Snack's 1967
Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327271

Bình chọn: 7.5.00/10/727 lượt.

o nên khi nói có chút khổ sở: “Tiểu Tiểu,anh Thiểu Đình còn tưởng rằng em nhớ anh nên mới tìm đến,không nghĩ tới thật nhưng tới đòi nợ .”

Liễu Uyển Nhi không hiểu ý của hắn,nghi ngờ nói: “Anh Thiểu Đình,anh không có thiếu tiền anh.”

Vu Thiểu Đình chỉ chỉ sách giáo khoa trong tay Liễu Uyển Nhi: “Đó chính là khoản nợ.”

“Hì hì.” Liễu Uyển Nhi cười duyên làm nũng nói, “Tuần sau em có cuộc thi.”

“Được rồi,lấy sách ra.” Vu Thiểu Đình vốn không cự tuyệt cô chẳng qua chỉ trêu chọc cô thôi.

Sau một hồi kiểm tra,tình huống thực tế so với Vu Thiểu Đình tưởng tượng còn tệ hơn,Liễu Uyển Nhi là người căn bản ngốc về Anh Ngữ,cô ngay cả hai mươi sáu mẫu chữ cũng không nhớ.

Thống khổ nhìn đám chữ trên giấy Liễu Uyển Nhi không nhịn được đem lời dấu lâu trong lòng nói ra khỏi miệng: “Anh Thiểu Đình,tại sao chúng ta không học tiếng Trung Hoa mênh mông mà phải học những tiếng mãng di này?”

Nghĩ đến cô ở Càn triều Tấn bao nhiêu phiên bang hàng năm tiến cống triều đình,có khi phái sứ giả đến hành hương,giờ tới hiện đại cô phải học những thứ tiếng mãng di này,Liễu Uyển Nhi càng nghĩ càng cảm thấy bôi nhọ uy nghi người Trung Quốc.

Vu Thiểu Đình thiếu chút nữa bị nước miếng của mình làm nghẹn,lòng tự hào dân tộc của Tiểu Tiểu không khỏi quá mạnh đi, có chút đuối lý: “Tiểu Tiểu,Anh ngữ là tiếng nói thông dụng nhất thế giới,học giỏi Anh ngữ là hết sức cần thiết,dĩ nhiên trước học giỏi ngoại ngữ,chúng ta phải nói rành tiếng dân tộc mình.”

Liễu Uyển Nhi nghe được kiến thức nửa vời,cô bắt đầu hoài niệm câu nói‘ nữ nhân không tài chính là đức ’ ở Càn triều Tấn, ít nhất ở đó cô không cần buồn rầu phải đi thi,lại càng không cần học chữ Anh ngữ giống như con giun này.

Khoan,không được nghĩ nhiều nữa,bây giờ quan trọng hơn chính là ứng phó cuộc thi.

Liên tiếp ba buổi tối,mỗi đêm khuya Liễu Uyển Nhi đều len lén chạy đến gian phòng Vu Thiểu Đình học Anh ngữ,nhờ được Thiểu Đình bù lại trình độ Anh ngữ của cô rốt cục thoát khỏi tình trạng tệ nhất

“Tiểu Tiểu,tối nay anh Thiểu Đình muốn thử em.” Buổi tối này Vu Thiểu Đình chuẩn bị chứng minh thành quả.

Vừa nghe phải thi Liễu Uyển Nhi không khỏi có chút khẩn trương,nhưng cô cũng rất muốn biết mình học đến cỡ nào.

Vu Thiểu Đình tìm một đoạn văn ngắn Anh ngữ tương đối đơn giản để cho Liễu Uyển Nhi phiên dịch.

Vu Thiểu Đình nhìn điện thoại,hắn trở về hơn một giờ nhưng Liễu Uyển Nhi còn chưa xuất hiện.

Đúng rồi,hôm nay cô có buổi thi,có thể thi kém hay không.Vu Thiểu Đình quyết định đến phòng Liễu Uyển Nhi xem một chút.

Vừa mở ra cửa phòng chỉ thấy cô bé làm hắn nóng ruột nóng gan đang ủ rũ suy nghĩ.

“Tiểu Tiểu,có chuyện gì?” Vu Thiểu Đình vội vàng kéo cô vào bên trong phòng mình.

Thật ra Liễu Uyển Nhi đã đứng trước phòng Vu Thiểu Đình gần một tiếng,sở dĩ không dám đi vào là bởi vì hôm nay thi Anh ngữ thành tích của cô vẫn rất thảm,nhớ tới anh Thiểu Đình mỗi ngày làm việc mệt nhọc sau khi về nhà còn dùng nhiều thời gian phụ đạo mình,thành tích như vậy cô làm sao dám gặp hắn.

“Anh Thiểu Đình. . . . . .” Liễu Uyển Nhi nói đến đây khóe miệng thu trở về.

Vu Thiểu Đình dùng ánh mắt khích lệ nhìn cô,thật ra không cần đoán hắn cũng biết cô thi Anh ngữ nhất định rất tệ,chuyện ôn tập chỉ mới gần đây,hắn cũng không mong đợi cô sẽ thi thật khá.

Làm mấy lần hít sâu,Liễu Uyển Nhi rốt cục khua lên dũng khí: ” Anh ngữ em thi kém.”

“Ừm.” Trả lời rất nhạt.

Liễu Uyển Nhi không tin hỏi: “Anh không muốn biết thành tích của em sao?”

Vu Thiểu Đình khẽ mỉm cười: “Đồ ngốc,thành tích lần này chỉ phản ánh trình độ Anh ngữ của em hiện tại,chỉ cần em tiếp tục cố gắng sẽ nắm được phần trọng tâm,cho nên nó không quan trọng.”

Một câu nói làmLiễu Uyển Nhi như trút được gánh nặng,từ trong túi móc ra bài thi đưa cho Vu Thiểu Đình,hiện tại phần bài thi này đã không còn là gánh nặng.

Vu Thiểu Đình mở ra bài thi,trên đó ghi điểm số thật to‘33 điểm ’.

“Không tệ lắm,so sánh lần trước tiến bộ 33 lần,xem ra anh là thầy cũng rất giỏi.” Vu Thiểu Đình khoe khoang nói.

“Ha ha a. . . . . .” Liễu Uyển Nhi cười.

Anh Thiểu Đình luôn trấn an cô khi cô khổ sở nhất,khuyên răng cô,bảo vệ cô.

Có hắn ở đây thật tốt .

“Anh Thiểu Đình.”

Vu Thiểu Đình còn chưa kịp phản ứng,người trước mắt mà đã nhào vào trọng ngực mình.

Ôm lấy eo cô Vu Thiểu Đình cười giỡn nói: “Tiểu Tiểu muốn cảm ơn anh Thiểu Đình cực khổ phụ đạo không bằng lấy thân báo đáp đi?”

Nghe vậy Liễu Uyển Nhi lập tức buông tay ra,muốn rời khỏi lòng ngực lại bị Vu Thiểu Đình ôm chặt vòng eo không cách nào nhúc nhích,nghe tiếng cười từ đỉnh đầu truyền đến làm cho cô lập tức biết hắn đang trêu mình,đôi bàn tay trắng như phấn kết siết chặt đánh giữa ngực Vu Thiểu Đình.

“Anh Thiểu Đình xấu lắm!”

Nằm úp sấp trở về ngực hắn,nhớ tới rồi cô chủ động ôm hắn khuôn mặt Liễu Uyển Nhi ửng hồng,sau khi tới hiện đại cô thật xấu.

Ôm vòng eo nhỏ trong ngực,hơi thở tỏa ra mùi hương Vu Thiểu Đình mong người trong ngực nhanh lớn lên,chỉ cần cô được hai mươi tuổi hắn liền tìm Tô Lực Hằng cầu hôn cô,cưới cô,sớm chiều ở cùng một chỗ với cô.

“Thiểu Đình,cậu đã ngủ chưa?” Ngoài cửa bỗng