Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326034

Bình chọn: 9.00/10/603 lượt.

nh mày vụng về hậu đậu, biết rằng anh ấy đều bỏ qua nhưng anh ta không có đứng ra thu dọn mấy cái tàn dư giúp mày đâu.

Nghĩ thử đi, không thì hôm qua người tìm ra mày là anh ấy chứ không phải Thanh Tuấn đâu!Minh Minh nghiêng đầu nhìn cô, trong lòng buồn buồn.

Con bạn cô nói cũng có lí nhưng sao hôm nay lại nhắc đến hắn nhiều vậy! Chẳng lẽ nó… thích hắn sao? Minh Minh trợn mắt:– Tỉnh lại đi con kia! Bộ mày kết tên Thanh Tuấn đó rồi sao?Khóe miệng con Yến giật giật.

Con bạn cô chỉ có cái đoán mò là giỏi.

Nói trắng trợn như thế mà cũng không hiểu.

Hải Yến đánh vào cái chân bệnh tật của Minh Minh 1 cái.

Ôi trời ơi, thấy ông bà ngoại luôn rồi, chân đã đau, cử động nhẹ cũng đau, hơn nữa, cô vừa hạ sốt, dây thần kinh chân bắt đầu vùng dậy đấu tranh như muốn đánh nhau với Hải Yến.

Minh Minh muốn ngất xỉu gật gà gật gù không nói nên lời, giờ thì cô hiểu cảm giác của tên sói đầu đàn rồi.

Hức, chắc là cô đã đoán sai.

Hải Yến miệng vẫn nở nụ cười đáng yêu:– Cái con kia, mày coi chừng bà đó! Mai mốt rồi mày sáng mắt xem ai là người tốt với mày nhất!– Là mày!*Bốp* Minh Minh đã nói sai nữa sao???-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!- Tiếng la của Minh Minh rung rinh nóc nhà, quỷ khóc thần sầu.

Thử yêu côn đồ – Chương 16​*Đau tim vì pic này hắc hắc ^^*Minh Minh cà nhắc lên trường.

*Kít* chiếc xe màu đen phanh nhanh trước mặt cô.

Hắn tháo nón bảo hiểm ra, khí chất xuất thần nhìn cô.

Minh Minh trợn mắt, đẹp lạ đẹp lùng! Hắn ngồi trên xe ra dấu cô lên yên sau.

Hắn đang chọc gân cô hay sao? Chân thế này thì leo lên bằng cách nào.

Minh Minh đứng đó không thèm trả lời, cũng không nhúc nhích.

Hắn quay lại nhìn cô, đã rõ vấn đề, là do cái chân vẫn chưa khỏi hẳn.

Hắn phóng ga đi trước.

Minh Minh !!!!!!! không nói nên lời, cái tên này!Minh Minh lặng lẽ đi tiếp thầm oán trách trong bụng.

Vừa đi được 3 bước đã thấy hắn chạy lại.

Thì ra hắn đem xe cất trong trường rồi mới ra đây.

Hắn quỳ gối, khom lưng trước mặt cô:– Lên!– Không! Ở đây là trường học đó!– Thì sao?- Hắn dùng ánh mắt lạnh cảnh cáo, đột nhiên, hắn nhớ đến lời Hải Yến nói phải “dịu dàng”.

Hắn thu lại ánh mắt rồi tiến đến bế cô lên.

Minh Minh bị hắn nhấc bổng 1 cách nhẹ nhàng và bất ngờ.

Ách, cô giãy giụa thì cái chân nó lại nhói lên như thể muốn đình công và để hắn bế.

Hắn nhếch mép:– Yên chút đi!– Bỏ tôi xuống!- Cô nhăn mặt, hắn vẫn bỏ ngoài tay mà sải bước vào sân trường.

Mọi người bắt đầu tập trung ánh nhìn xôn xao vào 2 người đang bế bồng nhau.

Minh Minh xấu hổ không thể tả , nắm áo hắn mà che mặt mình.

Cái hành động này của cô, không ngờ lại tăng kịch tính.

Hắn hừ lạnh, đúng là vô tình vẫn tốt nhất!Hắn liếc nhìn mọi người xung quanh bằng ánh mắt sắc lạnh, chẳng ai lên tiếng bàn tán và dòm ngó nữa.

Hắn thả cô lên ghế, Hải Yến hí hửng đưa ngón tay cái lên, very good! Đây là trò của cô bày ra kia mà!Minh Minh tức đến mức đầu bốc khói bừng bừng.

Cô trợn mắt đánh vào cái tay đang bị thương của hắn.

Hắn né tránh thành công, đắc chí nhìn cô.

1 lát sau, tên Khiêm mang 1 hộp cơm, 1 chai nước suối và bọc thuốc vào đặt trước mặt cô.

Vẻ mặt tên đó cố kiềm nén sự đau lòng:– Khi yêu, không nhất thiết người khác phải yêu lại, chỉ cần người đó vui vẻ là được.

- Tên đó bắt đầu dụi mắt, chạy đi.

- CHÚC 2 NGƯỜI HẠNH PHÚC!Mọi người trong lớp không hề nghĩ là tên Khiêm nói đến Minh Minh mà là nói đến Thanh Tuấn!Thanh Tuấn !!!! Minh Minh??? (Winny: Xin phỏng vấn tâm trạng của anh lúc đó ạ? Thanh Tuấn: *bốp*, *binh*, *rầm* Winny: Á xin lỗi, không cần trả lời nữa ạ! T^T).

Minh Minh quay sang nhìn hắn, sao hôm nay lại tốt đột xuất vậy??? Hắn nở nụ cười.

Minh Minh xụ mặt, cái gì mà giả tạo dữ vậy trời.

– Trong cơm có độc?*Lắc lắc, trên môi vẫn giữ nụ cười cứng ngắt.

*– Vậy trong nước hoặc thuốc?– Nói nhiều, ăn đi!- Rốt cuộc không nhịn được nữa, hắn lên tiếng.

Hải Yến ngồi ngoài sau ngạc nhiên giật giật áo hắn.

Hắn gật đầu, “Tuấn dịu dàng”.

Sau khi suy xét kiểm tra kĩ càng Minh Minh mới bắt đầu ăn cơm và uống thuốc.

Hắn phải đứng dậy dọn dẹp “tàn cuộc”.

Minh Minh liên tiếp bị bất ngờ này đến bất ngờ khác đánh đập vào đầu.

Tuy nhiên cơn buồn ngủ vẫn ập đến sau khi uống thuốc, Minh Minh nằm lên bàn làm 1 giấc ngon lành.

******– Tiết mấy rồi?- Minh Minh tỉnh giấc, quá đã.

Cô lờ mờ mở mắt.

Hắn đang nhìn cô, dáng vẻ mệt mỏi, chắc là đang muốn ngủ lắm.

– Tiết 3!- Hắn chìa 3 quyển vở của cô.

Minh Minh hoảng hồn giở ra, đừng có nói là hắn thức để vẽ bậy vào vở cô nha.

Minh Minh sốc toàn tập, hắn chép bài giúp cô.

Nét chữ hắn phóng khoáng, cứng rắn, không đẹp lắm nhưng cũng dễ nhìn.

Minh Minh đưa tay lên sờ trán hắn, hắn nhăn mặt định gạt ra nhưng “quân sư quạt mo” ở phía sau giật áo không ngừng, hắn đành trưng bộ mặt chịu đựng gượng gạo ra!Minh Minh áp vào trán mình, đâu có nóng lắm, trán cô còn nóng hơn kia mà! Hắn có ý đồ gì? Chắc chắn là không tốt, hắn gian thế kia cơ đấy.

Hắn nhíu mày, Minh Minh đang cảnh giác tột độ.

Hắn nhếch mép xoa đầu cô:– Bớt căng thẳng tí đi!– Hả?- Cô mở to mắt ngạc nhiên, c


XtGem Forum catalog