Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324363

Bình chọn: 9.00/10/436 lượt.

tổng, anh thiếu nợ tôi nụ hôn đến năm năm, hôm nay coi như đã hoàn thành. Về sau, chuyện của tôi không phiền anh lao tâm đến….” Cô nói xong, hướng về phía Hạng Hàn bước đi, thấy anh đã ngồi vào trong xe nhưng vẫn chưa rời khỏi.

Lam Thành cũng bước theo cô, hỏi: “Em thích anh ta?”

“Chưa nói tới thích, chẳng qua là vợ anh ấy đã đưa ra đề nghị ly hôn từ rất lâu rồi, thậm chí nháo loạn đến tòa soạn báo, anh ấy vẫn là nhịn. Bởi vì anh ấy không muốn làm cho cả hai cùng hối tiếc, anh ấy là người đối với hôn nhân rất có trách nhiệm, người đàn ông như thế, sẽ luôn làm động lòng phụ nữ.”

“A, động tâm?” Lam Thành cười khổ một chút, “Anh không tin em động lòng với anh ta, nói cho anh biết đi, phải làm thế nào mới được em tha thứ?”

“Không cần nói đến tha thứ gì cả, mọi thứ đều đã trôi qua rồi.” Đông Hiểu Hi khe khẽ thở dài trong lòng, nhưng lại cười nói như không có việc gì: “Tốt lắm, những gì anh nợ tôi, vừa rồi đều đã hoàn trả. Tôi nợ anh, trước mắt đều không có, cứ như vậy đi……” Cô nói xong, hướng về phía xe Hạng Hàn đi đến…..

Phía sau không có tiếng bước chân theo nữa, chỉ có bóng dáng của chính mình in trên mặt đường. Cô không biết lần này là làm tổn thương Lam Thành, hay vẫn là tổn thương chính mình.

——-

Xe chạy trên đường lớn, Hạng Hàn lái xe thật chậm, chỉ là ánh sáng trên đường chợt trở lên long lanh trong mắt Đông Hiểu Hi, mông lung không rõ. Có lẽ là do nước mắt đi, cô nhanh chóng lau đi nhưng không tránh được ánh mắt Hạng Hàn.

“Khi dễ một người đàn ông cao ngạo, tự phụ như vậy cảm giác rất tốt sao?” Hạng Hàn cố ý không nhìn cô, nhưng khóe miệng lại mang theo ý cười tà ác.

“Rất không tốt.” Đông Hiểu Hi trừng mắt liếc anh một cái rồi lại xoay mặt hướng ra ngoài cửa sổ xe. Đây không phải chính là điều mình muốn sao, vì cái gì mà nhìn thấy Lam Thành thảm bại, lại đau lòng đến thế? Nói đi nói lại, vẫn là lòng của phụ nữ không đủ cứng rắn, hoặc là, cô đối với người đàn ông này vẫn là không thể quên được.

Đột nhiên di động vang lên tiếng chuông tin nhắn, Đông Hiểu Hi nhanh chóng mở ra xem, là Lam Thành viết: “Về nhà đi, anh đã đi khỏi rồi. Anh hiểu con người em thế nào, nhưng là nhìn thấy em ngồi xe anh ta rời đi, trong lòng vẫn không tránh khỏi miên man suy nghĩ. Đáp ứng với anh, mặc kệ là vì ai, vì cái gì, đều phải chú ý an toàn của bản thân, đừng tự đi trêu chọc thêm phiền phức. Hạng Hàn dù sao cũng là người đã có gia đình.”

“Không còn sớm nữa, tôi đưa cô trở về.” Hạng Hàn dường như rất hiểu tâm tư Đông Hiểu Hi, không chờ cô trả lời, xe đã quay đầu chuyển hướng. Cả hai trầm mặc một lúc, anh mới chậm rãi nói: “Thực xin lỗi, tối hôm nay tôi có chút thất thố, kì thật tôi cũng không muốn tham gia vào chuyện của cô với Lam tổng……. Tôi là người rất sợ phiền toái……..”

“Tôi hiểu, chúng ta xem như là hỗ trợ lẫn nhau đi.” Đông Hiểu Hi cười, đánh gãy lời nói của anh, còn tiếp thêm: “Mặc kệ như thế nào, anh đã giúp tôi một buổi tối thực khoái trá. Hy vọng Lam Thành khi hợp tác sẽ không làm khó anh.”

Hạng Hàn nở nụ cười thoái mái: “Mặc kệ sau này cô rời đi hay ở lại, Lam tổng vẫn sẽ dựa theo hợp đồng mà thực hiện.”

“Vậy là tốt rồi.”

Đông Hiểu Hi thở dài, lại nghe thấy Hạng Hàn lẩm bẩm: “Có điều, phần hợp đồng kia đối với tòa soạn cũng không thêm được ưu thế phỏng vấn gì hết.”

Chương 20: Trở về ngủ

Đông Hiểu Hi trở lại nhà mình, Lam Thành quả nhiên đã đi rồi, ánh đèn đường mờ nhạt chiếu vào chỗ anh đứng vừa nãy, rơi lại đầy mẩu thuốc lá.

Tên hỗn đản này, thật không bảo vệ môi trường.

Nhỏ giọng nói thầm, trong lòng không biết tại sao lại đau nhức. Cô biết trên đời này, ngoại trừ cha cô, sẽ không bao giờ có người đàn ông nào giống như Lam Thành nhân nhượng cô như thế nữa, chính là vô luận anh ấy tốt hay xấu, cô đều không có biện pháp xóa đi trong trí nhớ.

Mở cửa dưới tầng lầu, mới bước được một bước chân, cô vẫn là có chút không cam lòng, quay đầu nhìn lại, nếu như giờ phút này Lam Thành có thể đứng dưới ánh đèn đường kia, tựa như cái đêm nhiều năm trước, nụ hôn đầu tiên ấy… liệu cô có còn bị nụ cười như đóa hoa nở kia làm cho cảm động hay không?

Quên đi, cô buồn cười lắc lắc đầu, không cần hao tốn tinh lực suy nghĩ chuyện này nhiều như vậy, đây chính là cái gọi là trưởng thành phải đối mặt với sự thật, có lẽ Lam Thành đối với cô còn dây dưa, cũng chỉ theo như lời Hạng Hàn nói, chỉ là còn có lưu luyến, chưa dứt bỏ được. Tin tưởng trải qua tối này, anh ta sẽ phục hồi lại cái bộ dạng nhiệt tình của mình kia, bởi vì tự tôn cùng kiêu ngạo mới là điều trọng yếu nhất đối với anh, không bỏ đi được.

Bước vào phòng mình, dưới ánh đèn nhu hòa, căn phòng vẫn như cũ ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lẽo, có lẽ bởi vì Trạm Trạm tới nhàbố mẹ cô rồi. Xem ra, một người ở một mình ban đêm thật sự có chút tịch mịch, nhàm chán. Tắm rửa xong, cô mở tủ quần áo ra, đột nhiên muốn sửa sang lại chính mình một chút, ngẫm nghĩ ngày mai đi làm nên mặc như thế nào đây. Chỉ là, bất tri bất giác lại chạm đến cái hộp đã trân quý nhiều năm, thật cẩn thận đem hộp mở ra, lấy ra đôi giày Jimmy Choo màu vàng, nhẹ nhàng đi vào chân, bước đi


The Soda Pop