thế nào vẫn đều đau, không thể cho nó qua đi.
“Cậu từ sau khi trở về có liên lạc với Lam Thành không? Anh ấy bây giờ càng ngày càng mê người nha, người ta hiện tại đã là tổng tài của một tập đoàn, ngay cả mấy bạn cùng phòng khoa kiến trúc ngày xưa, mấy đại tài tử: hầu tử, phì tử còn có lão nhân đều theo anh ấy….Đúng rồi, cậu còn nhớ Lâm Sướng không? Cô ấy cũng đã từ Pháp trở về rồi, hiện tại vừa là bác sĩ, lại công tác ở viện thiết kế thành phố, chủ quản quy hoạch thành thị. Cô ấy cùng Lam Thành hiện tại một người làm quan, một người làm tư, phối hợp rất ăn ý….. Ôi trời, ngượng quá, mình nói hơi nhiều, mình đi trước nha, hôm nào đó chúng ta tụ tập sau nhé………..”
Đông Hiểu Hi cười cười, nhìn bóng dáng Chúc Duyệt càng ngày càng xa. Có lẽ phụ nữ với nhau, trời sinh đã ba phần là địch, chỉ là không biết từ bao giờ cô ấy bắt đầu chán ghét mình đến vậy, Đông Hiểu Hi nhất thời không nghĩ ra, chỉ nhớ cô ấy ngày trước giống như người phát ngôn của Lâm Sướng vậy, vẫn luôn dùng ưu điểm của Lâm Sướng để cười nhạo cô.
“Tiểu Hi à, đừng để ý đến cô ta, chúng ta cứ vui vẻ chọn đi…. Xem bộ này thế nào, rất thích hợp với con…..” Vừa mới ở một bên chọn quần áo, không biết mẹ đã đi tới từ lúc nào, đem một cái váy ướm lên người Đông Hiểu Hi nhìn ngắm ước lượng: “Đi thử đi, nếu thích mẹ sẽ mua cho….”
“Mẹ, con không cần, cũng không hợp với con, sau này cũng không có trường hợp để mặc đến.”
“Tại sao không thích hợp, thành phần tri thức không phải đều ăn mặc vậy sao? Nếu con không muốn ra ngoài làm, mẹ sẽ giúp con mở công ty, tự mẹ sẽ làm bà chủ, con gái của ta không thể kém so với người khác được………”
“Mẹ, con không muốn mua…..” Đông Hiểu Hi còn đang muốn từ chối, một nữ nhân viên trẻ tuổi của cửa hàng đã đi tới, nói với Trần Thanh Hoa: “Quý cô, cô thật tinh mắt nha, đây là mẫu mới nhất năm nay của CHANEL, vừa mới nhập về, chỉ có hai bộ, khác màu nhau, cô lấy bộ màu vàng nhạt này đặc biệt rất hợp với vị tiểu thư đây….”
Trần Thanh Hoa vội vàng kiêu ngạo nói với nhân viên cửa hàng: “Đây là con gái của tôi.”
“Phải không? Trông cô trẻ quá, tôi còn nghĩ hai người là chị em…..”
Mình có thật như vậy sao? Đông Hiểu Hi sờ sờ gương mặt mình, oán thầm một chút. Cuối cùng bị mẹ cô liên tục thúc bách đẩy mạnh vào phòng thay quần áo. Cô thay bộ váy CHANEL màu vàng nhạt kia vào, đứng trước gương, thật sự có chút không thể tin được người phụ nữ đoan trang tú lệ trước mắt lại chính là mình, xem ra kiểu tóc nào xứng với quần áo đó, khó trách mọi người hiện tại đều bắt đầu chú ý bao bì, không chỉ có sản phẩm, con người cũng vậy …
Chỉ là khi cô nhìn đến giá tiền phía sau liền lui bước, mẹ lại sống chết nhất định không cho thoát, hơn nữa lại nói với cô đã trả tiền rồi, không mua cũng không được, còn nói nếu muốn thực tâm trả hiếu, hôm nay nhất định phải nghe lời bà.
Suốt một buổi sáng, Trần Thanh Hoa đem con gái mình sửa soạn từ đầu đến chân, mà dù sao Đông Hiểu Hi cũng có dáng người tốt, mặc cái gì cũng đều đẹp, cả người nhìn qua đúng là nhẹ nhàng, tú lệ, bước ra khỏi cửa bây giờ chính là một cô gái ngây thơ thanh thoát. Mẹ cô cười tươi rói, cứ theo phong cách này mua thêm hai bộ nữa mới bằng lòng bỏ qua. Sau đó, hai người lại vào khu quần áo trẻ con, Đông Hiểu Hi lập tức không hề keo kiệt, chọn tới chọn lui, mua cho Trạm Trạm mấy bộ thời trang trẻ em, đều là nhãn hiệu FolliFollie. Cô hiện tại đã không quá để ý người khác nhìn mình thế nào nữa, nhưng lại rất để ý người khác thấy Trạm Trạm của cô thế nào, để ý người khác có thích Trạm Trạm hay không.
Dạo phố xong, Trần Thanh Hoa gọi điện cho Đông Vạn Lương, mới biết hai ông cháu kia đi công viên trò chơi, nhất thời đang chơi vui còn chưa thể quay về, bà liền lôi kéo con gái đến khách sạn bên cạnh, rủ cô đi ăn đại tiệc Pháp quốc chính tông. Đông Hiểu Hi thấy mẹ đặc biệt vui vẻ, cũng không muốn làm bà tụt hứng, liền đi theo bà vào một nhà hàng Pháp tên PROVENCE CAFE.
Nhưng là lúc vừa bước vào cửa hàng ăn, một thân ảnh tuấn dật liền đập vào mắt cô. Cô không nghĩ tới mình cùng Lam Thành lại không hẹn mà gặp thế này …
Chương 12: Không đổi số điện thoại
Đời người chính là một hồi gặp nhau rồi ly biệt, thế nhưng chỉ lơ đãng một chút, quay người lại đã xa cách năm năm …
Đông Hiểu Hi thật không ngờ năm năm sau gặp lại Lam Thành, trái tim còn có thể đập có gia tốc như vậy, giống như lúc ban đầu gặp anh, vừa khẩn trương còn có chút hưng phấn không hiểu được. Bên tai dường như còn vang lên thanh âm nhiều năm trước kia, cô không biết có tính là một lời hứa hẹn không: “Tiểu Hi, anh không có lòng tham, đời này anh chỉ yêu em. Có lẽ ở cùng một chỗ với anh thật có điểm ủy khuất cho em, nhưng cả đời không dài, chỉ cần em chịu ủy khuất cả đời này là đủ rồi…..” Đúng vậy, cả đời không dài, vậy vì cái gì mà cô lại cảm giác năm năm dài lâu đến vậy, nay đứng tại nơi này, chỉ cảm thấy dường như đã trải qua mấy cuộc đời …
Lúc bắt gặp ánh mắt kia, cô mới phát hiện mình rốt cục không thể tìm về tự tin trước đây, bàn tay run lên, túi giấy to nhỏ trên tay rơi xuống mặt đất. Tình huống biến hóa nhất thời này làm