gương mặt này, tôi sẽ chẳng bao giờ thích cậu, Đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu nổi, cậu có điều gì thu hút tôi đến thế, có thể là chẳng có gì cả, đến một lúc nào đó sẽ nhìn cậu đến phát chán, sẽ hất cậu ra thật xa, giống như một chiếc váy hết mốt vậy. Cậu tưởng tôi cũng giống như những cô gái cậu từng gặp sẽ chết đi sống lại vì cậu sao?”
Đinh Tiểu Dã cảm thấy khoái chí vì thú vị. Anh hỏi: “Nếu như chị chưa chán tôi, tôi đã kịp lừa bịp chị rồi cao chạy xa bay thì sao ?”
“Chẳng phải từ đầu đến giờ cậu vẫn lừa tôi đấy sao? Đinh Tiểu Dã” Phong Lan cười cay đắng: “Nếu như cậu thực sự đá tôi trước khi tôi chán cậu, tôi sẽ ân hận vô cùng, sau đó sẽ yêu một người khác, lại bắt đầu lại từ đầu”.
“Thật sao?” Những ngón tay Phong Lan lướt qua môi Đinh Tiểu Dã, bị anh cắn cho một cái.
Phong Lan kêu lên một tiếng rồi tay lại nhưng không rút hẳn về, mà vẫn se sẽ để ở gần miệng anh. Tôi nói: “Cậu nghĩ là tôi nói ćho bõ tức thôi sao?” Tôi nói cậu nghe này, tôi sẽ không vì một tình cảm thất bại mà hủy hoại cuộc sống tương lai, cũng không vì một người đàn ông tồi mà hủy hoại hình ảnh về tình yêu trong tôi.”
Đinh Tiểu Dã lại cắn xuống ngón tay cô, trêu chọc: “Chết cũng không thay đổi! Xem ra chị bị ế cũng không phải là không có nguyên nhân”.
Lần này Phong Lan khẽ rút tay về. Đinh Tiểu Dã luôn dễ dàng tìm thấy điểm yếu của cô, cô càng ngày càng bớt tự tin.
*********************************
Typer: NganBerry
Chúc mọi người Halloween vui vẻ! (^^)
CHƯƠNG 14.3: TRƯỚC KHI HỐI HẬN (TT)
Nếu như anh ra đi, cô không phải là không có khả năng làm lại lần khác. Nhưng cần bao lâu để lại có thể hít thở bình thường, có trời mới biết. Liệu có khi nào cô phải đợi đến tận lúc về hưu, tập thể dục dưỡng sinh mỗi sáng sớm, hát bài Tịnh dương hồng rồi phải lòng một ông lão trong công viên? Trước khi điều đó xảy ra, cô không muốn phải cô độc đến già. Nếu cần cô sẽ bỏ qua “Chìa khóa tình cảm” phá cánh cửa để tiến tới hôn nhân. Khả năng này khiến cánh tay Phong Lan nổi gai óc trong làn gió đêm.
“Đinh Tiểu Dã” Phong Lan đột ngột gọi anh.
“Hử”
Anh hờ hững trả lời, nhưng lời hồi đáp này vẫn ở gần trong gang tấc. Tâm trạng hoảng hốt vô cớ của Phong Lan lắng xuống được một chút. Cô nói: “Ở bên tôi trong ngày sinh nhật ba mươi tuổi nhé! Cho dù cậu lừa được hay không thứ mà cậu muốn lừa, cậu vẫn nên chịu khó một chút.”
“Lý do” Đinh Tiểu Dã tỏ vẻ tò mò.
“Bởi vì tôi sợ.” Phong Lan nói: “Khi tôi mười mấy hai mươi tuổi, tôi cũng giống như bạn bè, đều không hiểu nổi người ba mươi tuổi sống vì cái gì, thanh xuân đã đi qua, tồn tại còn có ý nghĩa gì nữa. Thế mà chỉ còn hơn một tháng nữa thôi là tôi đã ba mươi tuổi rồi, tôi vẫn chưa biết quá nhiều diều, vẫn muốn nắm bắt quá nhiều thứ. Tôi không muốn đợi tháng ngày đó đến, rồi phát hiện ra tôi cô độc một mình, so với chính mình hai mươi tuổi chỉ thêm vài nếp nhăn nơi khóe mắt.”
Phong Lan nhìn Đinh Tiểu Dã không rời. Cho dù khả năng hai người tu thành chính quả còn hoang đường hơn cả trèo lên trời, cho dù anh trắng tay, cho dù anh không hề yêu cô và không biết đến lúc nào sẽ biến mất không dấu vết thì cô vẫn muốn nhìn thấy anh. Nếu như anh ở bên cô trong ngày sinh nhật ba mươi tuổi cô sẽ bất chấp tất cả để giữ lấy anh, bất kể phải dùng đến thủ đoạn nào, bất kể cả thế giới bảo cô điên, cô vẫn quyết giữ anh ở bên mình, đi qua tuổi bốn mươi, năm mươi,… cho đến khi hai người gì đến mức quên cả tuổi của mình.
Đinh Tiểu Dã không nhìn cô, anh đứng dậy, nói: “Bài hát này nghe chán quá, tôi đi đổi bài khác.”
Phong Lan níu lấy tay áo của anh, cắn răng, giọng đầy bi ai: “Cả đều này mà cậu cũng không làm vì tôi được sao?”
Hai chiếc giường ghép từ ghế vốn đã kê rất sát nhau, Phong Lan túm lấy Đinh Tiểu Dã không buông, anh cũng không giằng ra ngay nên nhìn hai người lúc này trông giống hệt một đôi vợ chồng đang nằm trên giường vậy.
Đinh Tiểu Dã cười thành tiếng, anh đưa tay gạt lọn tóc vướng trước mắt Phong Lan, vén vào sau tai cô một cách vụng về rồi nói: “Phong Lan, tôi không giống như người trong tưởng tưởng của chị. Những chuyện toi vừa kể là tôi bịa ra để lừa chị đấy, tên lừa đảo nào cũng thủ sẵn một loạt các chuyện như vậy, càng xót xa bi thảm, con gái càng dùng dằng không nỡ bỏ đi. Chị là cô gái già sắp ba mươi tuổi đến nơi rồi, sao chẳng biết đề phòng gì hết vậy?”
Anh nói rồi giằng lại vạt áo phông của mình vào tay Phong Lan, khiến cô càng túm chặt hơn.
“Đã nói
