ức biết ai là hung thủ.
“Có phải cậu biết?” Thấy vẻ mặt tên kia Khinh Vân đoán hắn nhất định biết,hung dữ nói”Mau nói cho tôi biết,tôi nhất định phải đánh chết hắn,dám đụng đến Tử Quyên nhà chúng ta.”
Đao Nhân khinh miệt nhìn hắn một cái: “Chỉ sợ đến lúc đó là hắn đánh chết anh,chứ không phải anh đánh chết hắn.”
Tên ngu ngốc này không chịu năng động suy nghĩ trừ Tô Lực Hằng ra ai có thể đánh Tử Quyên.
Lời Đao Nhân nói khiến giận giữ trong lòng Khinh Vân tụ lại một chỗ,nhóc con này muốn hủy đi oai phong của anh em mình, đang muốn nổi đóa,bỗng nhiên liếc thấy Tô Lực Hằng quăng ánh mắt lạnh lẽo lại hắn hình như hiểu rõ mọi chuyện.
Thảm rồi,hắn lại tuyên bố muốn đánh chết đại ca,nhanh đem đồ về phòng mình,đầu cũng không dám quay lại.
“Chị Tử Quyên ,mặt của chị không sao chứ?” Trong xe,Liễu Uyển Nhi quan tâm hỏi,thật ra vừa rồi cô cũng phát hiện trên mặt cô khác thường,chẳng qua gương mặt Tô Lực Hằng quá mức nhăn nhó,làm cô sợ đến một câu cũng không dám nói.
“Tôi chỉ bị thương nhẹ,ít nhất không bị hủy đi gương mặt.”Sau lời nói ác độc Tử Quyên liền hối hận,thật ra cô biết cô nhóc này bất lực không biết cách thoát,nhưng ghen tỵ làm cho cô không lựa lời nói.
Tử Quyên nói khiến mặt Liễu Uyển Nhi tái mét,chẳng lẽ. . . . . . Chẳng lẽ chị ấy phát hiện?
“Chị Tử Quyên,chị biết rồi?” Liễu Uyển Nhi giọng có chút run rẩy,chị ấy nhất định phát hiện,bằng không chị ấy sẽ không thầm mắng mình không biết xấu hổ .
“Biết cái gì?” Tử Quyên cố ý giả bộ ngốc,đây là cô đền bù,cô không muốn cô bé này lúng túng khổ sở.
“Không có, không có gì.” Liễu Uyển Nhi cúi thấp đầu xuống,chị ấy thật không có phát hiện sao?
“Dọn dẹp sạch sẻ rồi?” Tô Lực Hằng hỏi thế lực Thích gia tại Singapore.
“Đã trừ đi toàn bộ,Thích Vĩnh Thịnh đã chết trong trận nỗi loạn.” Khinh Vân nói
“Thi thể đâu?”
“Hiện trường một mảnh hỗn loạn,phân không rõ thi thể nào là của Thích Vĩnh Thịnh nhưng các anh em kiểm kê đếm rõ số lượng lượng cùng điều tra rõ số người trước khi hành động.” Khinh Vân khẳng định Thích Vĩnh Thịnh đã chết trong trận đấu súng.
Tô Lực Hằng tin tưởng năng lực làm việc của bọn Khinh Vân nhưng mơ hồ cảm thấy vẫn chưa chắc chắn.
“Tốt lắm,cậu gần đây rất cực khổ,đi nghỉ ngơi sớm chút.”
Sau khi Khinh Vân rời đi Tô Lực Hằng lại nhớ đến Liễu Uyển Nhi,không biết nhóc con kia hiện tại đang làm gì,nghĩ xong liền đứng dậy đi về phía phòng cô.
Đẩy cửa phòng ra chỉ thấy cô đang ngồi trước bàn học,cầm cuốn sách Anh ngữ ngẩn người,Tô Lực Hằng ngồi xuống bên cạnh.
Nhóc con này đang suy nghĩ gì đến mất hồn,hắn ngồi bên cạnh cô cũng không phát hiện.
Một ý niệm tà ác nổi lên trong đầu,Tô Lực Hằng ghé sát vào lỗ tai cô thở hơi nóng,ai ngờ cô chẳng qua lấy tay đuổi,tiếp tục thất thần nhìn bên ngoài.
Đây rõ ràng hủy đi mị lực phái nam của Tô Lực Hằng,tốt,vậy hắn sẽ dùng cách mạnh hơn!
Nhắm ngay tai cô,cắn xuống một cái.
“Ôi!” Cảm giác tê dại đau đớn khiến Liễu Uyển Nhi phản xạ rụt đầu về,quay đầu phát hiện Tô Lực Hằng không biết đến đây bao giờ.
“Chú.” Hắn đến đây lúc nào nha?
Cô xưng hô hắn lớn thế nghe vào trong tai Tô Lực Hằng tương đối chói tai: “Không được gọi anh là chú.”
“Vậy phải xưng hô thế nào?” Yêu cầu này thật làm Liễu Uyển Nhi cảm thấy khó xử.
Dù sao cũng không thể gọi hắn là chú,buổi sáng Tử Quyên nói hai chữ ‘ cam luyen ’ làm hắn khó chịu cả ngày,Tô Lực Hằng lần đầu tiên để ý đến cách nhìn của người khác,suy nghĩ một chút nói: “Sau này khi không có ai thì gọi anh là Hằng.”
Chờ sau khi hắn thông báo quan hệ giữa bọn họ sẽ thống nhất gọi ‘ Hằng ’,Tô Lực Hằng cũng không biết tại sao mình muốn công bố việc này,hắn từ trước đến giờ đều làm theo ý mình không để ý tới suy nghĩ của người khác,nhưng lần này ngoại lệ,hắn cho mình lý do cô thật đẹp thật thơm,ăn rất ngon,sau khi công bố quan hệ có thể dễ dàng ăn cô hơn.
“Chuyện này không được?” Liễu Uyển Nhi sợ hãi nói suy nghĩ của mình,gọi hắn là Hằng thật buồn nôn,cô sẽ không gọi.
“Em lại không nghe lời anh đúng không?” Tô Lực Hằng nhíu lại mắt.
Hắn lại uy hiếp người,Liễu Uyển Nhi trong lòng hết sức bất mãn nhưng đành chịu ai bảo cô sợ nhất chiêu này.
“Hằng ~” Giọng rất yếu,thiếu điều ngay cả Liễu Uyển Nhi cũng nghe không rõ.
“Lớn một chút.” Tại sao dáng vẻ giống như chưa ăn no.
“Hằng.” Dịu dàng từ trong miệng cô phun ra,làm trong lòng Tô Lực Hằng nở hoa.
Ôm lấy cô,cuồng hôn.
“Chú,chú,buông cháu ra trước,cháu còn chưa làm xong bài tập đây.” Liễu Uyển Nhi trốn tránh muốn đẩy ra hắn.
Nghe cách xưng hô đáng ghét,Tô Lực Hằng càng thêm siết chặt tay: “Gọi anh là gì?”
“Hằng.” Liễu Uyển Nhi không được tự nhiên đổi lại lời thoại”Anh buông ra trước,còn bài tập chưa làm.”
“Nể mặt em gọi anh là ‘ Hằng ’ cho nên buông tha em.” Có chút không tình nguyện buông cô ra “Mau làm,anh sẽ chờ.”
Bị một người đàn ông nhìn chằm chằm vào mình bảo cô làm sao làm hết bài tập được đây,suy nghĩ rối loạn làm cho Liễu Uyển Nhi qua nửa giờ cũng chưa làm xong.
“Em đang nghĩ gì thế?” Tô Lực Hằng mất hết kiên nhẫn,giẫm chận tại chỗ “Thôi,không làm gì nữa.”
Dứt lời ôm lấy cô trực tiếp đi tới bên giường.
“Không