ười bình thường… Có khi nào anh sẽ bình chọn cho tôi không? Í hí hí, nghĩ đến là thấy vui nhưng mà… có khi nào? Tôi ngồi cười khúc khích, con Yến giơ tay lên trán tôi:- Á à, mày bị sốt rồi!- Im.
Tao sẽ giảm cân, bao giờ thì đến ngày đó nhỉ?- Tôi chớp chớp mắt nhìn nó.
Hắn cũng ngạc nhiên nhìn tôi.
Nó chép miệng:- Tao chỉ nói cho mày vui thôi mà, mày bị ảo tưởng sức mạnh sao?- Tao giết mày…- 1 lần nữa tôi hăm he nó.
Hắn đang nhìn tôi và nó như 2 con thú lạ.
Tôi bặm môi:- Nhìn gì mà nhìn? Nhiều chuyện…- Lá gan của cô cũng to nhỉ? Càng ngày càng thể hiện ra.
Muốn giảm cân đúng không? Chiều nay tôi sẽ cho cô giảm.
Cổng siêu thị hôm bữa lúc 2 giờ, không được đến trễ.
- Hắn nhếch mép khinh khỉnh, đang có mưu đồ gì chăng? Tôi tất nhiên là không muốn đi rồi nhưng hắn có cho quyền lựa chọn thứ 2 đâu?Thử yêu côn đồ – Chương 52 giờ.
.
.
- Dạo này em hay ra ngoài nhỉ?- Huy cầm quyển sách lật lật, thấy hắn chuẩn bị rời khỏi nhà thì nói.
Hắn nhếch mép:- Em đang chuẩn bị trừng phạt con lợn…- Ừm…- Anh cố gắng nhớ gì đó rồi nói.
- Minh Minh.
- Vâng.
- Hắn đội nón lên gật đầu.
Anh mỉm cười:- Cô bé đó cũng khá thú vị, rất đáng yêu nha!- Anh.
- Hắn nhìn anh, anh nhún vai:- Anh thích như thế!Hắn nhìn anh bằng ánh mắt kì lạ tỏ vẻ không tin tưởng rồi khoác áo đi khỏi nhà.
Anh khẽ vò mái tóc mình cười nhạt:- Anh sẽ thử quên em 1 lần… 1 lần duy nhất……………………………………………………………………………………………….
.
Trời nóng muốn chảy mỡ luôn, hắn bảo gặp nhau lúc 2 giờ mà tôi đã đợi 10 phút rồi.
Phải chăng đây là cách giảm cân hắn nói.
Tôi xoa xoa cái bụng mơ màng nghĩ đến bữa ăn trưa với ba mẹ ban nãy:” – Con về rồi.
- Tôi tháo áo khoác nón treo vào móc.
Hôm nay 5 tiết nên tôi về khá trễ, ba mẹ đã ngồi vào bàn ăn cả rồi.
Tôi rửa tay xong thì ngồi vào bàn.
Oái ăm, ta vừa tuyên bố sẽ giảm cân mà mẹ đã tống cho dĩa gà chiên, canh thịt.
Đành nuốt nước mắt sâu vào tim mà kéo dĩa rau lại cạnh mình.
Ba tôi ngạc nhiên cầm cái đùi gà đưa qua đưa lại trước mặt tôi:- Bộ mẹ làm không ngon sao?- Con đang giảm cân!- Tôi phụng phịu rồi cắn miếng salat.
- Cái gì?- Ba mẹ tôi đồng thanh trợn tròn mắt nhìn tôi.
Tôi cười cười:- Rồi con sẽ có bạn trai cho mẹ xem…- À, thì ra là ế chảy thây nên phải thay đổi bản thân.
- Mẹ tôi cũng cười cười nhưng nụ cười khác hẳn của tôi.
Tôi khịt mũi.
Ba tôi vui vẻ ủng hộ:- Cố lên con gái! Dù béo hay gầy thì con vẫn là đứa con gái xinh đẹp nhất của ba…Vâng vâng, phải rồi.
Ba mẹ chỉ có độc tôn con là con gái thì còn nhỏ nào đẹp hơn con được chứ? Nhan sắn con không đẹp nhưng được cái… lạ là đủ rồi.
Tôi đành ngậm ngùi ăn salat và cà chua suốt bữa ăn.
Còn gì đau đớn hơn???”Nhắc đến là thấy đói bụng rồi.
Tôi nhún nhún chân, nắng quá, nắng muốn chết đi được.
Cái tên chết bầm,chết tiệt, chết rồi thì đừng xuất hiện.
Bà mà thấy thì bà phanh thay ngươi ra trăm mảnh.
Sặc, vừa hăm he thì tôi thấy bóng hắn phóng chiếc xe đua đến.
Đúng là ác quỷ bóng đêm, cái gì cũng đen.
Hắn diện 1 cây đen từ đầu đến chân luôn í.
Tôi chép miệng:- Làm gì?- Mua sắm.
Sẽ giảm cân.
- Lại mấy cái câu nói khó hiểu cộc lốc đó.
Hắn ta định làm gì đây? Mua sắm sẽ giảm cân? Tôi khoanh tay trước ngực đi vào siêu thị mặc hắn đỗ xe ở đằng sau.
So với thời tiết bên ngoài, siêu thị quả là 1 thiên đường nha.
Mát tới óc luôn.
^^ Tôi hít thở tận hưởng không khí lạnh miễn phí.
Hắn đi vào vỗ đầu tôi:- Mang giỏ.
- Tôi đâu có mua gì đâu mà mang?Ánh mắt hắn nhìn tôi như đe dọa.
Ỷ to con lớn xác mà bắt nạt ta, ta hận.
Tôi ấm ức mang giỏ theo sau hắn.
Hắn đi ngang quầy bán thức ăn hải sản chỉ vào mực, tôm,cua, cá, blah blah… hắn định mở tiệc sao? Hắn không nói tiếng nào mà chỉ chỉ tay, có cần kiệm lời đến thế không? Tên này bị câm tùy lúc chắc luôn.
Tôi kiềm nén cơn ức chế đang muốn trào ra cổ họng mà ngoan ngoãn cho vào giỏ.
Đến quầy quần áo, hắn chỉ vào quần jeans, áo khoác, nón, sơ mi, blah blah… Tên này bị khùng tiền đến mức không mặc thử mà chỉ tống vào cho nặng giỏ.
Đối phó với 1 con mèo hiền lành có cần vung tiền thẳng tay vậy không? Hắn cầm chiếc váy màu trắng chiết eo rất xinh xắn, hắn cũng có hứng thú với mấy loại quần áo này sao??? Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Tôi liếc hắn:- Soi cái chi?- Định giảm bao nhiêu?- 5 ký.
- Hiện tại?- 50 ký.
- Lợn thật!- Sau cuộc tranh luận ngắn ngủn thì tôi lại ức thêm 1 cục chà bá.
Hắn soi soi chiếc váy 1 lúc rồi quăng thêm vào giỏ.
Không ngờ nha, ngoài biến thái, hắn còn rất rất thích mặc váy nữ.
Nhưng hắn to con thế thì sao mặc vừa? Tên khùng tiền.
Sau 1 vòng tầng 1, tôi đang xách 2 túi ni lông đầy ắp hàng hóa.
Hắn cứ việc quẹt quẹt thẻ nhàn rỗi mà không nói tiếng nào.
Hắn bị câm, hắn bị câm.
Tôi hiểu rồi, hắn muốn tôi cùng hắn đi hết 4 tầng siêu thị bằng tay xách theo hàng hóa để tuột mồ hôi mà giảm cân.
Còn nhiều cách khác mà!!! Tôi mím môi mệt nhọc đi theo mà chẳng dám than vãn.
Híc híc, tôi đói quá.
Hắn nhìn biểu hiện của tôi vừa đi vừa xoa xoa bụng thì nhận ra.
Nhanh chóng ghé vào 1 quầy thức ăn nhanh.
- Đói?- Ừ.
Hắn im l