Ring ring
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213262

Bình chọn: 8.00/10/1326 lượt.


Nghi ngờ hòa cùng tức giận bùng lên ngọn lửa rừng rực, đúng lúc đó Vân Trạch nguyên quân thình lình nói một câu khiến đôi mắt Bình Sinh âm u, thần thái nghiêm trang…

Y nói: “Ma quân sắp phá tan Bách Ma Đăng, bây giờ Yêu Kiêu đã vội vã tuyên chiến, thống lĩnh chúng ma quấy nhiễu lục giới, cố tình kiếm chuyện…”

Lời Vân Trạch nguyên quân còn chưa dứt, Bình Sinh đã cất cây trâm gỗ đàn vân vàng vào lòng, xoay người cầm thanh kiếm Càn Khôn đã rất lâu chưa từng tuốt vỏ…

******

Vốn là, Yêu Kiêu quân thấy tu vi Bình Sinh tan tác, ả tự thấy đây là thời cơ hiếm có, rõ ràng còn một ngày nữa là Lâu Tung sẽ thoát khỏi Bách Ma Đăng, nhưng ả cũng không thể chờ được nữa nên dẫn theo chúng ma tấn công thiên giới. Thật không ngờ, đúng vào lúc hai quân giằng co, Bình Sinh vung thanh kiếm Càn Khôn khiến người người hoa mắt, ngay cả việc lấy cung Hậu Nghệ cũng không hề tốn sức, ả căm hận chửi ầm lên, mắng Bình Sinh giở trò gian trá.

Thật ra, ả đâu biết những ẩn khuất trong đó.

Dù sao đến cả Bình Sinh cũng không biết.

Vốn định chờ Lâu Tung thoát khỏi Bách Ma Đăng rồi đánh một trận sảng khoái công bằng, nhưng lúc Yêu Kiêu tức giận mắng chửi, Bình Sinh bỗng thấy tức giận vô cớ, thù hận khó hiểu lưu chuyển khắp tứ chi của hắn, nhân lên gấp bội sự hung tàn tiềm ẩn trong lòng Bình Sinh. Thời khắc đó, hắn không hiểu tại sao mình lại hận Yêu Kiêu đến vậy, hắn như bị rơi vào ma chướng, đột ngột vứt tất cả đạo nghĩa ra khỏi đầu. Cũng trong chớp mắt đó, đến cả hắn cũng không thể hiểu được, một người xưa nay luôn nương tay như hắn bỗng nhiên lại tàn nhẫn vô tình, thừa cơ Yêu Kiêu chưa kịp phòng bị đã tung ra sát chiêu.

Cho nên khi Lâu Tung phá tan phong ấn Bách Ma Đăng, Yêu Kiêu đã chết dưới Càn Khôn kiếm.

Vì sao hắn lại có hành động đột ngột khó dự đoán này, Bình Sinh cũng rất mờ mịt.

Sau đó, Ma quân Lâu Tung quay về trong cơ thể phát hiện muội muội cùng hợp thể với mình đã chết cứng nên đâu chịu bỏ qua.

Giống như bánh xe vận mệnh không ngừng quay vòng, trận chiến hỏa vạn năm giữa thần ma cuối cùng đã mở màn.

Trong trận chiến ấy, phong vân biến sắc, nhật nguyệt đổi màu, lực lượng tương đương khó mà hòa giải. Kết quả cuối cùng, chư thần thiên giới tuy đánh một trận ác chiến nhưng cuối cùng đã thắng hiểm.

Kết quả thắng hiểm là hai bên đều thua thiệt.

Quần ma thương vong vô số, chư thần và tiên gia trong thiên giới cũng tổn thương nguyên khí.

Dồn phần sức lực cuối cùng phong ấn Lâu Tung, nguyên thần của Bình Sinh suýt chút nữa đã tan mất, nếu không nhờ Hạo Thiên độ cho mười vạn năm tu vi thì e rằng hắn cũng không thể thoát khỏi vận mệnh ngủ say.

Nhưng, Hạo Thiên lại không quá may mắn, nguyên nhân vì y độ quá nhiều tu vi, sau cuộc chiến thần ma Hạo Thiên đã rơi vào giấc ngủ sâu.

“Đệ gánh vác trọng trách của thần, bảo vệ vòng tuần hoàn nhật nguyệt, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!” Khoảnh khắc cứu Bình Sinh, Hạo Thiên xưa nay nóng nảy đỡ lấy cơ thể suy yếu sắp gục xuống của Bình Sinh, Hạo Thiên bỗng nhiên nói đùa với Bình Sinh, “Tuy là Ngọc Hoàng đại đế chí tôn, nhưng ngày ngày ta đều chơi bời lêu lổng, cố tình kiếm chuyện, đến cả đệ cũng ghét bỏ ta, xem ra dù ta có ngủ mấy vạn năm cũng không quá quan trọng.”

“Huynh…” Khi đó Bình Sinh vừa trải qua trận chiến ác liệt, cơ thể vốn đang suy yếu, nghe y nói vậy thì chẳng biết là dở khóc dở cười hay là tức giận nóng nảy, nhất thời hắn không biết nên trả lời thế nào.

Hạo Thiên mỉm cười, ánh mắt ẩn giấu chút giảo hoạt, lại tỏ vẻ huynh đệ tình thâm, từng lời thấm thía vỗ vai Bình Sinh: “Bình Sinh, tất cả mọi chuyện đều nhờ vào đệ, ta tin rằng chỉ cần có đệ, thiên giới sẽ không rối loạn.”

Một quãng thời gian rất dài sau này, Bình Sinh từng hoài nghi, Hạo Thiên hành động như vậy hình như là cố ý trốn tránh trách nhiệm của mình, đẩy tất tần tật cục diện rối rắm cho hắn giải quyết.

Nhưng Bình Sinh đâu biết rằng, hành động này của Hạo Thiên là xuất phát từ sự áy náy với Bình Sinh.

Và, hắn càng không thể ngờ mục đích của Hạo Thiên không chỉ có vậy.

Khi Ngự Quốc Tử Quang phu nhân đứng trước giường nhìn khuôn mặt ngủ say của đứa con trai trưởng, cho dù bà không đến mức lệ rơi lã chã thì cũng không tránh khỏi than thở liên tục: “Bình Sinh, con nhìn đi, huynh trưởng của con che chở con như thế, vậy mà lúc trước con vì người ngoài mà đối chọi với nó… con…”

Tuy chưa nói hết lời, nhưng lời nói giữa chừng kia chẳng khác nào lời trách mắng giết người không dao.

Bình Sinh nghẹn lời, đành im lặng.

Hạo Thiên rốt cuộc vẫn là anh trai ruột của Bình Sinh, Hạo Thiên không để bụng những lời quá đáng của hắn mà liều mạng bảo vệ, còn hắn thì ngang bướng, không phân rõ phải trái, giờ ngẫm lại, hắn đã sai rồi. Theo đó, những nghi ngờ có liên quan đến Thiên Sắc rõ ràng đã vắt bên môi nhưng đành bị hắn nuốt xuống giấu sâu tận đáy lòng.

Giờ phút này, sao hắn còn dám hỏi ra nữa?

Tại Tử Vi điện, hắn gánh vác trọng trách của huynh trưởng, tận tâm tận sức giải quyết những chuyện to nhỏ trong thiên giới, cũng chẳng biết đến khi nào Hạo Thiên mới tỉnh lại.

Trong thời gian đó, thỉnh thoảng hắn vẫn chạm vào c