Duck hunt
Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324074

Bình chọn: 8.00/10/407 lượt.

iến hiện trường có hiện tượng sụt lún, khu vực công trình xảy ra một vụ nổ lớn, làm ột công nhân tử vong ngay tại hiện trường , một người khác bị trọng thương , vừa vặn khi ấy công trình xây dựng có vị kiến trúc sư giám sát chất lượng công trình tử vong do bệnh tim tái phát, ông liền không hề trì hoãn mang phần trách nhiệm này đẩy sang cho người đó, Đông Vạn Lương cùng Giáp Phương – giám đốc nhân sự – mới có thể trốn tránh trách nhiệm. Trải qua chuyện đó, Đông Vạn Lương càng thấy đồng tiền vạn năng, lại càng to gan hơn.

Lam Thành từng nói với Đông Hiểu Hi rằng “Ba em bớt đi chút lòng tham thì thành phố này sẽ càng yên bình.” Quả thật cho dù cô có muốn bênh vực ba mình cũng lực bất tòng tâm. Cô chỉ nhớ rằng năm đó sau khi học xong nghiên cứu sinh, được phân về viện thiết kế của thành phố, khi đó công ty của ba cô đã muốn đầu tư vào một hạng mục quan trọng. Lam Thành khi đó làm quản lí đội nhân viên thiết kế, không hề vì tình riêng mà nói tốt cho ba vợ mà ngược lại còn gần như huỷ bỏ tư cách tham gia đấu thầu của công ty ba cô. Cũng từ đó, hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời cô kết thù hận, quả thật như nước với lửa.

Hiện tại công ty của ba cô đã đóng cửa, tuy không biết nguyên nhân nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy an ủi, cô sẽ không phải lo lắng ba mình sẽ làm chuyện hại nước hại dân nữa. Nhưng vài năm gần đây thấy nhưng văn phòng bất động sản nhỏ làm ăn tốt ,ba cô không chịu được yên tĩnh, bất chấp mọi hậu quả bước chân vào lĩnh vực xa lạ , muốn từ một văn phòng bất đọng sản nhỏ bành trướng ra, nhưng ông không hề nghĩ được rằng người cùng hợp tác với mình cũng là một gian thương, sau khi lấy được một khoản tiền lớn ở công ty kiến trúc của ông liền bỏ đi mất dạng. Đông Hiểu Hi vẫn cho rằng đây không phải là chuyện xui xẻo, có lẽ ba cô sớm bước chân ra khỏi giới kiến trúc càng sớm khiến cho ba cô và người nhà được hưởng phúc.

Gió đầu xuân vẫn còn lạnh, hơn nữa sương đêm ẩm ướt khiến người ta thấy lạnh. Đông Hiểu Hi không khỏi rùng mình vì lạnh, cởi áo khoác của chính mình khoác cho con, rồi nắm bàn tay nhỏ bé đi về phía trước. Đây là một khu dân cư cũ, đèn đường đã hỏng, cô chỉ có thể dắt Trạm Trạm đi thật chậm để tìm nhà ba mẹ, thằng bé đã có chút ủ rũ vì mệt, nhưng trong tay cô là hành lí không thể ôm con, cô chỉ có thể hát cùng con để cổ vũ con quên mệt mỏi .

Ca hát một lúc,Trạm Trạm mệt mỏi nhất định không chịu hát, cuối cùng chỉ còn lại giọng hát của cô. Không hiểu như thế nào, cô hát xong nhạc thiếu nhi lại thuận miệng hát “Các nàng ở nơi đâu các nàng đã già đi? Chúng ta cứ vậy tự nhiên mà trưởng thành …” Đột nhiên cô thấy nghẹn ngào, nhớ đến thành phố này, cô không chỉ nhớ về ba mẹ, còn nhớ về một người cô không nghĩ sẽ gặp lại, người mà cô vẫn luôn nhớ đến, Lam Thành . Nhiều năm như vậy, người đó còn nhớ đến cô? Có giống như cô còn hoài niệm về những ngày tháng tốt đẹp? Nếu có một ngày người đó nắm tay một người con gái bước vào lễ đường, cô thực sự có thể chấp nhận được sự thật này sao?

“Tiểu Hi ?”

Đột nhiên một âm thanh quen thuộc cắt đứt suy nghĩ của cô . Đó là giọng nói của ba cô, người đã sinh ra cô , yêu thương , bảo vệ cô hai mươi mấy năm , cho dù cả thế giới này có phản bội cô, người đó vẫn vĩnh viễn đứng sau bảo vệ , an ủi cô.

“Ba.”

Giọng nói run run của cô phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.

Ba con cô đồng thời dừng bước , ngăn cách hai người là bóng đêm mỏng manh. Trong lòng hai người đều có sự kích động khó kìm nén . Ngơ ngác nhìn nhau một lát, Đông Vạn Lương sải bước về phía trước, trước mắt ông là một đứa bé cùng hành lí. Ông đón lấy hành lí trong tay con gái , không nói một lời xoay người bước lên phía trước dẫn đường.

Đông Hiểu Hi ngồi xổm xuống, chìa tay ra nói với Trạm Trạm “Đến đây mẹ ôm nào .”

“Mẹ, Trạm Trạm không có mệt, Trạm Trạm có thể tự đi .”Nghe thấy vậy, bất chợt Đông Vạn Lương dừng bước. Con gái đột nhiên bỏ đi năm năm trời, bỗng dưng gọi điện cho ông nói rằng sẽ trở về. Ông biết chính là vì mình, vì công ty của mình đóng cửa khiến con gái không yên lòng mới trở về. Trong điện thoại con gái vốn chưa hề nói gì ,nhưng bây giờ lại xuất hiện một đứa bé. Ông có thể nhận thấy mấy năm nay con gái sống ra sao, nhưng đứa bé này đã vài tuổi. Ba nó là ai? Nuôi dưỡng con gái hơn hai mươi mấy năm, nhưng vẫn ông không thế nào hiểu nổi

Chương 10: Gia đình ấm áp

Đông Hiểu Hi theo ba đi vào một căn nhà ba gian, tuy rằng hoàn cảnh thực xa lạ nhưng loại không khí gia đình này lại làm cho cô cảm thấy cực kì quen thuộc. Căn phòng vẫn gọn gàng ngăn nắp như vậy, đồ vật giá trị cũng như đơn giản đều ngay ngắn như nhau. Đương nhiên, thanh nhã là do mẹ cô thu xếp, có phần thô kệch là theo ý của ba cô.

Cô đem Trạm Trạm trong lòng buông ra, còn chưa kịp thở dốc, liền nhận được một cái ôm ám áp: “ Nha đầu chết tiệt, cô còn trở về làm gì cơ chứ, chắc tôi chết, cô cũng không trở về.” Mẹ cô hai bàn tay dừng trên lưng con gái , giống như là đang dùng đến sức lực tích góp năm năm để ôm cô. Than thở vẫn chưa giải hết hận, lại gắt gao đem con gái ôm vào trong ngực, như sợ con gái tr