Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325683

Bình chọn: 9.00/10/568 lượt.

… anh tưởng là “lợn”.

– Anh muốn chia tay thì nói thẳng đi! Đừng so sánh thấp kiểu đó!- Tôi đánh vào vai hắn cái bốp.

Dạo này hắn hay sử dụng hàm ý, ít nhiều gì tôi cũng phải hiểu chứ.

– Minh Minh là của Thanh Tuấn này, chia tay rồi thì em sẽ ế đến già!– Anh thì hay hơn em chắc?– Uh huh?– Anh cũng sẽ ế đến già! Nếu không muốn ế thì 2 đứa phải tiếp tục yêu nhau…– Tất nhiên rồi!Tôi siết chặt vòng tay ở cổ hắn, áp tai vào lưng hắn nghe 2 nhịp tim hòa làm 1.

Tôi bắt đầu thích mưa rồi!Đọc tiếp Thử yêu côn đồ – Chương 29 Chương 29: I Believe1 tuần trôi qua rất rất rất chậm chạp.

Dạo này Sài Gòn hay mưa lắm, không có hắn đi cùng tôi cũng làm biếng ra đường mà ngồi trên phòng ngắm những giọt mưa bay bay.

……………………………………………………………………………………………….

Tôi vừa về đến nhà là sốt li bì tuốt 2 ngày.

Chẳng ai biết lí do chính đáng hết, đầu óc ai cũng nghĩ là tôi “hạnh phúc quá mà đổ bệnh”.

Cái quan trọng là lúc đó tôi quên mất cái “bánh kem 400k” chưa động miếng nào mà quẳng luôn! Đau đớn thay, con “lợn béo” nhà tôi lại bệnh nên lây truyền qua cho chủ nhân của nó!Tôi phải tịnh dưỡng 2 ngày ở nhà, giờ khỏi bệnh thì muốn lòi 2 con mắt ra luôn.

Ả Thiện Nhân quăng cho tôi “1 sấp giấy” để chuẩn bị cho kì kiểm tra sắp đến.

Tôi học hành đến nỗi quên ăn quên ngủ.

Chỉ trong vòng 2 ngày 2 đêm, tôi biến thành con gấu trúc chính hiệu.

Tôi nhìn mình trong gương, từ lúc nào mà “mỹ nhân của lòng tôi” biến dị như thế này? Tất cả là do hắn, tại hắn, tại cái con Chihuahua mất dịch mất gió đang chết dí ở xứ người kia.

Chẳng biết hắn đã cho tôi uống bùa mê thuốc lú gì mà ngu dại đi dầm mưa còn dâng hiến cả 400k hoang phí! Nhưng so với cái iphone 6 chẳng là gì.

Á, nhưng mà gia đình tôi đâu có giàu như gia đình hắn, tôi đâu có khùng tiền như hắn mà đi quẳng 400k.

Tóm lại chỉ vì 400k mà “suy nhược phụng thể”!Không nhắc thì thôi, càng nhắc càng tức.

Hắn được đi du lịch vui vẻ ở xứ xa, còn Minh Minh ta thì phải ở nhà, đêm nào cũng nhắn tin chúc ngủ ngon mà không có hồi âm.

Ta giống mấy con nữ phụ bị ruồng bỏ hơn là người yêu của hắn.

Gì chứ mấy cảnh này trong tiểu thuyết xảy ra hoài à.

Mà bật mí các bạn cái này:” Bạn xinh đẹp, bạn nhà giàu, bạn học giỏi, nhưng bạn có cái gì đó xấu xa thì xác định từ đầu đi! Bạn là 1 con bánh bèo vai phụ!”Tôi nằm dài ra ngao ngán nhìn mấy bài tập Hóa học cô giao, hãi hùng, thật sự hãi hùng.

Đầu óc tôi ong ong đau nhức, nó bị bảo trì rồi.

Hức…“Reng…renggg…”Tôi giơ tay cầm lấy cái điện thoại kế bên áp vào tai nghe:– A lô? Ai vậy?– Minh Minh!– Thì biết rồi, tên của tôi là Minh Minh, các hạ là ai?– Thanh Tuấn!– Ờ!- Giọng bị nhiễu sóng rè rè nên tôi không nhận ra, tôi đáp lại chán nản.

– 2 ngày qua, không nói chuyện, không gặp mặt em làm anh cảm thấy như 2, 3 năm.

Anh… rất vui!– Uổng công em tập nói giúp anh, anh chỉ biết nói những cái chuyện “bại não” như vậy à? Nói dở mà còn nói dài dòng.

Anh vui thì anh vui tiếp tục đi, gọi em làm gì? Muốn xem tình hình của em đang đau đớn nhớ thương anh cỡ nào á? Không có đâu nha, em vẫn đang sống rất tốt, tràn trề sinh lực.

Phải nói là nhan sắc như Thúy Kiều vậy đó! Anh đi 1 tuần coi chừng anh ế đến già!- Tôi tuôn 1 tràng ra, 2 ngày nay bí bách chẳng biết sủa vào đâu, thôi thì xin lỗi con dog cưng của em, cho em xin 2 phút sủa vô bản mặt thú của anh 1 cái.

– Anh gọi cho em… để giảm bớt niềm vui!Mẹ ơi, hắn ta đang có ý gì đây? Gấu với chả gú, như vậy đấy! Còn ai đứng ra bênh vực hắn nữa không?– Rãnh quá không có gì làm à? 2 ngày nay em nhắn tin thì anh cũng có thèm trả lời đâu.

Giờ còn gọi đến chọc tức em nữa hay sao? Em nói cho anh biết, “Thân Thú vẫn là Thân Thú, bám víu lấy em thì cũng không thể thoát kiếp đó đâu!” Anh rãnh quá thì mua vé máy bay sang đây, 2 đứa mình nắm tay ra sông Sài Gòn.

Em chấp nhận là người phía sau đẩy anh đến cho anh “xuyên không” về lịch sử nha!– Anh biết bơi!-!!!!!!Vuốt giận, tôi mà manh động là mất thêm 1 cái iphone 6 nữa.

Cái gì cũng có thể nói được thế này? Nói ít mà chắc chắn hơn tôi nói nhiều nhở?– Anh có điên quá thì chết khuất đi nha!- Tôi nóng nảy tắt máy khóa 30 giây sau.

.

.

Rốt cuộc không chịu đựng nổi nữa tôi gọi lại số điện thoại ngoại quốc lúc nãy.

Hắn bắt máy nhưng im lặng hồi lâu, giọng nói mang theo giọng điệu cười cợt:– Em gọi anh có gì không?– Em cho anh xin lỗi em đó! Mau xin lỗi đi!– Huh?– Uh huh cái éo gì! Anh có người yêu mới bên đó rồi đúng không? Anh đâu thèm quan tâm đến em nữa.

– Em cứ nói đi, anh rất thích nghe em chửi.

- Giọng nói bá đạo chiếm lĩnh đầu óc, thích nghe chửi? Hắn là cái loài thú vật ở trong mếu con cốc hay sao ấy.

Ta sẽ không để hắn đắc ý:– Sao em phải chửi chứ?– Nhớ anh à?Đầu óc tôi chập mạch 1 cái chốc, nói không thì là dối lòng, nói có thì nhục nhã.

Nhưng mà lòng ta thì mỗi ta biết, danh dự tự cao con gái mới là trên hết.

– Không có!– Đừng học hành quá sức, khi làm bài kiểm tra anh sẽ giúp!– Anh tưởng anh học giỏi lắm sao? Em còn chẳng thấy anh viết bài nữa kia mà!– Giỏi hơn em!– Cái gì???- Nói chuyện như vầy thực sự quá ức chế sự chịu đựng của con


Old school Swatch Watches