại ca,em cũng không muốn đi.”
Bất đắc dĩ thở dài,hai người này thật bất trị!
“Hai người các ngươi đều không cần đi.”
Lời này vừa nói ra,Đao Nhân cùng Tiểu Do lập tức chạy lên lầu,sợ đối phương chạy trước tới tầng cao nhất đoạt đi bảo tọa.
“Chúng ta đi thôi.”
Nên chỉ có ba người Tô Lực Hằng, Liễu Uyển Nhi cùng Vu Thiểu Đình ngồi vào xe Khinh Vân đi đến mộ Tô Lực Chí và Lâm Gia Mỹ.
Xe chạy tới khu rừng,đi qua chỗ này mới tới phần mộ anh hai hắn.
Khinh Vân bỗng nhiên giảm tốc độ,chỉ thấy một chiếc xe vận tải lớn kéo theo thùng sắt dài đang chậm chạp chạy đến phía trước,sườn xe khổng lồ chặn lại hơn phân nửa đường xe.
“Mẹ kiếp,không có năng lực nhiều năm tại sao dám chở hàng nhiều thế? Chạy chậm quá!”
Khinh Vân quay tay lái,chuẩn bị nhấn ga vượt qua.
“Chú ý an toàn.” Vu Thiểu Đình ngồi bên cạnh mở miệng nhắc nhở,đường núi rất dễ xảy ra tai nạn xe cộ.
“Kỹ thuật của tôi cậu yên tâm.” Khinh Vân chợt đạp xuống chân ga, xe thoáng cái vọt tới bên trái xe hàng.
Bỗng nhiên Vu Thiểu Đình nhìn thấy thùng sắt lớn trên xe vận tải đang kịch liệt đung đưa,mắt thấy sẽ ngã về phía bọn họ.
“Khinh Vân đi mau,thùng sắt sắp ngã xuống!”
“Mau nhấn ga!”