là ánh mắt trong chốc lát liền trở nên ảm đạm , có lẽ anh đã chuẩn bị tinh thần rất nhiều, nhưng không nghĩ đến Đông Hiểu Hi lại giúp đỡ người ngoài đặt anh vào hoàn cảnh xấu hổ như này. Có người nói, đàn ông càng trầm mặc có lẽ phần nhiều đều là tâm tình bất lực, đàn ông càng kiêu ngạo bao nhiêu, thì nội tâm lại càng yếu ớt bấy nhiêu. Nhưng giờ phút này, Đông Hiểu Hi thấy được, người đàn ông này chính là rất tự chủ, rất trầm ổn. Cô chậm rãi đi đến bên cạnh Hạng Hàn, có chút bốc đồng hỏi: “Anh có sợ bị cảnh sát kiểm tra không?”
“Sao cơ?” Hạng Hàn nhướn nhướn mi, cật lực phối hợp với cô.
“Đang nghĩ muốn cùng anh đi hóng gió, nhưng lại sợ giống như Lam tổng đây cảnh báo, sẽ có người kiểm tra nồng độ rượu.”
Hạng Hàn đột nhiên khoa trương nở nụ cười, nói: “Không phải cô nói tôi là nhà văn sao, nếu gặp cảnh sát, chẳng phải là tú tài gặp binh* đấy thôi? Có điều con người tôi, trời sinh không sợ phải cùng giao tiếp nhất, chính là cảnh sát, ngoài ra còn có chính là kẻ có tiền.” Nói xong, anh liếc liếc mắt nhìn Lam Thành một cái, rồi mở cửa xe ra, nghiêng mình làm động tác mời với Đông Hiểu Hi: “Xin mời lên xe, có thể cùng quý cô xinh đẹp thế này vân đạm phong khinh mà đi hóng gió ban đêm thật là vinh hạnh của Hạng mỗ đây.”
(*Tú tài gặp binh: ý nói người học chữ nho nhã gặp phải kẻ thô thiển không học thức nhà binh)
“ Anh đúng là miệng lưỡi.” Đông Hiểu Hi cười cợt nói một câu, vừa muốn bước lên xe, liền bị Lam Thành nhanh nhẹn bước đến ngăn lại.
“Tiểu Hi, chúng ta cần nói chuyện.” Lam Thành nói xong, không thèm để ý việc Đông Hiểu Hi giãy dụy, bá đạo nửa ôm nửa kéo cô ra chỗ cách Hạng Hàn một đoạn khá xa thì dừng lại.
Đông Hiểu Hi đẩy cánh tay đang dây dưa của anh ra, quật cường xoay mặt sang một bên: “Chúng ta còn có chuyện gì để nói với nhau chứ? Năm năm trước, không phải anh đã nói với tôi, chúng ta không còn quan hệ gì nữa sao?”
Lam Thành không trả lời cô, chỉ là bình tĩnh nhìn cô mà hỏi: “ Vì cái gì mà cố chấp như vậy.”
“Tôi thấy vui vẻ.”
“Vui vẻ? Tra tấn anh như vậy em thấy vui vẻ?”
“Đúng vậy, tôi chính là thích nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của anh, chính là không muốn để anh cả vú lấp miệng em, muốn nhìn thấy bộ dáng anh bị phụ nữ làm cho phát điên…”
Đông Hiểu Hi còn chưa nói hết câu, đã phát hiện thấy khuôn mặt Lam Thành chậm rãi hướng lại gần cô, một loại dự cảm bất an khiến cô run lên, còn chưa kịp phản ứng gì, đã nghe được một câu nghiến răng nghiến lợi: “Em là người phụ nữ nhẫn tâm, tra tấn anh năm năm còn chưa đủ……” Chớp mắt, hai phiến môi nóng rực mang theo hương yên thảo áp lên môi cô, trằn trọc ma sát một hồi, cắn mút, bao nhiêu dồn nén dường như tập trung hết cả tại nụ hôn hung hăng này, như muốn đòi lại năm năm thời gian đã qua ……..
Không một chút thương hương tiếc ngọc.
Đông Hiểu Hi thật không thể ngờ, người đàn ông tác phong vốn trang trọng, đứng đắn như Lam Thành lại có thể ở trước mặt người khác mà hôn cô, vừa muốn lùi lại, eo liền bị cánh tay Lam Thành gắt gao siết chặt, một tay anh cố định gáy cô, làm cô không thể không thừa nhận, nụ hôn này quả thật có ý trả thù cùng xâm lược. Nếu nói, Đông Hiểu Hi hoàn toàn bị làm ụ mị đến không thể phản kháng thì thật không có khả năng, bởi vì cảm giác nóng bỏng này đối với cô đã từng rất quen thuộc, có điều, chính cô cũng không thể ngờ, đã nhiều năm như vậy rồi, chính mình còn kìm lòng không đậu mà không muốn rời xa nó, thậm chí cả cơ thể ngủ say năm năm cũng như đang rục rịch phản ứng…….
Dần dần, nụ hôn của Lam Thành càng lúc càng ôn nhu, như muốn đem tất cả nhớ nhung oán hận đều truyền hết vào nụ hôn, như muốn nói hết những tháng năm dài lâu chờ đợi, mòn mỏi, thậm chí còn mang theo một tia hối hận cùng cầu xin. Đông Hiểu Hi cũng không kìm chế được mà ôm chặt lấy thắt lưng anh, nhẹ nhàng hôn lại…… Nhớ lại lúc ban đầu quen nhau, nụ hôn đầu tiên, hồi ức đẹp đẽ tựa như một đoạn phim ngắn, toàn bộ từ đầu đến cuối từ từ hiện ra trong đầu nàng. Thế nhưng toàn bộ kí ức cũng không phải tất cả đều là tốt đẹp, cô hoàn toàn không quên được lần gặp mắt cuối cùng kia, thời khắc Lam Thành đã lãnh khốc đến cực điểm, vì muốn tìm lại từ anh những thương tiếc cùng yêu thương, cô không ngại buông hết rụt rè con gái, cứ vậy mà cuồng nhiệt thậm chí mang theo chút hèn mọn mà hôn lên đôi môi lạnh giá ấy. Nụ hôn kia, dường như có đến mười phần chân thành tha thiết cùng hoảng loạn, nhưng đến cuối cùng, Lam Thành vẫn thủy chung mím chặt đôi môi, ánh mắt không mang một tia ấm áp thản nhiên nhìn xuống, làm cô xấu hổ vô cùng……..
Bất tri bất giác, Đông Hiểu Hi rơi lệ.
Lam Thành cảm giác được vị mặn lướt qua đôi môi, liền nhẹ nhàng đem môi mình chuyển đến bên tai cô, thì thào nói: “Thực xin lỗi, là anh không tốt, là anh không ra gì, lãng phí mất năm năm dài. Nếu em cảm thấy năm năm này đối với anh là tra tấn vẫn chưa đủ, anh tình nguyện để em tiếp tục tra tấn, chỉ là đừng rời xa anh, cho dù em không muốn yêu anh nữa cùng đừng rời đi, được không?”
Người đàn ông cao ngạo này đang cúi đầu ư?
Đông Hiểu Hi nhẹ nhàng đẩy anh ra, làm như không có chuyện gì nở nụ cười: “Lam
