XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213143

Bình chọn: 8.5.00/10/1314 lượt.

n chỉ biết là, cho đến khi Miêu Miêu và Nha Nha rời khỏi đó, hắn vẫn đứng bên bờ suối Bích Hà ngây ra như phỗng, ngay cả lúc quá thời gian bắt quyết, vô tình hiện thân cũng không biết.

Dường như trong lòng hắn có rất nhiều sợi tơ nhỏ, dẫn hắn tới trăm mối không thể giải thích, từng mối từng mối quấn chặt vào nhau, ngay chính bản thân hắn cũng không tin nổi chuyện vốn rất cơ bản này.

Bước vào Tử Vi điện, hắn thấy Hồng Dược đang quét bụi. Tựa như nhớ tới điều gì đó, ánh mắt trở nên nghiêm nghị. Khuôn mặt ôn hòa chợt trở nên nghiêm khắc, ngữ điệu lạnh nhạt hệt như gió tháng chạp: “Hồng Dược, gọi Vân Trạch đến đây cho ta.”

Tuy Hồng Dược chưa tu thành tiên thân, nhưng từ lúc Chu Ngưng mặt dày mày dạn ở lại Ngọc Hư cung không chịu trở về, trên Tử Vi viên này nàng là nữ tử duy nhất có thể gần gũi bên cạnh Bình Sinh. “Đế quân, có chuyện gì khó giải quyết sao?” Bỏ cây phất trần xuống, nàng nhìn sắc mặt trắng xanh của Bình Sinh, cảm thấy nghi ngờ và lo lắng: “Sắc mặt người hình như không tốt lắm —”

Nhắm mắt lại, Bình Sinh quát: “Nhanh lên!”

Giọng điệu kia sắc bén lại tức giận, khiến Hồng Dược nuốt khan, hoảng hốt như thỏ đế lảo đảo chạy ra ngoài đại điện, vội vã đi tìm Vân Trạch nguyên quân.

Giây lát sau, Vân Trạch nguyên quân vào Tử Vi điện đã thấy thái độ khác thường của Bình Sinh. Hắn đứng bên cạnh ngự tòa, tay gác lên tay cầm siết chặt phù điêu Tường Thụy, Vân Trạch cảm thấy hơi khó hiểu. “Đế quân —” Vân Trạch nguyên quân thử gọi một tiếng. Không ngờ, Bình Sinh xoay người lại không hề báo trước, khuôn mặt ôn hòa trước kia biến mất, không hề có ý cười, lạnh lùng thờ ơ cực hạn như thay đổi thành một người xa lạ.

Vân Trạch nguyên quân đột nhiên có cảm giác không lành, liền cúi đầu xuống, không dám ngẩng lên lần nữa.

Lấy lại bình tĩnh, đứng trên cao nhìn Vân Trạch nguyên quân. Cuối cùng Bình Sinh cũng mở miệng, từng chữ như gõ vàng đập ngọc, khiến người ta phát run: “Vân Trạch, gần đây ngươi kiểm kê sổ sách Thần Tịch Ty, có phát hiện quên chỗ nào không?”

Vân Trạch nguyên quân khẽ run rẩy, tim nẩy lên, cả người không yên. Nhưng ngoài mặt vẫn gắng gượng giữ bộ dạng bình tĩnh, nói dối không chút sơ hở: “Bẩm đế quân, những sổ sách này được kiểm kê ổn thoả, không quên gì…”

Bình Sinh phất mạnh tay áo qua ngự tòa vẽ thành hình vòng cung, đôi mày rậm nhíu chặt làm nổi bật dung nhan tuấn tú mịt mờ, đáy mắt lạnh buốt. “Còn muốn giấu giếm?” Cắt ngang lời Vân Trạch nguyên quân, Bình Sinh nghiến răng, từng từ thốt ra đủ để thể hiện cơn giận bừng bừng ẩn chứa: “Nếu không quên, vậy ngươi thành thật nói cho ta biết, hai đứa trẻ có cánh tự xưng là chui ra từ hạt châu trên Huyền Đô Ngọc Kinh rốt cuộc là tiên đồng nhà ai? Cha mẹ là thần tiên phương nào? Vì sao trên sổ sách không hề ghi lại?”

“Đó là, đó là —” Vân Trạch nguyên quân nghẹn lời, đầu càng cúi thấp, tựa như muốn kiếm cớ cứu vãn mọi thứ vốn không thể xoay chuyển.

Quát một tiếng, đôi mắt đen sâu thẳm của Bình Sinh dữ dằn lạnh lẽo ngưng tụ đầy lửa giận, hừng hực thiêu đốt khiến người ta hoảng sợ: “Nói thật!”

Vân Trạch nguyên quân quỳ ‘bịch’ xuống đất, mặt mày trắng bệch. Dưới cơn giận của Bình Sinh ngay cả thở mạnh y cũng không dám, chỉ có thể bất đắc dĩ lí nhí: “Đế quân, thuộc hạ không dám nói…”

Một từ “không dám” đã nói hết mọi chân tướng bị che giấu.

Có thể khiến nhân vật như Vân Trạch nguyên quân “không dám” thì cần gì phải dài dòng nữa, tất cả đều miêu tả thật sống động.

Lạnh lùng nhìn bộ dạng sợ hãi của Vân Trạch, Bình Sinh thở dài, khống chế cảm giác đau đớn như xé tim gan vì bị lừa gạt, bi thương đắng chát thốt lên từng chữ: “Vân Trạch, ngươi theo ta hơn mười vạn năm, ta tin ngươi như huynh đệ ruột thịt. Không ngờ, bây giờ ngay cả ngươi cũng lừa gạt ta, che giấu ta!” Nét mặt thoáng đau khổ, hắn hít sâu một hơi, cơ thể run rẩy đến không thể khống chế được, nhắm chặt mắt như đang cố gắng níu kéo vài phần lý trý đang tràn ngập trong đau khổ tuyệt vọng kia, ngay cả nụ cười cũng đắng chát: “Được! Được! Được lắm!!!”

“Đế quân…” Vân Trạch nguyên quân không đành lòng, ngập ngừng gọi hắn một tiếng nhưng rốt cuộc không nói nên lời, đành cúi thấp người hơn cố nén dằn vặt tận đáy lòng.

Thật ra những năm gần đây, y cũng phải chịu cảnh bị lương tâm dày vò. Vốn tưởng rằng ngày qua ngày mọi thứ sẽ dần phai nhạt, không ngờ lúc này lại bị Bình Sinh nhìn thấu hết tất cả.

Nhưng dù có bị cắn rứt muốn chết, y cũng không có gan nói sự thật.

Y phải kể tất cả những chuyện mà nữ tử si tình kia gặp phải như thế nào?

“Ngươi đi xuống đi…” Như đã cạn kiệt sức lực, Bình Sinh suy sụp ngồi xuống ngự tòa, phất phất tay bảo y lui ra. Vân Trạch nguyên quân lặng lẽ bước nhanh ra ngoài, Tử Vi điện rộng lớn chỉ còn một mình Bình Sinh.

Vẻ mặt mệt mỏi cùng cực, Bình Sinh mất sạch khí phách thường ngày. Như vừa trải qua đả kích chưa bao giờ có, sự cố chấp cao ngạo vốn có biến thành uể oải, nỗi đau đớn khó nói thành lời không ngừng bóp chặt lục phủ ngũ tạng.

Không biết Hồng Dược lén bước vào từ lúc nào, dâng trà Nghiễm Hàn Ngân Toa hắn thích nhất lên cho hắn rồi nhỏ giọng, cố gắng hết sức kh