Disneyland 1972 Love the old s
Tháng ngày ước hẹn

Tháng ngày ước hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326162

Bình chọn: 7.5.00/10/616 lượt.

nh quái. Anh chưa nói gì, Phong Lan đã hiểu ý, đau khổ phẩy tay nói: “Thôi thôi, tôi biết cậu sẽ nói, cậu chỉ thích người ngực to, ngoan ngoãn, biết đẻ thôi chứ gì.”

“Được đấy, Phong Lan.” Nụ cười của Đinh Tiểu Dã càng sảng khoái. “Chị có vẻ thông minh lên được một chút rồi đấy.”

Phong Lan nói: “Hứ, tôi chỉ dùng chân cũng đoán ra được tư duy của động vật bậc thấp, chỉ biết dùng nửa thân dưới để suy nghĩ kiểu như cậu…”

Cô dừng bước, Đinh Tiểu Dã cũng vậy. Hai người vừa đi đến gần phòng bảo vệ của toà nhà thì nhìn thấy Tăng Phi vừa từ trong đó đi ra.

Tăng Phi đang nói chuyện với người đi bên cạnh, người đó Phong Lan cũng đã từng gặp, chính là viên cảnh sát phụ trách vụ án cô bị cướp. Lúc này, Tăng Phi cũng đã nhận ra sự có mặt của hai người, ngạc nhiên gọi: “Phong Lan à? Muộn thế này rồi…”

Nửa câu sau Tăng Phi không nói hết ra, bởi anh nhìn thấy Đinh Tiểu Dã đứng bên Phong Lan. Anh dường như phải mất mấy giây mới nhớ ra cậu thanh niên này là ai, sắc mặt cũng bắt đầu biến đổi một cách khó tả.

Phong Lan thông cảm với Tăng Phi, nếu vào lúc này cô bỗng bắt gặp Tăng Phi và thư ký nữ vai kề vai bước đi thì e rằng cũng sẽ có phản ứng tương tự như vậy, hơn nữa mớí cách đây không lâu cô và Tăng Phi vẫn còn trong giai đoạn ngấp nghé “bàn chuyện hôn nhân đại sự”.

Tuy không định giải thích nhưng Phong Lan cũng không muốn tránh né. Cô hít sâu một hơi, liếc nhìn Đinh Tiểu Dã rồi đứng thẳng lưng, nói với Tăng Phi: “Đừng nói em trước, em phải hỏi anh mới đúng. Em quay về nhà hàng có chút việc, còn anh ở đây làm gì thế?”

“Ồ là thế này.” Tăng Phi giải thích. “Chẳng phải xe của em mãi vẫn chưa tìm thấy sao? Anh thấy chuyện này rất vô lý. Vừa may trưởng phòng của họ lại là cậu Trần bạn anh, anh bảo cậu ấy dẫn anh đến xem lại một lần nữa camera quan sát của toà nhà, ít ra thì anh cũng từng làm cảnh sát, bây giờ lại làm ngành kỹ thuật và thiết bị bảo vệ, ít nhiều cũng có chút kiến thức, muốn tìm hiểu xem có thể phát hiện ra dấu vết gì không.”

Phong Lan cảm thấy áy náy trong lòng, bèn nói: “Anh không phải lo lắng chuyện này quá, thực ra em cũng không gấp gáp gì.”

Tăng Phi cười nói: “Cho dù thế nào cũng phải phá xong án thì mọi người mới yên tâm được. Dạo này anh cũng không bận gì, hoặc giống như Thôi Yên nói, làm cảnh sát lâu quá rồi nên bị nghiện điều tra, đây là một loại bệnh, cần phải chữa trị.”

Anh nói như vậy đương nhiên là muốn cho Phong Lan cảm thấy thoải mái, Phong Lan còn biết nói gì nữa? Cô đành mở lời: “Cảm ơn anh nhiều, Tăng Phi.”

Tăng Phi tươi cười. “Khách khí quá lại làm anh ngại đấy. Chúng ta vẫn là bạn bè mà, đối với bạn bè, anh đều hành xử như vậy. Anh đã định hỏi em là khi còn chưa bắt được tên cướp, em con gái một minh đi đi về về thế này không an toàn, có cần anh đưa đón không, nhưng lại sợ người lớn hai bên nghĩ nhiều. Bây giờ xem ra không cần thiết nữa rồi. Anh với cậu Trần còn phải đi xem nốt một cái camera an ninh nữa, em về nhà sớm đi nhé.”

Chào tạm biệt Tăng Phi xong, tâm trạng Phong Lan vẫn rối bời, Tăng Phi không cần cô cám ơn, anh bảo đối với bạn bè anh đều làm như vậy cả. Cô làm sao mà không biết Tăng Phi lúc nào cũng bận túi bụi, mà dù có chút thời gian nhàn rỗi thì một người đàn ông độc thân như anh, buổi tối thảnh thơi thoải mái làm gì chẳng được, chẳng nhẽ lại đi xem mấy hình ảnh camera theo dõi khô khan vô vị, Tăng Phi chắc chắn là một người bạn tốt, nhưng mà…

“Hối hận rồi chứ gì?” Giọng Đinh Tiểu Dã vang lên bên tai, anh bước đi, cúi đầu cười, nói với Phong Lan. “Một người đàn ông từng bị chị từ chối… ừm, chị muốn nói là bạn bè thông thường cũng được, anh ta đều đối xử với chị như vậy cả mà, tốt hơn đứa thấy người gặp nạn đã không cứu còn ném đá như tôi gấp trăm lần. Người tử tế như vậy, sao lại còn ngúng nguẩy? Đừng bảo tôi không nhắc nhở chị từ trước, muốn chơi cũng phải biết được mình có dám chơi đến cùng hay không, bây giờ hối hận còn kịp, chị vẫn có thể quay đầu đi tìm người họ Tăng kia, làm vậy có phải là tất cả đều vui mừng không?”

Phong Lan không thể tin nổi, quay sang nhìn Đinh Tiểu Dã, ánh mắt anh vừa hiểu thấu lòng người, vừa trống rỗng không cảm xúc, giống hệt như những lời anh vừa nói ra và nét mặt của anh khi đó.

Vừa xong Phong Lan đúng là có cảm giác hụt hẫng, cô quan tâm đến anh là vậy, trong trái tim cô, Đinh Tiểu Dã đương nhiên là một người rất đặc biệt. Thế mà hai lần cô bị cướp, anh đều có mặt ở đó, lần thứ hai tuy nói là anh đã cứu cô nhưng trong lòng kỳ thực cũng chỉ định khoanh tay đứng nhìn. Anh luôn nói con người ta đầu tiên phải học cách bảo vệ bản thân, Phương Lan về góc độ lí trí thì chấp nhận, còn về mặt tình cảm thì ít nhiều đã nguội bớt cùng tiếc nuối.

Có yêu thì mới nặng lòng, không yêu đâu có chờ mong điều gì. Hơn nữa cô luôn ghi nhớ trong lòng điều tiếc nuối nho nhỏ đó. Đinh Tiểu Dã không hề để tâm đến chuyện những lời mình nói ra có thể khiến người khác chạnh lòng.

Phong Lan thấy cay cay khoé mắt, miệng nghẹn lại không nói nên lời. Cô rơi vào cảnh ngày hôm nay biết trách ai đây? Ai bảo cô giống như con lừa cạnh cối xay, bị