nhiên truyền đến giọng nói kinh động hai người đang ôm nhau.
Là chú,nếu để cho chú biết đã trễ thế này mình còn ở trong phòng Anh Thiểu Đình,nhất định sẽ giận.
Là đại ca,đã trễ thế này anh ấy tại sao còn đến phòng mình? Chẳng lẽ có việc gấp.
“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Liễu Uyển Nhi khuôn mặt gấp gáp.
“Không sao,chúng ta không có làm chuyện gì,để chú biết em đang ở đây cũng không sao.” Vu Thiểu Đình đứng lên đi mở cửa.
Mặc dù nghe Vu Thiểu Đình nói như vậy,nhưng Liễu Uyển Nhi vẫn sợ dáng vẻ khi giận của Tô Lực Hằng,nhìn bàn tay Vu Thiểu Đình vịn vào tay cầm cửa,trong nháy mắt sợ hãi Tô Lực Hằng làm cho cô lựa chọn trốn tránh.
Khi Vu Thiểu Đình lần nữa quay lại phòng,phát hiện không thấy Liễu Uyển Nhi,đang nghi ngờ chợt thấy cô núp dưới giường, lập tức hiểu xảy ra chuyện gì,xem ra cô thực sự rất sợ chú của mình,bất quá bọn họ như vậy giống một đôi gian phu dâm phụ,nghĩ tới đây Vu Thiểu Đình trên mặt nở nụ cười.
“Chuyện gì vui như vậy?” Tô Lực Hằng cũng phát hiện nụ cười của hắn.
“Không có chuyện gì.” Nếu Tiểu Tiểu không muốn để đại ca biết cô ở chỗ này,vậy thì cứ theo ý cô.
“Chuyện tra thế nào rồi?” Tô Lực Hằng đi thẳng vào vấn đề.
“Nhất phân đường truyền đến tin tức,gần đây cũng không phát hiện mấy bang phái lớn có hành động gì đặc biệt, cũng không có người nào lẻn đến Trung Quốc,cho nên em hoài nghi mấy chuyện gần đây do người mình làm.”
“Có mục tiêu không?” Tô Lực Hằng.
“Mấy ngày trước em dùng mạng lưới liên lạc tra được người gọi 110,là một mã số Thâm Quyến,Thích lão đầu có thế lực hoạt động ở Châu tam giác,em hoài nghi chuyện hai lần trước có thể liên quan đến ông ấy.” Vu Thiểu Đình nói.
“Trước đừng kết luận,chỉ có một mã số chưa thể nói rõ vấn đến.” Dừng lại chốc lát Tô Lực Hằng lại nói, “Nghĩ biện pháp theo dõi mã số này,xem còn liên lạc với người nào.”
“Dạ, đại ca.”
“Ta đây đi trước,cậu cũng chú ý nghỉ ngơi gần đây tương đối bận rộn.” Thật ra Vu Thiểu Đình sở dĩ bận rộn như vậy tất cả đều do Tô Lực Hằng cố ý an bài chuyện khó cho hắn ,để hắn không có thời gian tiếp xúc với Liễu Uyển Nhi,nhưng Tô Lực Hằng làm sao cũng không nghĩ đến,giờ phút này hắn trăm phương ngàn kế nghĩ cách giải quyết thì người kia đang nằm dưới giường Vu Thiểu Đình.
Tô Lực Hằng vừa đi,Liễu Uyển Nhi lập tức từ dưới giường bò ra ngoài.
“Thật ra em không cần sợ chú em như vậy ,anh ấy rất quan tâm em ,chẳng qua là thái độ có chút bá đạo.” Vu Thiểu Đình chân thành nói.
Liễu Uyển Nhi cũng không giống bình thường đáp lại Vu Thiểu Đình,còn thẳng tắp theo dõi hắn,vẻ mặt nghiêm túc trước nay chưa có .
“Tại sao?” Vu Thiểu Đình phát hiện cô có chuyện gì không đúng.
Một lát sau,Liễu Uyển Nhi rốt cục mở miệng: “Anh Thiểu Đình,anh và chú rốt cuộc đang làm chuyện gì?”
Mới vừa rồi Vu Thiểu Đình cùng Tô Lực Hằng nói chuyện cô mặc dù không hiểu lắm,nhưng những lời đó cô cảm thấy nguy hiểm,hơn nữa lần đó trải qua bị theo dõi,cô càng nghĩ càng cảm thấy Anh Thiểu Đình và chú đang làm chuyện rất nguy hiểm.
Vu Thiểu Đình trầm mặc,cô đã cảm thấy được nhưng hắn không muốn cô bị cuốn vào hắc bang,cô sinh ra trong gia đình này sớm muộn gì cũng phải gặp sóng to gió lớn,hắn phải làm sao mới kéo cô ra khỏi trung tâm cơn bão đây.
“Tiểu Tiểu,em chỉ cần nhớ,vô luận sau này xảy ra chuyện gì Anh Thiểu Đình vĩnh viễn bảo vệ em,cho em một cuộc sống bình an.” Vu Thiểu Đình suy nghĩ mãi vẫn quyết định không để cho cô biết quá nhiều chuyện hắc đạo, hắn không muốn cô sống trong khẩn trương cùng lo lắng.
Vu Thiểu Đình trả lời càng gia tăng bất an trong lòng Liễu Uyển Nhi,nhưng nếu hắn không muốn nói với mình cô cũng không hỏi nhiều,bất quá vì không để cho mình trở thành gánh nặng của Vu Thiểu Đình cô có một quyết định.
Chương 16: Thích ông lão chở rác
“Chú,chúng ta tập bắn đi.”
Tô Lực Hằng không nghĩ cô sẽ chủ động yêu cầu,lúc trước đều do hắn bắt cô mới chịu luyện .
“Hôm nay tại sao chăm chỉ thế.” Tô Lực Hằng mỉm cười hỏi.
“Cháu hy vọng có thể tự bảo vệ mình.”
“Có người khi dễ cháu sao?” Khả năng này khiến Tô Lực Hằng hết sức không vui,nếu để cho hắn biết có người khi dễ cô,hắn nhất định lột da người đó.
“Không phải.” Liễu Uyển Nhi vội vàng phủ nhận,tất cả mọi người đều đối với cô rất tốt nào có người khi dễ cô, “Cháu chỉ không muốn trở thành gánh nặng của các người.”
Lần đầu tiên Tô Lực Hằng cảm thấy hối hận chuyện huấn luyện Liễu Uyển Nhi,cô bé đơn thuần yếu ớt trước mắt bởi vì hắn mà học những thứ tàn khóc này,còn tự nguyện học mục đích chính là không muốn trở thành gánh nặng của hắn.
“Tiểu Tiểu,chúng ta không. . . . . .” Nói đến khóe miệng rồi thu trở lại, nhớ tới Lâm Cẩm Quyền hận ý liền chiếm cứ suy nghĩ của Tô Lực Hằng,một người tàn nhẫn đối với con rễ và con dâu như thế,khi già không đáng được hạnh phúc an bình .
“Tốt,chúng ta đến sân bắn.” Khóe miệng treo nụ cười dịu dàng,Tô Lực Hằng đã bắt đầu mong đợi dáng vẻ khi Liễu Uyển Nhi biến thành sát thủ thì thế nào.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Gần đây huấn luyện tác xạ làm cánh tay cô đau nhức.
Xoa xoa làn da ê ẩm Liễ