XtGem Forum catalog
Tháng ngày ước hẹn

Tháng ngày ước hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326831

Bình chọn: 8.00/10/683 lượt.

“Cám ơn” rồi vội vàng nhân lúc bát mì còn nóng, húp vội vài ba miếng cho xong, lúc này mới thấy tỉnh người ra được một chút.

Cô quay trở lại phòng VIP, xem ra trong lúc cô không có mặt, các vị khách cũng không để phí thời gian, bình rượu thứ hai đã uống gần hết.

Tiếp theo người bưng món ăn cuối cùng lên lại đổi sang Đinh Tiểu Dã, Phong Lan không thèm nhìn anh, cũng không quan tâm anh sắp giở trò gì tiếp theo.

Lại có người mồm mép góp chuyện: “Cô chủ này, tôi thấy nhà hàng của các cô, làm gì cũng rất có chủ ý. Không chỉ cô chủ vui vẻ xinh đẹp, mà nhân viên phục vụ cũng rất đặc biệt. Với ngoại hình như chúng tôi đây, chắc đến xin việc chẳng bao giờ lọt nổi vào mắt cô chủ.”

Phong Lan mỉm cười, đáp: “Anh chỉ khéo nói đùa, làm sao có thể so sánh nhân viên phục vụ với khách quý được!”

Đội trưởng Vương góp lời: “Cô Phong à, không cần phải khiêm tốn đến thế, tôi thấy nhân viên ở tiệm cô rõ ràng đẹp trai hơn hẳn anh ta. Ai chẳng yêu cái đẹp, có gì đâu mà phải chối?”

Phong Lan nhân thể lườm Đinh Tiểu Dã một cái, nói: “Nhân viên phục vụ cũng chỉ là nhân viên. Với phụ nữ mà nói, phụ nữ hư thì yêu tiền và địa vị của đàn ông, phụ nữ ngoan thì yêu sự hấp dẫn của người đàn ông do tiền và địa vị anh ta mang lại, chung quy thì cũng giống nhau cả thôi.”

“Câu nói đó nghe cũng có lý. Cô Phong, bây giờ cô vẫn còn độc thân hả?”

“Tôi vẫn chưa rõ mình là phụ nữ ngoan hay phụ nữ hư nữa.” Phong Lan cười trả lời, trong lòng thì nghĩ, hay là cô không phải là phụ nữ bình thường.

“Câu này…thì với điều kiện của cô thế này, muốn gì mà chẳng có? Đàn bà con gái, cũng không nên yêu cầu cao quá.”

“Cảm ơn các vị đã quá khen. Thôi đừng chỉ nói về tôi nữa, mọi người ăn chút gì đi…”

Cả nhóm người uống hết ba chai rượu thì mãn nguyện ra về, tờ thông báo yêu cầu chỉnh đốn và biên lai xử phạt thì biến thành cảnh cáo miệng.

Phong Lan dõi theo xe họ đi khuất, trút bỏ nụ cười đon đả thường trực khiến gương mặt cô sắp tê dại đến nơi. Nếu như mẹ Phong Lan mà chứng kiến cảnh này, chắc chắn lại phàn nàn. Đã bảo là con gái con đứa không phù hợp làm cái nghề này đâu, toàn đi chuốc mệt vào thân.”

Chuyện hôm nay cũng là do cô bất cẩn, nhưng nhà hàng mở mấy năm nay, ứng phó với mấy người như thế này đã là chuyện cơm bữa, không đủ để khiến tâm trạng cô thê thảm như vậy. Có thể quấy nhiễu nỗi tâm tư của Phong Lan, chưa bao giờ là những người ngoài mặt tươi cười thân thiện với cô.

Đến giờ đóng cửa theo quy định của nhà hàng, vì chỉ còn lại mỗi bàn khách của tổ kiểm tra nên nhân viên bếp sau khi xác nhận không cần phải làm thêm món nữa đều đã ra về, nhân viên phục vụ đa số cũng đã nghỉ. Chỉ còn lại quản lý nhà hàng, Phương Phương và Đinh Tiểu Dã.

Phong Lan bước vào phòng VIP ban nãy, ba người bọn họ đã thu dọn sắp xong đống lộn xộn.

Phương Lan nói trước mặt quản lý và Phương Phương: “Đinh Tiểu Dã, tôi say rồi, cậu đưa tôi về.”

Đinh Tiểu Dã đứng thẳng lên, nói: “Chị say rồi à? Trông không giống.”

Phong Lan không nói nhiều, cứ đứng ở cửa phòng VIP bất động, lạnh lùng nhìn anh chằm chằm.

Quản lý nhà hàng cắm cúi sửa sang khăn trải bàn.

Phương Phương nhìn Phong Lan một hồi rồi quay sang nhìn Đinh Tiểu Dã, lúng túng định nói gì đó, chưa kịp mở miệng thì đã bị quản lý giật mạnh tay áo. Hai người vội vàng dọn dẹp đến thở mạnh cũng không dám.

Đinh Tiểu Dã chọn cách thỏa hiệp, anh nói: “Chị đợi chút nhé, tôi đi rửa tay.”

***********************************************************************************************

Typer: NganBerry (^^)

CHƯƠNG 18.3: MỘNG PHẢI CÙNG MƠ MỚI LÀ MỘNG ĐẸP

Phong Lan đứng ở cửa tiệm, nhìn Đinh Tiểu Dã đi về phía mình. Anh đã thay bộ đồng phục của nhà hàng ra.

“Đi thôi.” Đinh Tiểu Dã lại gần cô, nói.

Phong Lan cắn môi, nói: “Không muốn đưa tôi về, lại sợ tôi làm khó bọn họ sao? Đinh Tiểu Dã, khi cậu chưa đến đây làm, bọn họ cũng vẫn ổn, tôi không phải là cường hào ác bá, cậu không cần thiết phải làm hiệp sĩ bảo vệ mỹ nhân đâu.”

“Cũng đều là hành hạ người khác cả, tôi biết chị đâu có say.” Đinh Tiểu Dã nói.

Thái độ của anh khiến Phong Lan cảm thấy như anh đang cố hết sức để chịu đựng cô, trong lòng lại càng bức bối, gào lên: “Tôi không say thì cậu thất vọng lắm phải không? Cậu chỉ mong tôi say rũ rượi trước mặt đám đàn ông đó, diễn đủ trò khỉ, bị bắt nạn bằng chết, thế cậu mới thích thú, mới hài lòng phải không?”

Đinh Tiểu Dã đút tay vào túi quần, nghiêng người nhìn cô, nói: “Chị chẳng thảm hại thế rồi còn gì?”

“Phải, tôi thảm hại, trước mặt cậu lúc nào tôi chẳng thảm hại!” Phong Lan tức quá hóa cười. “Khổ thân tôi c