chóng
bình tĩnh lại cười cười nói :
– Lãnh cô nương chớ nên khích bác tình cảm hai nhà Lãnh Nguyệt, Hàn Tinh…
Lãnh Ngưng Hương nói :
– Ôn thiếu chủ, tôi khích bác thế nào thì trong lòng hiểu rõ, đúng chứ ? Lấy một
thí dụ để thấy, tôi nghe nói Ôn thiếu chủ và Lệnh Hồ cô nương trước nay tình cảm cũng
không tệ, vậy mà Liễu Ngọc Lân giờ đây nhiễm nhiên trở thành cháu rễ của Cơ bà
bà…
Ôn Thiếu Khanh vừa nghe thì trong hai mắt long lên dữ dội, nhưng vẫn cất tiếng
cười khùng khục nói :
– Lãnh cô nương nhầm rồi, tình cảm giữa tôi và Lệnh Hồ cô nương chỉ giới hạn
huynh muội, tình thâm giao hai nhà mười mấy năm nay khiến tôi luôn xem mình là một
vị huynh trưởng đối với một vị muội muội mà thôi. Thực tế, việc Cơ bà bà hứa gả cho
Liễu Ngọc Lân, kẻ tan nát tim phải chính là người hiện đang đứng ngay bên cạnh Lãnh
cô nương kia !
Lãnh Ngưng Hương mỉm cười nói :
– Ôn thiếu chủ, sai nhầm chính ở ngươi, chẳng ai có thể đoạt được ý chí trái tim
cô ta. Không giấu gì Ôn thiếu chủ, anh ta đến đây chính là đón Lệnh Hồ cô nương.
Ôn Thiếu Khanh nghe thì ngẩn người, ánh mắt dị thỏa kinh ngạc nhìn nhanh qua
Lý Tồn Hiếu nói :
– Sao ? Hắn đến đây…
Lãnh Ngưng Hương vẫn điềm nhiên nói lại :
– Tiếp Lệnh Hồ cô nương. Theo ta biết thì Lệnh Hồ cô nương trái tim chân tình đã
dành hết cho anh ta, lúc này cô ấy bị nạn, anh ta không thể bỏ cô ấy được !
Ôn Thiếu Khanh càng nghe thì mặt càng biến sắc, trong họng như có gì nghẹn lại
một lúc mới nói được :
– Họ Lý, ngươi quả ăn nhầm gan trời mới dám xông vào Lãnh Nguyệt Môn đòi
người, ta quả thực có chút khâm phục ngươi đấy !
Lý Tồn Hiếu khi ấy mới lên tiếng nói :
– Ta không dám !
Ôn Thiếu Khanh đôi ngươi đảo nhanh trong hố mắt, nhìn xéo Lãnh Ngưng Hương
hỏi :
– Hắn đến tiếp người, vậy còn cô nương đến làm gì ?
Lãnh Ngưng Hương khẳng khái đáp :
– Ta đến giúp anh ta.
– Như vậy nghĩa là sao ?
– Chẳng giấu gì Ôn thiếu chủ, cả ta cũng là vị hôn thê của anh ta.
Ôn Thiếu Khanh như chai lại vì mất cảm giác, cố gượng một nụ cười nói :
– Xem ra trên đời này bao nhiêu diễm phúc đều bị hắn chiếm hết rồi. May mà chỉ
một “hắn”, nếu như mà có thêm vài “hắn” thì có lẽ bọn đàn ông chúng ta suốt đời ở
không!
Lãnh Ngưng Hương mỉm cười tự nhiên nói :
– Điều này cũng chẳng trách, ai bảo anh ta sinh ra là một đấng nam nhi trượng
phu đỉnh thiên lập địa, tâm trường đầy nghĩa khí !
Câu này chẳng khác gì ngược lại chửi hắn là tiểu nhân bất nghĩa. Ôn Thiếu
Khanh đương nhiên nghe ra một câu này, mặt tái như gan lợn giọng lạnh băng nói :
– Ta vốn đã muốn giết hắn, giờ thì chẳng để hắn sống, Sát !
Mười tám tay cao thủ của hai môn phái chỉ chờ một tiếng của Ôn Thiếu Khanh thì
lập tức xông lên, ánh đao ánh kiếm loang loáng thành rừng.
Lý Tồn Hiếu đầu mày kiếm nhíu lại, tay hơi giơ lên chuận bị ra tay đối phó.
Lãnh Ngưng Hương đột nhiên giơ tay ngọc chộp vào tay chàng giữ lại. Lý Tồn
Hiếu thân hình chấn động, Lãnh Ngưng Hương nói :
– Chú ý, độc !
Vừa nói cánh tay còn lại nàng phất lên, mười tám tay cao thủ xông vào nhanh mà
lui càng nhanh hơn, tên nào tên nấy mặt đều thất sắc nhảy lùi về sau.
Lãnh Ngưng Hương lại cười như không chuyện gì xảy ra nói :
– Đi, chúng ta vào trong gặp Cơ bà bà !
Miệng nói tay kéo Lý Tồn Hiếu bước đi, trước mặt chính là bọn Bát đại tuần sát
của Lãnh Nguyệt Môn, nhưng chẳng ai dám ngăn cản.
Chính tại lúc này hai bóng áo vàng lướt nhanh đến trước mặt bọn Bát đại tuần
sát, chính là hai vị “Truyền lệnh đồng tử”
Hoàng y đồng tử bên trái tay nắm ngọn cờ tam giác phất lên hô lớn :
– Lão Thần Tiên hạ giá, nhị vị xin lưu bước !
Bên này Hoàng y đồng tử vừa truyền lệnh thì trong kia cánh cửa chính viện mở
lớn xuất hiện một đoàn người bước ra.
Một chiếc kiệu trần do bốn tay hoàng y tráng hán gáng, bên trên ngồi một lão
phụ nhân tóc hạc da mồi, mắt sâu mày bạc, nhưng đôi nhãn tinh đầy thần lực khiến
người ta nhìn không khỏi khiếp sợ.
Hai bên kiệu, mỗi bên hai vị hoàng y phụ nhân theo hầu, sau lưng mỗi phụ nhân
nhô lên một chuôi kiếm tua vàng, đi ngay trước kiệu bên trái còn có thêm một người
hai tay cung kính nắm một thanh “Ô đầu trượng” đen bóng.
Theo ngay sau kiệu là một đôi trung niên phu phụ thân vận ngân bào, nam thanh
nữ tú, nhìn thì nhận ra ngay chính là Hàn Tinh Môn chủ và phu nhân, bọn họ bộ hành
tháp tùng theo kiệu.
Điều này cũng không đáng ngạc nhiên phu phụ họ bộ hành, tuy vai vế giang hồ
thì có thể gọi là tương đương, nhưng luận bối phận giang hồ thì phu phụ họ nhỏ hơn Cơ
bà bà một thế hệ.
Đi ngay bên cạnh họ còn có thêm một người, mặt mày ủ dột, thần thái không vui,
chính là Ôn Phi Khanh.
Một đoàn người vừa đi ra, bên này bọn thuộc hạ của Hàn Tinh Môn và Lãnh
Nguyệt Môn đều dạt ra đứng nghiêm túc cúi đầu hai bên.
Lãnh Ngưng Hương nắm tay chàng bóp chặt hơn, nhỏ giọng nói :
– Cơ bà bà đấy, thận trọng !
Lý Tồn Hiếu nói nhanh :
– Đa tạ cô nương !
Chiếc kiệu đi rất nhanh, chỉ nói với nhau hai câu thì đã đến trước mặt.
Cơ bà bà ngồi trên kiệu thấy giơ nhẹ tay lên, bốn gã hoàng bào hán tử liền ngừng
chân đặt kiệu xuống, rồ
