XtGem Forum catalog
Tháng ngày ước hẹn

Tháng ngày ước hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327120

Bình chọn: 7.00/10/712 lượt.

này khi anh học cấp hai, trước cổng trường, Tĩnh Lâm đứng đợi anh, tay cầm xiên thịt – món quà vặt yêu thích của anh. Bạn cùng lớp hỏi: “Tăng Phi, thật ra cậu có mấy chị gái?” Tăng Phi đỏ mặt nói: “Đó không phải là chị gái tớ, chị ấy là con gái của cô bảo mẫu.” Tĩnh Lâm ấn xiên thịt vào tay anh rồi đi, không nói câu nào.

Sau đó gia đình đổi một người bảo mẫu mới, anh và Tĩnh Lâm trở nên xa cách. Thi thoảng mới nghe mẹ nhắc đến tình hình của cô, chỉ nói rằng kết quả học tập của cô không tốt, kết bạn với thành phần bất lương ngoài xã hội, một cô gái ngoan ngoãn đã trở nên hư hỏng rồi. Lúc gặp lại cô, anh đã đỗ vào một trường cấp ba trọng điểm, đang cầm tờ thông báo trúng tuyển trên đường về nhà, từ xa đã nhìn thấy cô nghênh ngang bước tới, vác một cái bụng to tướng, Tăng Phi kinh ngạc đến mức quên hết tất cả. Điều duy nhất nhớ được là sắc mặt Tĩnh Lâm chuyển từ đỏ sang trắng. Cô nói lắp bắp không rõ là vì ngượng hay vì buồn.

Hai mươi lăm tuổi, Tăng Phi tham gia chiến dịch truy quét tội phạm quy mô lớn nhất lúc bấy giờ. Trong quán bar đêm, anh đi qua một hàng các cô gái trẻ ôm đầu che mặt, mặc quần áo hở hang, trong đó có một người đờ đẫn ngẩng đầu nhìn anh, anh quát to, bảo cô quỳ xuống, một giây sau đó anh nhận ra gương mặt đằng sau lớp phấn son dày đậm kia. Anh bảo lãnh cô ra, nói với cô: “Đừng làm việc này nữa, tôi cho chị tiền.” Tĩnh Lâm lặng lẽ lắc đầu.

Hai mươi tám tuổi, Tăng Phi được đánh giá là người tốt nhất trong lứa cùng gia nhập với anh, tiền đồ rất rộng mở. Cấp trên hứa hẹn, chỉ cần anh lập công thêm một lần nữa sẽ được đặc cách thăng cấp. Với tuổi tác của anh lúc bấy giờ nếu vào vị trí đó, thành tích sau này vượt qua tiền bối trong gia đình là điều có thể xảy ra. Lần này là anh chủ động bước vào cuộc sống của Tĩnh Lâm, lúc đó cô không còn là “Chị Lâm” của anh nữa mà là người đàn bà quan hệ thân thiết của đối tượng cần truy quét trong hoạt động chống đồi trụy và tên tội phạm có tên là Thôi Khắc Kiểm. Mỗi lần anh tìm gặp cô, cô đều vui mừng như trẻ nhỏ. Cô vẫn không thích nói nhiều như xưa, nhiều nhất chỉ là anh hỏi thì cô trả lời, biết mà không nói ra, có nói cũng không nói hết. Với những chủ đề không liên quan đến anh cô chỉ kể qua loa vài câu, Thôi Khắc Kiểm đối xử với mẹ con cô rất tốt, cô để con gái mang họ ông ta.

Thôi Khắc Kiểm bị truy nã, không bao lâu sau thì chết bất đắc kì tử. Tăng Phi xóa sổ các địa bàn có liên quan đến ông. Lần truy bắt này chỉ bỏ ra công sức tối thiểu mà thu về thắng lợi lớn, Tăng Phi được đề bạt như kế hoạch, nhất thời xuất sắc không ai bì nổi. Nhưng trong lúc vẻ vang danh giá ngoài dự kiến, gần như hằng ngày sau khi tan sở, anh đều không thể yên lòng mà tìm đến bên Tĩnh Lâm. Anh dùng hết mọi lời lẽ để nói chuyện phải quấy với cô, nói đến luật pháp, nói về cái khó của anh. Cô im lặng lắng nghe, không phản đối câu nào, lặng lẽ sống mòn nốt những ngày tàn của cuộc đời mình…

Khi anh cùng Thôi Yên lật tấm vải niệm trắng trên người Tĩnh Lâm trong nhà xác, Tăng Phi nhìn những vết kim chi chít trên người cô, giận dữ tát mặt vào khuôn mặt lạnh như đá của cô, cú tát tiếp theo anh dành cho chính mình, cú tát cũng mạnh như thế, đau đến mức mặt anh nhạt nhòa nước mắt trước Thôi Yên.

Tăng Phi thường cố không nhớ hình ảnh xác xơ đó của Đoàn Tĩnh Lâm. Khi đó cấp trên liên tục biểu dương thành tích của anh, sự ngưỡng mộ và những lời tán tụng quá đà bủa vây anh như nước lũ, bố anh ở xa cũng khen ngợi anh “Hậu sinh khả úy, xứng đáng nối nghiệp”. Thế nhưng đằng sau màn tặng hoa và vỗ tay kia, khuôn mặt đó luôn ẩn hiện trong đầu anh, bất kể khi tỉnh thức hay trong giấc mộng, bất kể anh có kháng cự hay không. Cuối cùng anh từ bỏ nghiệp công chức, đưa Thôi Yên theo bên mình, chăm sóc thứ duy nhất Tĩnh Lâm lưu lại cho anh. Niềm hạnh phúc mãn nguyện nhất của anh là nhìn thấy gương mặt Thôi Yên trở nên vui vẻ, no đủ hằng ngày, gương mặt rạng rỡ thanh xuân, tràn đầy sức sống, khiến anh có thể quên đi sự chết chóc và xấu xa.

Thôi Yên lấp đầy cuộc sống của Tăng Phi, cũng giống như giờ đây mùi sữa tắm cô dùng đang tràn ngập hơi thở và lồng ngực anh. Loại sữa tắm này là Thôi Yên mua, để trong phòng anh, cũng giống như rất nhiều đồ vật riêng tư khác của anh đều do cô sắp xếp. Anh không có vợ, cũng không có bạn gái chính thức, nghiễm nhiên Thôi Yên trở thành người phụ nữ quán xuyến trong nhà này.

Tâng Phi chửi thầm “Quái quỷ”. Loại sữa tắm này