ẹ ở đâu đấy!”
Vu Thiểu Đình cảm thấy giọng cô bé có chút quen tai.
Lời của cô đương nhiên chọc giận mấy người đó,trong đó có một con dao thoáng cái vung về phía cô.
Vu Thiểu Đình đang muốn ra tay giúp cô,chỉ thấy cô gái kia nhất chân lên,một cước đá con dao trong tay tên kia bay đi.
Không tệ,thật sự có tài,Vu Thiểu Đình thầm khen trong lòng.
“Anh đứng xa một chút.” Cô gái xoay người nói với Thiểu Đình,sắp bắt đầu chiến đấu cô không muốn liên lụy đến người yếu thế.
Mà cô vừa quay mặt làm Thiểu Đình rốt cục thấy gương mặt thật của cô.
Thì ra là người trộm đi di vật của mẹ hắn!
Thật là oan gia ngõ hẹp.
Mà cô ta dĩ nhiên không nhớ rõ hắn.
Nếu cô nói tự mình có thể giải quyết,vậy hắn xem một chút cô rốt cuộc có bao nhiêu khả năng.
Đứng ở bên đường hai tay rũ xuống,nhìn một nhóm người đánh cho thành một đống.
Đợi cô đánh xong trước,đánh xong hắn sẽ đòi lại dây truyền.
Nếu như đơn đả độc đấu Chu Tráng Tráng tuyệt đối có phần thắng,nhưng bây giờ xung quanh mấy chục người cô lực bất đồng tâm.
Không đầy một lát cô đã thấm mệt,một người đàn ông thấy cô không đề phòng,con dao găm liền mạnh mẽ đâm về phía cô.
Khi Chu Tráng Tráng phát hiện nguy hiểm,con dao đã gần trước mắt.
Không tốt,lần này xong đời!
Đúng lúc này chỉ nghe ‘ xoẹt ’ một tiếng,con dao trong tay người đàn ông bị một vật không biết từ đây bay đến đánh rơi.
Nhanh chóng quay đầu nhìn một bên,ven đường chỉ có người đàn ông vừa rồi bị đám lưu manh vây quanh,chẳng lẽ hắn xuất thủ tương trợ?
Không thể nào,nếu như hắn thật lợi hại,tại sao còn bị đám lưu manh vây đánh.
Chu Tráng Tráng còn đang suy nghĩ,mấy tên kia đồng loạt xông lên.
Càng đánh cô càng không còn chút sức lực,sơ sẩy một cái cánh tay đã bị con dao cắt trúng lập tức rỉ ra máu.
Vu Thiểu Đình thở dài trong lòng,xem ra hắn phải ra tay.
Mệt mỏi chống trả Chu Tráng Tráng bỗng nhiên bị một bàn tay lớn kéo ra khỏi đám đàn ông.
Đang muốn chửi má nó,chỉ thấy người đàn ông đó một cú đấm đánh bại một tên trong đó,tiếp theo giải quyết tất cả đám côn đồ.
Nhìn bọn người chạy trối chết,Chu Tráng Tráng cong miệng lên: “Một mình anh có thể giải quyết, tại sao còn để tôi giúp anh!”
“Cô gái,là cô tự muốn làm anh hùng,từ đầu đến cuối tôi chưa từng hô qua một câu cứu mạng.”
“Anh . . . . .” Nhưng hắn thật sự không bảo mình cứu hắn “Hừ!”
Nhưng cô dù sao cũng đã giúp hắn một câu cảm ơn cũng không có, người đàn ông này thật đáng ghét!
Nhìn cánh tay cô còn đang chảy máu,mặc dù không thích cô gái vừa lôi thôi vừa thô lỗ nhưng dù sao cũng vì hắn mới bị thương,không thể nhìn cô chảy máu.
“Tôi đưa cô đến bệnh viện băng bó.”
“Cái rắm,vết thương nhỏ này cần gì đến bệnh viện!” Chu Tráng Tráng quay đầu bước đi.
Một bàn tay giữ cô lại.
“Cô nghe lời đi,kiên nhẫn của tôi có hạn .”
“Anh dám nói vậy với và đây….Ôi!” Chữ cuối cùng do Thiểu Đình dùng thêm lực biến thành tiếng kêu thảm thiết.
Chu Tráng Tráng chỉ có thể theo hắn đến bệnh viện nhưng trong lòng vẫn hùng hùng hổ hổ,anh chờ đó,chờ bà đây bắt được cơ hội nhất định làm anh bẹp mặt!
Nhìn cánh tay bị bác sĩ bao thành bánh chưng,Chu Tráng Tráng vô cùng bất mãn.
Chút ít vết thương mà băng thành như vậy,sau này bảo cô sao ra ngoài giang hồ.
Rốt cục nghe xong lời dặn bác sĩ,Chu Tráng Tráng đi theo Vu Thiểu Đình ra khỏi bệnh viện.
Đang chuẩn bị mở miệng đòi dây chuyền của mẹ,‘ ọc ~’ bụng cô bỗng nhiên truyền đến một tiếng kháng nghị,làm cho Thiểu Đình lời đến khóe miệng phải nuốt trở lại.
Mới vừa rồi đánh xong một trận,hắn cũng có chút đói bụng.
“Chúng ta đi ăn một chút gì đi.”
Chu Tráng Tráng nghe vậy mắt sáng lên,chuyện này cô rất thích bất quá nghĩ lại,cảnh cáo nói: “Anh đừng nghĩ mượn cơ hội này cua bà đây,bà đây không thích anh.”
Liếc cô một cái: “Loại phụ nữ thô lỗ như cô tôi không có hứng thú.”
“Anh muốn chết! Dám nhục nhã bà đây.” Chu Tráng Tráng chống hai tay lên em,lập tức bày ra bộ dạng người đàn bà chanh chua.
“Cô câm miệng lại cho tôi,để tôi lần nữa nghe được cô nói thế tôi sẽ làm cô vĩnh viễn ở trong bệnh viện.” Hắn chịu không nổi cô gái nói lời thô tục nữa rồi.
Trong tiệm tạp hóa .
Nhìn Chu Tráng Tráng ăn như hổ đói,Vu Thiểu Đình khổ sở nhắm hai mắt,cô ta rốt cuộc có được ai dạy không,một cô bé tại sao còn thô lỗ hơn người đàn ông trong xã hội đen.
Rất nhanh Chu Tráng Tráng giải quyết xong chén hoành thánh trước mặt.
Nhìn Vu Thiểu Đình kẹp con tôm trong chén lên,bỏ vào miệng,nhai từ từ chậm rãi rồi nuốt,Chu Tráng Tráng không tự chủ nuốt ngụm nước miếng.
“Nhiêu đó anh ăn đủ sao?”
Vu Thiểu Đình gật đầu.
“Vậy anh nuốt trôi sao?”
Nhìn cô một cái vẫn gật đầu.
“Hừm.” Chu Tráng Tráng rầu rĩ nghiêng đầu sang chỗ khác,tay trái chống cằm nhìn ánh đèn trên trần nhà.
Lúc này cô nghe được Vu Thiểu Đình nói với người phục vụ: “Cho thêm một phần sủi cảo tôm.”
Hừ! Hắn thật đúng là có thể ăn,một phần còn chưa đủ,Chu Tráng Tráng tức giận rủa thầm trong lòng.
Nghe được tiếng bước chân người phục vụ,ngửi thấy mùi thơm sủi cảm tôm,Chu Tráng Tráng dứt khoát quay người đi không nhìn người đàn ông khiến cô chán ghét.
“Ăn đi,cô còn chờ cái gì?