Sinh ẩn thân, âm thầm theo sau cậu bé, thấy nó đi về phía trước, cuối cùng bay đến bờ suối Bích Hà phía sau Huyền Đô Ngọc Kinh.
Ở đó, có một cô bé váy đỏ đang chắp tay sau lưng đứng chờ.
Cũng giống cậu bé kia, trên lưng cô bé cũng có một đôi cánh đỏ như lửa, tóc búi bánh bao, vóc dáng tương đương cậu bé, có chút chói mắt.
Lúc đó, cậu bé con đáp xuống đất rón rén đến từ phía sau, xem ra định hù dọa cô bé, nhưng cô bé bất thình lình xoay người lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần có chút già trước tuổi, buông lời trách mắng: “Nha Nha, sao đệ lại nói chuyện dông dài với người đó vậy!” Đợi đến lúc cậu bé ngập ngừng bước vào, cô bé xoa xoa đầu nó, sau đó nhẹ nhàng kéo tai nó, giọng điệu nghiêm túc: “Đệ quên tổ mẫu dặn gì rồi sao, gặp người mặc áo bào tím, có thể trốn được thì phải trốn xa thật xa.”
Thì ra, vừa rồi cậu bé đứng trên cây Thất Bảo nói chuyện với Bình Sinh, cô bé đã nghe hết.
Gặp người mặc áo báo tím, có thể trốn được thì phải trốn xa thật xa…
Trong lòng Bình Sinh vang lên một tiếng “răng rắc”, giống như một góc núi băng đột nhiên sụp xuống, chợt cảm thấy khó thở. Hắn nheo mắt lại, nhìn chằm chằm đôi song sinh long phượng kia, đôi mắt đen sâu thẳm bùng lên những đốm lửa, không bỏ qua bất kỳ nét mặt và động tác nào của hai đứa.
Trên Cửu Trọng Thiên này, có thể mặc áo bào tím, chỉ có mình hắn mà thôi…
Rõ ràng là tổ mẫu của hai đứa trẻ này xúi giục bọn nó thấy hắn thì phải trốn…
Trốn hắn làm chi?
Vì sao phải trốn?
Chuyện này rốt cuộc là sao?
Bị nhéo lỗ tai, tuy không đau đớn nhưng cậu nhóc Nha Nha lại tỏ vẻ mặt đau khổ, ấm ức: “Thì ra, người đó mặc áo bào tím sao…” Nó cúi đầu lẩm bẩm, sau đó ngẩng mặt lên, có vẻ không phục, nhướn đôi mắt ngây thơ phản bác lại: “Miêu Miêu, đệ chưa bao giờ thấy áo bào tím thì sao biết được người đó mặc là bào tím chứ?”
Bị tư duy không giống người thường của Nha Nha làm cho tức giận đến nghiến răng. Miêu Miêu nhíu mày, nhìn vẻ mặt ấm ức của đệ đệ lại cảm thấy bản thân rất bất lực: “Nha Nha, đệ…” Cô bé cũng không có cách nào tóm đệ đệ, một lúc sau mới vươn tay dí vào giữa trán nó, giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Trên đầu đệ hóa trang cái gì đây? Hạt hướng dương sao?”
Vừa nghe hạt hướng dương, Nha Nha chợt tỉnh táo hẳn, túm ống tay Miêu Miêu làm nũng: “Miêu Miêu, lần này tổ mẫu dẫn tỷ đi nhân gian, có mang gì về không?” Phối hợp với giọng điệu kia, nó chớp chớp mắt, vẻ mặt giống như thú cưng khiến người ta cưng nựng, không nỡ lòng từ chối.
Có vẻ như không chịu nổi cảnh bị Nha Nha kéo tay áo làm nũng, Miêu Miêu trừng mắt nhìn nó, giọng kéo dài: “Mang về thứ đệ thích nhất – hạt hướng dương!” Nói xong, liền lấy trong túi ra một gói nhỏ, nhét vào tay Nha Nha.
Cái gói kia chắc chắc là hạt hướng dương vừa to vừa thơm, Nha Nha reo lên vui sướng, như có được bảo vật khó tìm, nhảy nhót không thôi.
Sau đó, nghe Miêu Miêu những kể chuyện kỳ lạ khi đến nhân gian, thỉnh thoảng có nhắc tới “tổ mẫu”. Bình Sinh nấp ở gần đó nghe rất rõ ràng, nhưng vẫn không nghĩ ra “tổ mẫu” kia rốt cuộc là cao nhân phương nào, có thân phận ra sao. Mãi đến khi Nha Nha đang thơ thẩn cắn hạt hướng dương đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ: “Đúng rồi, Miêu Miêu, vừa rồi người mặc áo bào tím kia nói, nếu chúng ta thật sự chui ra từ hạt châu thì được thai nghén từ linh khí trời đất, không cha không mẹ — Miêu Miêu, có phải chúng ta thật sự giống Đấu Chiến Thắng Phật do trời sinh trời dưỡng, chui ra từ tảng đá?”
Được rồi, tuy nói rằng hạt châu không phải tảng đá nhưng có gì khác nhau đâu?
“Ngốc, đệ cho rằng mình là khỉ sao?” Miêu Miêu tức giận, chỉ hận vì đệ đệ của mình quá ngây thơ dễ bị lừa gạt, nên mới bị cái người “mặc áo bào tím” kia chỉ sai đường. “Chúng ta đương nhiên có cha có mẹ!” Khẽ gõ đầu Nha Nha một cái, lại nhìn vẻ mặt ấm ức muốn phản kháng của nó, Miêu Miêu mới nhỏ giọng nhẹ nhàng nói: “Tổ mẫu từng nói với tỷ, đệ giống mẹ, tỷ giống cha…”
Ngồi bên bờ suối, miệng không ngừng nhai hạt hướng dương thơm lừng ngọt ngào, Nha Nha nhướn cổ soi mặt mình xuống nước, chỉ thấy phản chiếu lại quai hàm và hai má tròn xoe. Môi bĩu ra, lập tức nói một câu cảm khái không thèm suy nghĩ: “Bộ dạng của mẹ, đúng là khó coi…”
“Nói hươu nói vượn!” Miêu Miêu lại mắng một câu, tay gõ trên đầu Nha Nha.
“Miêu Miêu, đừng đánh đầu đệ, đau lắm đó.” Lần này bị gõ đau thật, Nha Nha ôm chỗ đau kia kêu thảm thiết, mắt như sắp đẫm lệ. Nhưng vừa ngẩng đầu nhìn Miêu Miêu, đột nhiên giống phát hiện ra điều gì đó mới lạ, cười hì hì, lập tức quên hết đau đớn: “Ôi, Miêu Miêu, đệ đột nhiên phát hiện ra tỷ và người mặc áo bào tím vừa rồi giống nhau lắm…”
Nha Nha vừa thốt ra, đương nhiên lại bị Miêu Miêu gõ cho một cái, nhưng những lời này như tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng Bình Sinh, tạo nên những cơn sóng khổng lồ.
Bình Sinh đứng chết lặng nhìn chằm chằm cô bé tên Miêu Miêu kia, không nói thì thôi, đã nói ra thì càng nhìn càng thấy ngũ quan và hình dáng của con bé giống hệt hắn.
Chuyện này —
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
******
Bình Sinh không nhớ rõ mình đã trở về Tử Vi viên như thế nào.
Hắ