Polly po-cket
Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324173

Bình chọn: 7.00/10/417 lượt.

ra chán ghét việc đổi chỗ ở.

Trần Thanh Hoa cũng cùng đi qua, ngồi ở một bên sườn Trạm Trạm, lấy tay vuốt ve đứa bé. Nhiều năm làm giáo viên, giao tiếp nhiều nhất là với trẻ nhỏ, nhưng đứa bé này đem lại cho bà cảm giác khác với nhưng đứa trẻ khác , thậm chí so với con gái mình cũng không giống, bà lúc đầu đau lòng vì con gái phải vất vả đột nhiên biến thành tình cảm trìu mến cùng một loại khát vọng với Trạm Trạm, thậm chí bà còn có chút trách cứ con giá, vì cái gì mà không thể cho bà sớm biết sự tồn tại của Trạm Trạm, để bà không thể sớm làm một bà ngoại có trách nhiệm.

Ngay tại lúc hai người đều bỏ cuộc, Trạm Trạm đột nhiên dừng khóc, Đông Hiểu Hi cúi đầu nhìn về phía con, hướng phía sau nhìn….

“Đến sờ nó, nó rất ngoan, không bắt người, cũng không cắn người…” Đó là âm thanh của ba cô.

Đông Hiểu Hi nghiêng đầu, nhìn đến con mèo nhị thể Scotland mà ba cô ôm, Đại Bụi. Tính tuổi, nó cũng được 10 tuổi, đó là khi cô học đại học sợ rằng ba mẹ buồn , đặc biệt mua nó tặng cho ba mẹ. Giờ phút này trên khuôn mặt ba cô tươi cười, tựa hồ mỗi một nếp nhăn đều ôn nhu, hoà ái. Nụ cười này Đông Hiểu Hi đã lâu không thấy, đại khái chính là cô nghĩ khi mình gả cho Lam Thành sẽ không còn thấy qua, nhưng là hôm nay , ba cô lại không hề giữ lại dành cho cháu ngoại yêu quí.

Đông Vạn Lương gặp Trạm Trạm đang nở nụ cười, liền đem Đại Bụi đặt lên trước, đem hai cánh tay ra nói “Đến đây, cho ông ngoại ôm một cái, ông ngoại dẫn Trạm Trạm đi xem mèo…”

Rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ, Đông Hiểu Hi thấy con nóng làng muốn thử, muốn đi nhưng lại không dám, liền cười cổ vũ “Ngoan, đi ra ông ngoại ôm một cái…” Cô đem Trạm Trạm đưa đến cho cho ba mình, có lẽ đứa nhỏ cho tới bây giờ không bị lực cánh tay ôm quá chặt, lúc đầu có chút khẩn trương, chậm rãi, bắt đầu thấy thích thú, ỷ lại.

Một lát sau Trần Thanh Hoa đem bốn con mèo nhỏ mới sinh hơn một tháng đến phòng khách, Trạm Trạm lập tức thấy hứng thú, bàn tay nhỏ bé cầm đồ ăn vặt vây quanh mấy con mèo nhỏ đổi tới đổi lui, mấy con mèo nhỏ hướng thằng bé kêu “Meo meo meo meo”. Mà hai người già ánh mắt tràn ngập ý cười, vây quanh Trạm Trạm, còn không ngừng dặn thằng bé đừng bắt mấy con mèo nhỏ…

Loại không khí hoà thuận vui vẻ này Đông Hiểu Hi từng thấy xuất hiện trong mơ vô số lần. Giờ phút này cô mới cảm nhận được mơ ước đã thành sự thật, là một loại hạnh phúc khó diễn tả, khó kìm nén, thậm chí hạnh phúc đến chảy nước mắt, cô cuối cùng đã cảm nhận được rằng hai mẹ con mình được che chở, bảo hộ. Không biết khi nào mẹ cô trở lại ngồi bên cạnh, nhỏ giọng hỏi “Lam Thành có biết đứa nhỏ tồn tại hay không?”

“Không quan hệ đến anh ta.” Đông Hiểu Hi thề thốt đáp.

“Đừng gạt mẹ, mẹ không phải đồ ngốc, đứa bé này rất giống hắn.”

“Càng giống người nhà chúng ta được không…”

“Ai, đứa ngốc này…” Mẹ cô thở dài, vỗ về mái tóc ngắn hỗn độn của cô nói “Ba con hai người cùng một tính cách, ngoại trừ cứng mồm, còn có tính cách quật cường, kết quả là chính mình chịu khổ… Kỳ thật mấy năm nay Lam Thành không hề tái hôn.”

“Chẳng qua là che mắt mọi người.” Đông Hiểu Hi giống như trước không cho là đúng.

Trần Thanh Hoa trừng mắt nhìn con gái nói “Kỳ thật mấy năm nay, nó vẫn không ngừng tìm ta để hỏi thăm tin tức của con, mẹ không giám để ba con biết. Từ khi con đi, ba con đối với nó không thể tha thứ, một lòng cho rằng mọi chuyện là lỗi của nó. Con có biết sau khi con đi, ba con đến cơ quan Lam Thành làm lớn chuyện, con có biết, nơi đó ngoài đông người tài thì toàn những kẻ hay ghen tị, khi đó lại là thời khì Lam Thành bộc lộ tài năng, lại vừa ra trường, không thể tự bảo vệ mình, lại vì sự kiện này ầm ĩ quá, nó liền từ chức.”

“A? Anh ấy là vì nguyên nhân này mới từ bỏ thiết kế chuyên nghiệp?”

“Cũng không hẳn là như vậy, sau đó nghe nói nó đi tu nghiệp ở nước ngoài, vẫn là thiết kế, lấy đến bằng tiến sĩ trở về thì đột nhiên thay đổi, tự mình thành lập công ty, hai năm sự nghiệp thành công, may mà có nó, khi công ty ba con gặp chuyện không may…” Trần Thanh Hoa nói tới đây ,ngoái đầu nhìn hai ông cháu, đột nhiên nói nhỏ chỉ để hai người nghe được “Ba con đột nhiên bị đả kích nhất thời không chấp nhận được, xuất huyết não phải nhập viện, cũng may trước giờ sức khoẻ ông ấy đều tốt nên ngay lúc đó cũng không nghiêm trọng. Sau này Lam thành vụng trộm đến bệnh viện tìm mẹ, cùng mẹ bàn việc công ty, nói cái dự án khai phá kia, thủ tục vốn không đầy đủ, ba con cũng là dùng cách bất chính cho vay, nếu sự việc bị làm lớn, có lẽ sẽ vì tội đút lót mà ngồi tù. Lam Thành nói nó tiếp nhận lại hạng mục, cũng đem tất cả thủ tục hoàn thiện, thu mua lại công ty của ba con, tiền lương của nhân viên nó cũng gánh vác hết. Cuối cùng nó trả lại cho hai người già chúng ta tiền, khi ấy mẹ nói thế nào cũng không được. Nó vừa mới gây dựng sự nghiệp, lại tiếp quản một cục diện rối rắm, chúng ta không thể dày mặt mà bắt nó chịu thêm gánh nặng. Nhưng sau đó nó vẫn vụng trộm để lại sổ tiết kiệm, còn điện thoại dặn mẹ đừng cho ba con biết, lão già kia quật cường nhất định sẽ không chịu nhận. Nó còn nói , “Mặc kệ con cùng Tiểu Hi như