iên sinh kia.”
Liễu Uyển Nhi nói làm cho Vu Thiểu Đình giật mình.
Ban ngày Tử Quyên vẫn bảo vệ bên cạnh Tiểu Tiểu,người kia làm sao có thể thoát khỏi tầm mắt Tử Quyên đến gần Tiểu Tiểu ? Xem ra người này thật không đơn giản.
“Em gặp ông ấy ở đâu?” Hắn muốn hiểu rõ ông ta làm sao tránh Tử Quyên.
“Hôm nay Lâm tiên sinh đến trường học của em thu dọn rác.” Liễu Uyển Nhi buông quyển sách Anh ngữ xuống,nghiêng đầu nhìn về phía Vu Thiểu Đình,”Ông ấy còn nói mặc đồ đó rất vui,anh thấy có kỳ lạ không?”
Đó rõ ràng là cái cơ,xem ra ông ấy muốn nhìn thấy Tiểu Tiểu mà tốn không ít công sức,ông ta rốt cuộc có mục đích gì?
Liễu Uyển Nhi từ trong túi tiền móc ra danh thiếp Lâm Cẩm Quyền cho cô,đưa choVu Thiểu Đình: “Ông ấy đưa cho em danh thiếp.”
Nhìn tên phía trên danh thiếp làm hắn giật mình,Lâm Cẩm Quyền,tên này Vu Thiểu Đình chợt nhớ tới mẹ Tiểu Tiểu hình như cũng họ Lâm,chẳng lẽ giữa bọn họ có quan hệ gì.
Nhớ lại lúc Lâm Cẩm Quyền thấy Tiểu Tiểu ánh mắt thật kích động,tại sao ông không trực tiếp đến Tô gia nhìn Tiểu Tiểu mà phải lén lút như vậy,chẳng lẽ bởi vì Tô Lực Hằng? Vu Thiểu Đình quyết định trước không nên nói chuyện này với Tô Lực Hằng,để hắn âm thầm tra xét.
“Anh Thiểu Đình,anh Thiểu Đình.” Liễu Uyển Nhi giơ tay quơ quơ trước mắt Thiểu Đình cắt đứt suy nghĩ của hắn.
“Tiểu Tiểu,sau này nếu như Lâm Cẩm Quyền đến tìm em,em phải nói với anh Thiểu Đình .” Vu Thiểu Đình căn dặn nói, “Còn nữa,nếu như gặp phải nguy hiểm nhớ gọi cho Tử Quyên, cũng có thể gọi điện thoại cho anh Thiểu Đình.”
Hôm nay mặc dù không xảy ra chuyện gì nhưng nhắc nhở Vu Thiểu Đình và Tử Quyên bảo vệ còn sơ sót,xem ra hắn phải nhắc nhở cả Tử Quyên.
“Đại ca,do em thất trách .”
Cô đã từng hoài nghi mục đích chiếc xe đổ rác dừng tại bãi tập,nhưng vì ngày đó có nhiều xe ra ra vào nên không để ý,sau khi được Vu Thiểu Đình nhắc nhở cô mới phát hiện mình thiếu chút nữa phạm phải sai lầm lớn.Nếu như ngày đó vào trường học chính là đám người truy kích bọn họ hậu quả cô sẽ không tưởng tượng nổi.
Nghe Tử Quyên kể lại Tô Lực Hằng trong lòng dâng lên một mồi lửa,hắn thật đúng xem thường Lâm Cẩm Quyền,không nghĩ tới ông ta có thể nghĩ ra biện pháp đó để gặp Tiểu Tiểu.
“Lần sau phải càng chú ý.”
Không biết Lâm Cẩm Quyền đã nói gì với Tiểu Tiểu,không được,hắn phải đến hỏi con bé.
Đi tới gian phòng Liễu Uyển Nhi lại phát hiện cửa phòng không có khóa,Tô Lực Hằng nhướng cao mày nhẹ nhàng đẩy cửa vào.
“Tiểu Tiểu.”
Căn phòng im phăng phắt nghe không được bất kỳ đáp lại,ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu xuống,Tô Lực Hằng phát hiện một chuyện khiến hắn nổi lửa,con bé không ở trong phòng!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Vu Thiểu Đình nhớ tới xế chiều tìm được một tờ báo cũ thì ra khi Lâm Cẩm Quyền nhìn Tô Tiểu Tiểu trong mắt vô cùng kích động là bởi vì giữa hai người có quan hệ thân thiết.Mà hắn nghĩ Lâm Cẩm Quyền sở dĩ không dám trực tiếp đến Tô gia tìm Tô Tiểu Tiểu,chắc liên quan đến chuyện cắt đứt quan hệ cha con.
Hắn có nên nói cho Tiểu Tiểu còn có một người ông ngoại không? Vu Thiểu Đình do dự.
“Anh Thiểu Đình,anh làm sao vậy?”
Lạ thật,anh Thiểu Đình tại sao hôm nay luôn thất thần.
Nhớ tới Tô Lực Hằng không đề cập nữa chữ về chuyện này,có lẽ trong chuyện này hắn còn chưa biết, Vu Thiểu Đình quyết định trước khoan nói với cô chuyện này.
Nhìn Liễu Uyển Nhi quăng đến ánh mắt nghi ngờ,Vu Thiểu Đình khẽ mỉm cười: “Không có chuyện gì,anh Thiểu Đình chỉ đang nghĩ đến công việc.”
Nhớ tới Vu Thiểu Đình mỗi ngày đi sớm về trễ,Liễu Uyển Nhi có chút oán trách Tô Lực Hằng,chú thật là,có nhiều thuộc hạ như vậy tại sao chuyện gì cũng bảo anh Thiểu Đình đi làm.
Không muốn để cô tiếp tục hỏi,Vu Thiểu Đình đem đề tài quay lại chuyện học: “Tiểu Tiểu,những ngữ pháp này em đã hiểu chưa?”
Liễu Uyển Nhi gật đầu, nói: “Em về ngủ trước,anh Thiểu Đình,anh cũng sớm đi nghỉ ngơi,công việc khổ cực như vậy còn phải phụ đạo Anh ngữ cho em nhất định rất mệt.”
“Có thể ở cùng Tiểu Tiểu,cho dù hai mươi bốn giờ đều không ngủ cũng không được,anh Thiểu Đình cũng không thấy mệt.”
Vu Thiểu Đình thâm tình tỏ tình khiến khuôn mặt Liễu Uyển Nhi đỏ bừng,vội vã rời khỏi phòng hắn,thoát khỏi ánh mắt làm cô đỏ mặt tim đập mạnh.
Trở lại gian phòng của mình,Liễu Uyển Nhi cố gắng bình tĩnh xao động trong lòng.
“Biết trở lại.”
Bỗng nhiên truyền đến giọng nói quỷ mị làm Liễu Uyển Nhi trong nháy mắt lông tơ dựng thẳng.
Đèn được mở sáng,là Tô Lực Hằng,chú đang ngồi trên giường vẻ mặt âm trầm nhìn cô.
“Chú,chú,sao chú lại tới đây?” Liễu Uyển Nhi cố gắng làm cho giọng mình không run rẩy nhưng cô thật sợ chết vẻ mặt giận giữ của hắn.
Tô Lực Hằng cố gắng áp chế cơn giận trong lòng,một canh giờ cô bắt hắn đợi cô một canh giờ.
Hít sâu một hơi: “Nói cho ta biết con vừa rồi đi đâu?”
“Cháu,cháu. . . . . .” Liễu Uyển Nhi do dự có nên nói thật hay không.
“Nói thật cho ta!”
Tô Lực Hằng ánh mắt sắc bén khiến Liễu Uyển Nhi không chỗ tránh né: “Cháu đến phòng anh Thiểu Đình,anh ấy giúp cháu ôn tập