hỏi mặt cô,chua chát nói: “Em có thể gọi điện cho anh .”
“Em gọi di động cho anh nhưng anh không nghe,gọi mấy lần về nhà người nghe điện đều là Lưu thúc,em không thể nói với ông ấy.”
Vu Thiểu Đình vừa lúng túng vừa giận,hắn đã làm chuyện gì!
Vừa ngẩng đầu phát hiện cô bé trước mắt sắc mặt ửng đỏ,mà đỏ không giống bình thường.
Đưa tay sờ lên trán cô,nóng kinh người.
“Tiểu Tiểu,em thấy khó chịu không?”
“Chẳng qua thấy hơi mệt.”
Cô mệt mỏi khiến tim Thiểu Đình co rút lại.
“Anh lập tức đưa em đến bệnh viện.” Vừa nói người đã ngồi vào bên trong xe.
Lại nghe cô nói: “Lấy giùm em một bộ quần áo.”
Cô kiên trì không thể để như vậy đi ra ngoài.
“Em trước khoác áo của anh.” Cởi xuống áo khoác của mình phủ lên người cô.
Đã rất nóng,cô còn bận tâm nhiều vậy làm gì.
Vu Thiểu Đình phát động xe,hoả tốc xông đến bệnh viện gần nhất.
Đến bệnh viện,Vu Thiểu Đình lập tức đưa cô khám .
Sau khi bác sĩ kiểm tra sơ bộ cho Liễu Uyển Nhi,rồi bảo y tá giúp cô.
Khi cây kim cứng nhọn đâm vào da Liễu Uyển Nhi,cô nhíu chân mày thật sâu,thấy vậy Vu Thiểu Đình đau lòng cùng tự trách.
Liễu Uyển Nhi nằm ở trên giường bệnh ngủ thiếp đi.
Vuốt ve mái tóc cô,Vu Thiểu Đình nhìn ửng đỏ trên mặt cô từ từ biến mất.
Hắn không bao giờ muốn tổn thương cô,nhưng vẫn vô ý tổn thương.
Có lẽ nên buông tha tất cả,đưa cô rời đi.
Chương 47: Lẩm bẩm tự nói
Trong giấc mộng Liễu Uyển Nhi đứng một mình ở nơi băng tuyết ngập trời.
Cô gọi tên Vu Thiểu Đình nhưng làm sao cũng tìm không được bóng người của hắn,nước mắt rớt xuống lập tức biến thành băng châu.
Lạnh quá,nàng không phải chết rét ở đây chứ?
Đúng lúc này cha mẹ ruột của cô xuất hiện,trong tay còn cầm một cái áo khoác ấm,mỉm cười ngoắc tay về phía cô.
Liễu Uyển Nhi vui vẻ chạy tới đang muốn ôm bọn họ nhưng bóng người dịu hiền đột nhiên biến mất cho nên cô bắt đầu điên cuồng tìm kiếm.
Vu Thiểu Đình gọi điện thoại cho phụ tá dặn dò một số chuyện công ty.
Mới trở lại phòng bệnh đã thấy cô đang nằm mộng không ngừng lắc đầu,trong miệng lẩm bẩm tự nói.
“Tiểu Tiểu,em làm sao vậy?”
Vu Thiểu Đình vội vàng đi tới đầu giường,cầm tay cô.
“Cha,mẹ,các người đang ở đâu? Mau ra đây gặp Uyển Nhi,Uyển Nhi rất nhớ các người.”
Cô đang nói cái gì? Ai là Uyển Nhi? Vu Thiểu Đình hoàn toàn không hiểu nổi.
“Tiểu Tiểu,em mau tỉnh lại.”
Khi hắn gọi người trên giường rốt cục mở mắt.
“Anh Thiểu Đình,em…?” Cô cảm giác trong lòng vô cùng đau khổ,tại sao phải như vậy?
“Em mới vừa rồi nằm ác mộng.” Nhớ tới việc cô lẩm bẩm nói Vu Thiểu Đình hỏi”Em gọi một người tên Uyển Nhi,có thể nói anh biết đó là ai không?”
Liễu Uyển Nhi trong lòng kinh ngạc,cô nhất định nằm mơ không cẩn thận để lộ tên mình.
“Tiểu Tiểu?” Vu Thiểu Đình nhìn cô bối rối,càng thấy kỳ quái.
Liễu Uyển Nhi trầm mặc,cô sẽ lấy người đàn ông này,đem cả cuộc đời mình giao cho hắn,có lẽ nên nói thật quá khứ của mình cho hắn biết.
Nhưng sau khi biết hắn sẽ nghĩ thế nào? Xem cô như quái vật sao?
Cắn môi không xác định nhìn về phía Vu Thiểu Đình.
Cô không nói làm Thiểu Đình khẩn trương,cô rốt cuộc gặp chuyện gì?
“Anh Thiểu Đình,nếu như ngày nào đó anh biết em không phải Tô Tiểu Tiểu,anh sẽ đối xử em thế nào?” Liễu Uyển Nhi thử thăm dò nói.
“Đồ ngốc,em tại sao không phải Tô Tiểu Tiểu.” Vu Thiểu Đình cảm thấy cô càng nói càng kỳ lạ.
“Anh trả lời em,nếu như em không phải là Tô Tiểu Tiểu,anh có đối tốt với em như bây giờ không?” Liễu Uyển Nhi kiên trì hỏi.
Vu Thiểu Đình cười nhạt: “Bất luận em biến thành người nào,anh vĩnh viễn yêu em.”
Liễu Uyển Nhi yên tâm.
“Anh Thiểu Đình,tiếp theo bất luận ngươi anh được cái gì,anh cũng phải tin em nói thật.”
Cô nghiêm túc như thế hắn chưa từng thấy qua, chẳng lẽ cô đã giấu chuyện gì mà hắn không biết? Vu Thiểu Đình nghiêm túc gật đầu.
“Thật ra em đến từ một nơi rất xa. . .
Liễu Uyển Nhi càng nói Vu Thiểu Đình càng sợ,chuyện huyền diệu khó giải thích này làm sao có thể là sự thật,hắn không khỏi hoài nghi cô đem cảnh trong mộng tưởng lầm xảy ra ở hiện thực.
Liễu Uyển Nhi nói nhìn mặt Vu Thiểu Đình không chút thay đổi,sợ hãi hỏi: “Anh sợ em lắm sao?”
Không phải sợ mà căn bản không tin!
“Tiểu Tiểu,anh thấy em quá mệt mỏi,nghỉ ngơi trước một chút đi.”
“Anh Thiểu Đình,lời em nói đều là thật,xin tin em.” Liễu Uyển Nhi vội vàng nói,hắn tại sao không tin cô.
“Được,được,anh tin em.”
Hắn trả lời có lệ Liễu Uyển Nhi có chút phát điên,cô phải chứng minh lời mình thế nào đây.
“Em không phải mất trí nhớ,mà căn bản không phải Tô Tiểu Tiểu,người mất trí nhớ sẽ không ngay cả cuộc sống bình thường cũng quên!”
Liễu Uyển Nhi nắm tay hắn,mỗi một chữ mỗi một câu đều dùng sức nói.
Vu Thiểu Đình bỗng nhiên nhớ lời nói việc làm mấy năm qua của cô,một góc trong tim bắt đầu có chút buông lỏng.
Chẳng lẻ lời cô nói là sự thật?
Nhưng chuyện này quá khó hiểu đi,trong đầu hắn một mảnh hỗn loạn.
“Anh Thiểu Đình,anh sợ?” Nhìn mặt hắn bỗng nhiên cứng ngắc,Liễu Uyển Nhi nói không khẩn trương là giả .
Thấy hắn vẫn không nói bàn tay nắm chặt buông lỏng ra,Liễu Uyển Nhi cúi đầu xuống thấp,hắn cuối cùng vẫn không thể đón nhận