ấm vô mình hắn 1 cái:– Sao ba mẹ anh lại đặt anh tên là Thanh Tuấn chứ? Đặt Thân Thú có phải giống hơn không?Khuôn mặt nén cười của hắn ngay lập tức tối sầm tức giận.
Hắn đưa ánh mắt lạnh nhìn Minh Minh, càng ngày càng cả gan, còn dám đổi cả tên hắn là Thân Thú? Được, để coi thế nào là thú!– Á, Á đưa tôi đi đâu vậy?- Hắn vác cô lên vai, Minh Minh hoảng hốt vỗ bôm bốp vào vai hắn.
– Bọn trường Bình Phát!– Đại ca Minh Đăng à, chẳng lẽ anh không xử lí nỗi người con gái bé bỏng như tôi? Còn phải nhờ vả đến kẻ địch! Thật là hèn hạ!Trong cuộc đời đánh nhau của hắn, hắn ghét nhất là ai bảo hắn hèn hạ.
Não hắn bị đĩa ăn lủng hết rồi sao mà lại đi thích con nhỏ miệng lưỡi có doa có búa này chứ? Hắn thả cô xuống nhìn cô nhếch mép:– Sao cô lại thích chống đối tôi thế?– Là anh khơi chuyện trước!- Cô chống nạnh cố rướn họng cãi lại.
– Nếu cô không phản đối thì tôi sẽ không dùng hạ sách!– Sách gì thì kệ mẹ anh! I éo care.
Tôi vào lớp!- Minh Minh xoay người đi, rốt cuộc thì hắn chỉ có cái miệng, có dám làm gì cô đâu!– Cô không nghĩ là tôi đang theo đuổi cô sao?- Hắn xoa xoa cằm, khẽ cắn môi dưới rất lãnh tử.
Minh Minh đứng hình xoay người lại nhìn hắn.
Hắn vừa nói cái gì? Theo đuổi cô sao? Hả? Có ai nói là hắn đang đùa đi chứ? Đáp lại cô chỉ có tiếng gió rít khẽ qua lá cây xạc xào.
Minh Minh nở nụ cười “hạnh phúc”:– Với cưng á? Không có cửa đâu nha! Nghe tiêu chuẩn mới của chị chưa? Nhà mặt phố, bố làm to.
Tiêu chuẩn 4G, phải biết lái xe mui trần, không tiếp chân dài não ngắn, côn đồ lưu manh.
“Anh rất tốt nhưng…em rất tiếc!” Nhìn anh cũng tốt, cũng hợp với mấy cô gái dạng “ngực tấn công, mông phòng thủ” nhưng não thì bé tí ti như hạt nho ấy!Cô tuôn 1 tràng.
Cảm xúc của hắn bây giờ lẫn hỗn độn khó tả, khó lắm mới nói ra được vấn đề chính mà bị cô dội cho 1 gáo nước lạnh, Minh Minh này đúng là không biết điều.
Vẻ mặt lãnh tử nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sát khí muốn bóp chết người ngay tức khắc.
Minh Minh hất tóc hả hê,cà nhắc lên lớp.
Hắn nóng giận:– Cô thì có gì hay ho chứ? Kẹp lép từ trên xuống dưới, não cũng kẹp lép theo!Cái này có tính là “thằng đàn bà” không nhỉ? Tán không được thì quay sang đòi cãi nhau à? Nói thật ra á nha, đánh nhau thì Minh Minh không dám chấp chứ cãi lộn tay đôi thì Minh Minh này không sợ.
Thử đụng vô xem, cô nhìn hắn xoắn tay áo:– Anh nghĩ mình tốt lắm sao? Thân Thú có tính đàn bà, so đo với con gái, đồ ích kỉ nhỏ mọn không có đầu óc suy nghĩ.
Ngấm vào trong máu rồi đúng không? Còn bày đặt trông mặt mà bắt hình dong, kẹp lép thì có tội với nhà ngươi à? Đa số những cô gái có “í í” bé thì sẽ hạn chế bị mắc bệnh ung thư đó biết chưa? Có nói bao nhiêu cũng không thấm vô não đâu!– Cô…- Hắn nắm chặt tay vò thánh đấm, tiếc là lúc đó không thể tiến lên bóp cổ cô ngay tức khắc.
Minh Minh hí ha hí hửng hả hê còn hắn thì nhục nhã ê chề.
Thấy hắn cứng họng cô nhếch mép:– Nghĩ sao mà đòi theo đuổi bà vậy? Còn lâu!Nói rồi, cô đi lên lớp bỏ hắn đang quằn quại phát điên lên ở sân trường.
Cha sanh mẹ đẻ, trời phú cho bản tính ít nói nên có cãi lại cái mỏ vẹt ấy đâu! Hắn thở mạnh ra… Kế hoạch A, THẤT BẠI THẢM HẠI…Thử yêu côn đồ – Chương 17Tôi ngồi cạnh cửa sổ phòng mình nhìn ra ngoài.
Chân tôi đã có thể đi lại được và bớt đau hẳn.
Theo tôi nghĩ nếu mà “hắn đừng quan tâm bế bồng” khiến tôi giãy giụa thì nó khỏi sớm hơn rồi.
Nhắc đến hắn là tức muốn tăng xông, ngăn ngực.
Sao ông trời lại cho tôi và hắn biết nhau để rồi ghét nhau vậy? Tôi cầm điện thoại lên, có tin nhắn.
” Chúng ta cần nói chuyện!” Là tin nhắn của hoàng tử.
Cũng đã 3 ngày không gặp mặt anh, tôi nhắn trả lại, gặp thì gặp.
Nếu không gặp thì tôi nhớ anh phát điên mất.
Tính ra chuyện trong rừng đâu phải là anh không đi tìm, chỉ là đêm khuya nên không thể tiếp tục thôi!Anh đến đón tôi, tôi cười nhẹ rồi lên xe.
Anh đạp ga, giọng nói khó khăn:– Anh xin lỗi chuyện hôm bữa!– Không sao! Em không để bụng đâu, anh đâu có cố ý!- Tôi cười, anh nên thả lỏng để có thể tự nhiên hơn.
Tuy nhiên, lòng tôi vẫn đang run lên bần bật.
Anh nở nụ cười nhàn nhạt:– Cảm ơn em, chúng ta đi công viên trò chơi nhé!– Vâng ạ!- Tôi gật đầu nhanh chóng, dù sao cái chân cũng không đau lắm, chắc là có thể tung tăng rồi.
Tôi như con chim chích chạy nhảy trong công viên, ở đây nhiều trò hơn tôi nghĩ.
Lúc trước,tôi có đến rồi nhưng hình như là 10 năm trước! Tính ra tôi còn nhớ cũng tài, do chỗ này khá xa nhà nên tôi không được đến thường xuyên.
Anh tiến lên xoa đầu tôi:– Minh Minh muốn chơi trò gì trước?– Này ạ!- Tôi chỉ tay vào lâu đài phù thủy trước mặt, anh gật đầu.
“Đâu rồi? Á, kia kìa!”- Từ xa, tôi đã nghe tiếng con Yến, trùng hợp vậy sao? Nó và cái tên Thân Thú đang đi đến, hắn nở nụ cười nhìn anh:– Trùng hợp thật!– Thủ đoạn gì cũng không từ!- Anh nhếch mép đáp lại nụ cười.
2 người này thật kì lạ và khó hiểu!Con Yến cười hì hì không nói gì mà kéo tôi vào toàn lâu đài u ám đó.
Lúc mua vé đi vào, tôi nhớ là mình đang nắm chặt tay anh nhưng sau 1 hồi chen lấn và la hét,”toàn tiếng con Yến” tôi bị tách anh ra, n