Thiên Địa Càn Khôn – Cổ Long

Thiên Địa Càn Khôn – Cổ Long

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210924

Bình chọn: 9.5.00/10/1092 lượt.

àng chạy đến những nơi vừa được A Xuân chỉ điểm, hy vọng sẽ kịp thoát trước khi ả phong bế tất cả.

Vô vọng!

Dù chàng gõ, vỗ thế nào đi nữa, toàn bộ vẫn kín như bưng, không một cơ quan nào chịu động đậy để tạo cho chàng lối thoát hiểm.

Chưa hết những viễn cảnh đáng sợ, ở những gian ngục đang giam giữ phạm nhân, lần lượt vang lên những tiếng động kỳ quặc.

Huỵch! Huỵch!

Hốt hoảng, chàng chạy đến và đưa mắt nhìn qua những chấn song.

Họ, những người chàng định giải cứu, tất cả đều ngã xuống. Họ trợn to những đôi mắt vô hồn và máu mồm máu mũi trào ra.

Chàng lùi lại thật xa, gọi Tiểu My:

– A Xuân đã lén phóng độc. My muội hãy mau bế khí đừng để độc khí xâm nhập!

Tiểu My kinh hoàng, lùi còn xa hơn vị trí Thẩm Định Thiên đã lùi.

Chợt nhớ bản thân không ngại độc, chàng dặn Tiểu My:

– Muội nhớ đừng bao giờ lại gần. Ta không sợ độc, sẽ có cách hóa giải hết độc khí.

Dứt lời, chàng quật liên tiếp mười kình Lãnh Băng vào đủ mười gian thạch thất, trong đó có chín gian là có thể nhìn thấy thi thể phạm nhân vừa chết.

Vù… Vù…

Ầm! Ầm!

Lãnh khí chưởng Lãnh Băng làm toàn bộ bầu không khí bên trong đó phải lạnh theo.

Chúng hoá thành những hạt băng nhở và rơi xuống nền động.

Tuy chưa biết làm như thế để làm gì nhưng Thẩm Đỉnh Thiên vẫn vận dụng chân lực vào chưởng tay, chạm mạnh vào một hàng chấn song của một gian ngục.

Những hàng chấn song lập tức gãy đôi.

Coong… coong…

Chúng gãy vì Băng Chưởng đã làm chúng lạnh và dòn, đúng như chàng nghĩ.

Bước vào, chàng ngồi xuống xem xét thi thể của kẻ đã chết, chưa biết đó là thi thể của chánh hay phó đường và là đường nào trong ngũ đường ở Ngũ Hành Bang.

Thi thể này quả nhiên có dấu hiệu trúng độc, chứng tỏ những phạm nhân còn lại cùng chung một số phận.

Khám xét toàn bộ y phục, chàng thất vọng vì không tìm thấy điều cần tìm.

Không nản lòng chàng lần tay và tìm ở dưới hai xà cạp, đó là vị trí trước kia chàng thường dùng để cất giấu những gì cần cất giữ.

Cũng không có vật chàng cần tìm.

Thật sự thất vọng chàng đành dùng tay sửa cho ngay ngắn thi thể nọ.

Bất chợt ngực áo của thi thể trong lúc chàng sửa bỗng xệch qua một bên, để lộ phần da thịt đã trắng nhợt do ảnh hưởng của Lãnh Băng Chưởng.

Trên chỗ da thịt để lộ có nhiều tự dạng.

Nghi ngờ, chàng mở phanh ngực áo của thi thể.

Hai mắt vụt sáng quắc, chàng lẩm nhẩm đọc những tự dạng được chính chủ nhân tự tay xâm vào.

Vậy là chàng đã có thêm một phần nữa của kinh văn Càn Khôn, phần trước đã được Đoan Mộc Qúy đọc cho nghe.

Lao qua gian ngục kế tiếp, chàng vẫn y cách đó và phát hiện phần kinh văn thứ ba được cất giấu ở xà cạp.

Tuần tự, chàng thu hồi đủ mười phần kinh văn, là đủ cho hai phần Trung – Thượng của tuyệt học Càn Khôn, ở chín thi thể của chín vị chánh phó đường chủ.

Họ tuy không biết đó là kinh văn gì nhưng vẫn xem trọng vì đó là phần được bang chủ đích thân giao phó.

Không như Đoan Mộc Quý, có thể tự ghi nhớ, dù không có cách nào vận dụng phần kinh văn không đầu không đuôi đó – Những nhân vật này đã tự tìm ra cách ghi nhớ riêng của họ.

Người thì xâm vào ngực, kẻ thì xâm ở phần đùi trong. Cũng có người ghi lại trên giấy và cất giấu ở nơi họ cho là kín đáo.

Hà Kỉnh Chi không biết nên không lục soát. Vả lại, dù lão có tra hỏi, vì họ không biết đó là kinh văn Càn Khôn nên họ cũng không có gì để cung xưng.

Sau đó, dù lão Hà có dùng Nhiếp Hồn Đại pháp để mong họ tự thố lộ, lão cũng không thu kết quả.

Lão nào ngờ phụ thân chàng lại có một cách bố trí có thể nói là ngược đời.

Tiểu My tuy không dám tiến lại gần nhưng qua hành động của chàng và qua nét mặt càng lúc càng khẩn trương, có pha lẫn sắc thái vui mừng của chàng, nàng cũng phần nào đoán ra.

Khi Thẩm Định Thiên quay lại, nàng vội chạy lại để hỏi thăm thì chàng vội đưa tay ngăn lại:

– Ta đã thu thập đủ tuyệt học Càn Khôn. Ta cần yên tịnh để sắp xếp lại. Hơn nữa, độ khí chưa hẳn đã tiêu tan, muội cũng không nên lên tiếng.

Không lên tiếng cũng không hề gì, đối với? Tiểu My, lời của chàng là đồng nghĩa với họ sẽ thoát. Mau hay lâu là tùy ở sự thông tuệ của chàng, tùy ở tư chất của chàng, là thông minh đĩnh ngộ hay không.

Chàng đang lắng đọng hoàn toàn, cả về thể xác lẫn tâm linh.

Thời gian tuy cùng lắng đọng nhưng chúng vẫn trôi.

– Chúng ta đi, My muội.

Đang thiêm thiếp vì quá mòn mỏi, Tiểu My giựt mình choàng dậy:

– Thiên ca đã…

Chàng mỉm cười:

– Tội cho muội phải vì ta chịu khổ. Được rồi, ngay khi thoát hiểm ta sẽ tìm cho muội ít thức ăn. Nhất định muội đã đói lắm rồi.

Tiểu My dù không muốn cũng phải nuốt nước bọt khan.

Nhưng khi đã gượng đứng lên, nàng lộ vẻ hốt hoảng:

– Không được lâu, Thiên ca. Như tiểu muội đã đánh dấu, chúng ta lưu lại ở đây gần mười ngày rồi. Lệnh tôn…

Chàng giật mình nhìn vào nơi Tiểu My lưu chỉ. Quả nhiên đã có chín vạch được Tiểu My lưu lại để đánh dấu từng ngày qua đi.

Chàng lập tức nắm tay Tiểu My:

– Đi nào! Ta sẽ giúp muội!

Vút!

Chàng đến gian ngục đã từng giam Đoan Mộc Quý.

Bùng!

Những thanh chấn song lập tức bị chưởng kình của chàng hất bay khỏi vách đá.

Chàng tiến đến vị trí có bí môn nơi trước ki


XtGem Forum catalog