Có lẽ không phải như vậy đâu, có lẽ không như anh nghĩ đâu.” Lâm Sướng chưa từng thấy qua một Lam Thành kích động như vậy, cô không biết nên khuyên anh thế nào, chỉ đau lòng lấy tay xoa lưng Lam Thành? Sao lại yếu đuối như vậy? Vì cái gì mà Đông Hiểu Hi không nhận ra?
Hiển nhiên sự khuyên bảo của cô đối với Lam Thành cũng không có tác dụng, anh tuyệt vọng lắc đầu trên vai cô, “Chúng ta kết hôn đi, anh mệt mỏi lắm rồi.”
Chương 46: Cầu hôn thất bại
Kết hôn? Lâm Sướng nhìn nhìn người đàn ông thần trí đã không còn tỉnh táo lắm trước mặt mình. Đối với hai chữ kết hôn này mỗi người phụ nữ đều cảm thấy mẫn cảm. Mà giờ phút này từ trong miệng Lam Thành nói ra, lại giống như người ta đang nói, anh mời em ăn cơm, giống như bạn bè phải giúp nhau, thực bình thường. Trong lòng cô, đến một tia dao động cũng không có. Cũng không phải cô không nghĩ ngợi gì, mà là bọn họ quá hiểu biết lẫn nhau. Nhớ rõ Lam Thành từng hay nói giỡn, em là cô gái mà anh thấy thanh tịnh nhất khi nghĩ đến đấy. Thật ra, đây là điểm thông minh của Lam Thành, anh luôn thản nhiên cự tuyệt cô như vậy. Cho nên bị bức bách phải thanh tỉnh như thế ở bên người anh nhiều năm, chưa từng vượt quá giới hạn, cho dù trong lòng cũng chưa từng vượt qua.
Mặt khác, cô cũng biết rõ ràng Lam Thành là người đàn ông như thế nào, người phụ nữ có thể đi vào lòng anh quả không dễ dàng, nhưng một khi đi vào rồi thì cũng lại không dễ dàng mà đi ra, hơn nữ chuyện gì anh đã kiên trì thì sẽ không thay đổi. Trong số những bạn bè của họ, rất nhiều người cũng không xem trọng Đông Hiểu Hi, cho rằng tính cách của cô không hợp với Lam Thành. Nhưng Lam Thành đã nói một câu: “Cô ấy đem khoảng thời gian tốt đẹp nhất của cuộc đời mình dành hết cho tôi, tôi phải quý trọng cô ấy.” Thật ra, chính cô cũng không hiểu tại sao, từ lúc trung học bọn họ chính là đồng học, cô yêu anh suốt mười ba năm, vậy thời gian thanh xuân của cô là ai quý trọng đây? Có lẽ đây chính là điều khó giải thích nhất trong tình yêu, rõ ràng biết là không có khả năng, nhưng lại luôn đặt anh ở nơi tư mật nhất, yếu đuối nhất trong lòng mình, không dám chạm đến, sợ làm đau chính mình, cũng sợ làm đau anh.
……
Trở lại nhà trọ, Lam Thành nặng nề chìm vào giấc ngủ, chỉ là một tay anh vẫn luôn ôm chặt lấy Lâm Sướng, sợ rằng nếu mình buông tay thì một lời cầu hôn kia sẽ bị anh quên đi mất. Chẳng lẽ anh lại mạnh mẽ bức bách chính mình thực hiện một lời hứa khi say rượu sao? Lâm Sướng cảm thấy có chút buồn cười, nhưng cô cũng không muốn so đo với một con quỷ rượu, làm thế cũng không được gì. Không thể làm cho anh tỉnh dậy, cô đành chậm rãi dùng sức gỡ bàn tay đang ôm eo mình ra, lấy chiếc gối khác nhét vào lòng anh. Thấy anh bất mãn nhíu nhíu mày, sau đó lại ôm chặt lấy cái gối, dĩ nhiên là đã ngủ say rồi. Lâm Sướng bất đắc dĩ cười khổ, thì ra bản thân mình cũng chỉ đảm đương tác dụng của cái gối đầu kia mà thôi.
Nhưng anh với Đông Hiểu Hi tại sao lại thành thế này? Không phải vì mình cùng Lam Thành đồng thời xuất hiện ở tiệc tối làm cô sinh ra hiểu lầm đấy chứ? Nếu là có liên quan đến mình, có lẽ cô nên đem hiểu lầm này giải thích rõ ràng thì hơn. Cô nhìn thời gian, chỉ sợ đối với Đông Hiểu Hi mà nói, tối hôm nay cũng không thoải mái gì hơn Lam Thành, huống chi với vai trò học tỷ của mình, từ khi cô ấy trở về, mình vẫn không có cơ hội thích hợp mà gặp mặt cô ấy. Nghĩ vậy, cô cầm điện thoai, tìm tên Đông Hiểu Hi.
“Alo.” Sau khi điện thoại kết nối được, truyền đến giọng nói có phần chậm chạp của Đông Hiểu Hi.
“Đông Hiểu Hi, tôi là Lâm Sướng.”
“………”
“Không biết cô có còn nhớ hay không lời ước định vài năm trước, cô còn thiếu tôi một bữa kem lớn đấy.” Chính Lâm Sướng cũng thấy câu mở đầu của mình vui đùa có chút nhàm chán, hơi xấu hổ nói tiếp: “Là như vậy, tôi nghĩ muốn cùng cô gặp mặt, tâm sự một chút. Sẽ không mất nhiều thời gian của cô đâu, hẹn ở gần chỗ cô một chút cũng được.”
“……” Đông Hiểu Hi hơi do dự rồi cũng nói: “Vậy cô chờ tôi một chút, tôi phải mang theo thằng nhỏ, để nhóc ở nhà một mình tôi không yên tâm.”
……
Một giờ sau, ở một quán cà phê mở suốt đêm, Lâm Sướng gặp được Đông Hiểu Hi và tiểu bảo bối xinh đẹp trong truyền thuyết_ Trạm Trạm.
Có lẽ cả hai người đều không nghĩ đến, nhiều năm về sau các cô còn có thể đối mặt ngồi nói chuyện, đề tài từ người đàn ông kia giờ chuyển thành về đứa nhỏ. Lâm Sướng lần đầu tiên nhìn thấy Trạm Trạm, trong lòng run lên một chút, nếu không phải cô đã quen biết Lam Thành và Đông Hiểu Hi, thì cô cũng không biết được cha mẹ nào tài năng mà lại có được đứa nhỏ đáng yêu như vậy, đây có lẽ mới chính là tác phẩm hoàn mỹ nhất của Lam Thành chăng? Như vậy Lam Thành và Đông Hiểu Hi còn dây dưa, rốt cuộc có phải là có một chút là vì đứa nhỏ này không? Lâm Sướng thậm chí cảm thấy thật uổng ình cũng làm phụ nữ, chuyện kia cứ mãi không hiểu, giờ thì có lẽ đã lí giải được phần nào tại sao lúc trước Đông Hiểu Hi lại cự tuyệt Lam Thành rồi.
Đêm đã khuya, ánh đèn mờ ảo của quán cà phê chiếu lên khuôn mặt buồn ngủ của những người khách, vài đôi tình nhân cũng đã lục đục kéo nhau rời
