Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324663

Bình chọn: 9.5.00/10/466 lượt.

ặng mua cá chả viên, hoành thánh tôm, thanh cua, đùi cà, chả thập cẩm, tôm chiên xù, xúc xích Đức… tôi muốn hoa mắt luôn á à.

Nhưng tôi lập tức trấn tĩnh:” Giảm cân, giảm cân!” Tôi lắc đầu:- Không ăn, đang giảm mà!- Ai bảo mua cho cô?- Hắn nhìn tôi, mặt không có chút cảm xúc.

Hắn không có cảm xúc chứ tôi và mọi người xung quanh có cảm xúc mà.

Tôi bị rơi vào tình trạng dở khóc dở cười.

Mấy nhân viên ở quầy thức ăn nhanh che miệng cười khúc khích.

Vui lắm sao? Hắn nhận lấy 1 hộp thức ăn to ụ từ họ vừa đi vừa ăn.

Có cần chọc tôi tức điên hay không vậy? Tôi biết body anh chuẩn, mình dây, anh đừng có chấp nhất tôi 1 cách đáng ghét vậy chứ tên côn đồ? Hắn giơ giơ miếng chả cá trước mặt tôi rồi cho vào miệng.

Khuôn mặt hắn không cười, không biểu hiện cảm xúc gì ngoài “I’m a champion”.

Xuống con, xuống con, tôi đang cố làm cho cảm xúc lắng xuống không chạy đến đánh hắn nhừ tử tại chỗ.

À há, tôi có thể chơi lại hắn rồi.

Hắn và tôi đi qua khu underwear dành cho cả nam lẫn nữ.

Hình như hắn muốn đi qua luôn chứ chẳng ghé lại tống vào cho tôi xách.

Tôi chạy đến cầm 1 chiếc quần lót màu đỏ cười ha hả:- Anh à, em thấy quần này hợp với anh lắm đó nha!Hắn quay đầu lại nhìn tôi, mọi người xung quanh đi ngang cũng dừng lại chú ý.

Tôi nhìn họ:- Tôi đang chọn quần áo lót cho người bạn thôi mà!Mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán, bàn thì mặc mấy người, tôi không nhục là được rồi.

Có 1 số bà còn đi ngang nói nhỏ:” Mới bé tí mà đã yêu đương đi chọn quần áo lót.

”Nè mấy bà cô, tôi nói là bạn cơ mà.

Tôi nhìn nét mặt khó coi của hắn mà thầm đắc ý.

Tôi tiếp tục chọn những loại quần lót của nữ đủ màu sắc sặc sỡ: đỏ, đen,xanh neon, vàng, cam,… Có 1 số đứa trong trường đi ngang nhìn tôi, tôi vẫy vẫy tay:- Là mua cho Thanh Tuấn đó!Hắc hắc, nét mặt của hắn càng ngày càng khó coi.

Mấy đứa đó nhìn hắn bằng ánh mắt kì lạ nhưng không mấy ngạc nhiên bởi, hắn là tên thích con trai mà, nếu thích con trai thì cũng có thể mặc quần áo của con gái lắm nha.

Cô bạn trông coi quầy nhìn hắn không chớp mắt.

Cũng phải, 1 tên men lì, nam tính, đẹp trai mà lại thích mặc quần áo lót con gái.

Lúc này hắn mới định thần lại, gằng giọng trong cổ họng:- Đi.

chỗ.

khác.

nhanh!- Sao? Lấy tất cả à?- Tôi giả vờ không nghe thấy câu nói của hắn mà nhanh chóng thu gom tất cả quần áo lót tôi đã chạm vào mà thanh toán.

Tôi đi tiếp qua quầy khác, lúc này, trán của hắn rịn ra rất nhiều mồ hôi.

Hắn nói nhỏ:- Đi.

về!Xấu hổ hóa thẹn.

Cho chừa AHAHAHAHA.

(Lề: Rất rất lâu sau đó khi 2 người đã đám cưới, 1 hôm, Minh Minh rủ hắn đi siêu thị.

Hôm đó là chủ nhật cũng rãnh, không suy nghĩ nhiều mà chấp nhận.

Nàng ta hết lạng quầy này đến quầy khác, tất nhiên là đến cả quầy “nêu trên”.

Hắn đột nhiên nhớ đến chuyện lúc trước mà cũng thấy ngượng ngùng.

Nàng vẫn hồn nhiên lựa chọn, chọn được 1 bộ ren màu đen thì quay sang hắn:- Đen được không?- Tùy.

- Hắn đáp và hoàn toàn không chú tâm đến việc ưng ý hay không.

Dù sao thì lên giường cũng chẳng cần mấy thứ này.

*Điêu phu, điêu phu*.

Nàng vui vẻ thanh toán rồi đi tiếp.

Cả 2 vừa đi, cô nhân viên bán hàng năm nào chép miệng:- Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, sao cứ thích mặc của nữ chứ!)****Đùa chứ cmt cho Win biết được rồi =)))~ Hôm nào may mới 2 chương được.

1 chương tận 4 trang Word, nhức lưng lắm.

Hôm nay 2 chương rồi nhé!**** Mai ta viết tiếp :****Đọc tiếp Thử yêu côn đồ – Chương 6 Chương 6: Hạnh phúc đến phát điên.

.

.

– Đi mà!!!! Ahhhhhhh… Không đi tôi sẽ về đó!- Tôi ra sức năn nỉ chỉ để được gặp anh lần nữa.

– Còn khỏe.

- Hắn chưng hửng, khỏe? Không có tôi còn khỏe sao? Vô tình thế em chồng?………………………………………………………………………………………………….

Hắn lôi tôi đi như bay ra khỏi đó.

Hắc hắc, tức cười quá.

Tôi vừa chạy theo hắn vừa cười như điên.

Ra khỏi siêu thị, hắn hầm hầm nhìn tôi.

Chậc, chậc, quên nữa, hắn là côn đồ thì muốn xử trí tôi sao cũng được.

Tôi chép miệng thờ ơ.

Hắn nóng nảy quát:– CÔ ĐIÊN À?– Vẫn bình tĩnh hơn 1 số người.

- Đúng, ta vẫn bình tĩnh hơn ngươi, trông kìa, trông kìa, bản tánh côn đồ quả không sai.

Hắn vẫn đang tức tối nhìn tôi mà không nói được gì.

Tốt lắm, cứ điệu này hắn sẽ chết đứng như Từ Hải cho mà xem.

Tôi khoanh tay vênh mặt như ai, hắc hắc, oai phong lẫm liệt quá trời quá đất.

Có điện thoại, hắn áp tai nghe:– Nghe.

- Hắn nói.

- Được.

- Hắn tắt máy cho vào túi rồi nhìn tôi đang khệ nệ 3 túi ni lông.

Tôi khinh khỉnh:– Tôi về được chưa?– Chưa.

Lên xe!- Hắn hừ lạnh rồi đội nón bảo hiểm cho mình.

Sặc, hắn chỉ đem theo mỗi cái nón bảo hiểm cho hắn mà chẳng ngó ngàng gì tới con nai vàng ngơ ngác là tôi.

(Đúng rồi, con nai vàng ngơ ngác đạp trên con nai khác mà đi! ==”).

Hắn xoay đầu lại:– Lên!– Nón?- Tôi bực bội.

– Không có.

– Cảnh sát.

– Lách.

– Nguy hiểm.

– Hên xui.

– Trấn thương.

– Chết.

“Bựt…bựt…” dây thần kinh tôi lại bị đứt nữa rồi.

Tôi không tranh luận kiểu 1 2 chữ như hắn được rồi.

Tôi tống cho hắn 3 sản phẩm hắn bắt tôi xách nãy giờ rồi quay lưng định về nhà.

Hắn nói lạnh tanh:– Có bạn cô!– Con


XtGem Forum catalog