vì cái gì thôi.-Bố….-Chẳng lẽ bây giờ mày bảo bố mày trả lại hết cho họ và công ty chúng ta vẫn núp sau cái bóng của họ mãi à?-… Chẳng nhẽ.. cứ phải là nhất à bố?-Kinh doanh cũng như tình yêu. Chỉ có số 1, hoặc không là gì cả. Đứa con gái mày thích, rốt cuộc sẽ chẳng bao giờ thuộc về cái đứa nhu nhược như mày đâu! Vì mày sẽ chỉ là cái bóng của thằng kia.-Sao.. sao bố biết?-Cái gì mà tao chẳng biết. Chỉ có tiền mới đem lại cho mày tất cả. Và đứa con gái mà mày yêu, sẽ trở về bên mày nếu mày có quyền lực thôi…-Ông.. ông….-Haha. Suy nghĩ đi nhé, rồi về gặp bố… Bố sẽ dang rộng vòng tay đón con về với công ty chúng ta…*****Giữa con đường hai bên hàng cỏ xanh mướt. Tiếng chim hót trong veo, chút gió xao động trong cái man mát buồn…Có hai người đang dắt tay nhau đi trên con đường đó…-Tớ không biết mình sẽ làm gì nữa Jun à.. Hợp đồng của tớ có lẽ sẽ dần bị hủy hết. Hôm nay nhiều công ty đã gọi điện bảo hủy hợp đồng. Nhà thì nợ nần chồng chất, mẹ tớ cũng ngất lịm đi nhiều lần vì sốc… Bố còn chưa biết bao giờ mới tỉnh. Phải làm sao đây?-Cậu còn có tớ. Tớ sẽ nuôi cậu Yan à!-Cậu nuôi tớ? Giờ không phải lúc đùa đâu…-Tớ biết. Cậu có thể giúp bố mẹ mà. Tớ tin cậu..-Uh…*****-Cậu đi làm rồi à?-Moo này… Tớ có chuyện muốn nói với cậu…Nó và Moo lên tầng thượng của tòa nhà…Nhìn ra phía xa, quang cảnh thành phố được bao quát trước tầm mắt…-Lần đầu tớ lên đây đấy. Nơi này đẹp thật. Có chuyện gì vậy Jun?Moo giả như dang tay hít thở bầu không khí và mỉm cười, nhưng trong lòng cậu vốn dĩ có lẽ đã có sẵn câu trả lời…-Chúng ta chia tay nhé…-Uhm…-Uhm vậy thôi à.. ?-Tớ biết rồi mà. Rốt cuộc chuyện này cũng xảy ra. Chỉ là sớm hơn tớ nghĩ…-Cậu vẫn là bạn tốt của tớ chứ?-Tất nhiên rồi. Cậu ngốc thế.Moo xoa đầu nó. Trong lòng thì buồn rười rượi… Nó như thờ thẫn, giờ thì cảm thấy nhẹ nhõm hơn rồi…-À.. Còn chuyện của Yan. Công ty của chúng ta vẫn sẽ ký hợp đồng với cậu ấy. Cậu đừng lo lắng nhé!-Thật ư? Cậu không nói đùa chứ? Cảm ơn cậu!..-Hi. Xuống làm việc thôi cậu.Hai người họ đi xuống.Cảm giác của Moo lúc này thật khó thở… Tất cả cứ như nghẹn lại. Cậu chỉ muốn biến mất đi khỏi Trái Đất này… Khi vào phòng mình. Nước mắt từ đâu cứ rơi…****-Giảm đốc.. Anh có thể mở cửa để tôi đem tài liệu này vào không?-Giám đốc………..****-Alo. Bố à… Tôi đây…..*****-Công ty bọn tớ vẫn sẽ tiếp tục ký hợp đồng với cậu. Đừng lo nữa nhé.-Tên đó vẫn chấp nhận ư?-Uhm. Là Moo đã nói vậy.****Cũng là ngày hôm đó…-Cậu không sao chứ? CHAP 24: GIA đìNH (3)-Cậu đến để xem sự thảm hại của tôi à?-Hi. Có lúc tôi mong muốn mình cũng được như cậu đấy. Không biết ai mới là thảm hại..-Sao?-Không có gì cả…-Cậu đến đây chỉ nói những điều này với tôi à?-Tôi cũng chẳng biết nữa. Nhưng tôi mong cậu hãy quý trọng những thứ bên cạnh mình thôi.-Tôi đang quý trọng những thứ dần mất đi đây cậu.…****-Từ ngày mai, Giám đốc Moo của chúng ta sẽ không làm ở đây nữa. Tối nay chúng ta sẽ làm tiệc chia tay.-Tại sao vậy? Chúng tôi làm gì sai ư?-Không phải đâu. Mọi người hiểu lầm rồi!…-Chẳng lẽ vì tớ?-Cậu nói gì thế. Hi. Tớ sẽ về tiếp quản công việc của công ty bố tớ. Cậu đừng nghĩ gì nhiều…– Làm tớ cứ tưởng cậu sẽ bỏ đi lần nữa..-Không có đâu. Bỏ đi thì chào mọi người như thế này làm gì. Tớ sẽ không làm việc ngu ngốc như thế lần thứ hai.….. CHAP 25 : HY SINH-Con trai. Quyết định như vậy là đúng. Nếu về với ta con sẽ có tất cả..****Dạo này những người đòi nợ vẫn không ngừng làm phiền gia đình Yan.Ít ngày nữa công ty mà bố cậu xây dựng cả cuộc đời sẽ sụp đổ và thuộc về người khác.Nó vẫn luôn ở bên cậu, chăm sóc bố và cả mẹ cậu.Ngôi nhà của bố mẹ Yan đã bị niêm phong.Nó đã ngỏ ý bảo Yan và mẹ Yan ở tạm nhà mình. Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng đủ để cả mấy người ở đây…Phía công ty nó GG&MN việc kinh doanh ngày càng trì trệ hơn do Yan là người đại diện. Cậu ấy đã tự động nghỉ việc để không ảnh hưởng tới những người khác.Ban ngày Yan vẫn chạy đôn đáo khắp nơi tìm việc. Ban đêm cậu đi đánh đàn và hát thuê ở các quán coffee lấy tiền.-Tôi đã bảo cậu không làm được những việc này cơ mà. Tiền lương của cậu ngày hôm nay đây! Ngày mai cậu không cần đến làm.Đó là lần đầu Yan nhận việc bốc vác.
Sức khỏe cậu không được như người ta vì cậu từng bị tai nạn…Nhìn đống tiền lẻ vứt trên sàn nhà, cậu vẫn gắng nhẫn nhịn để nhặt chúng lên…Dù cho có như thế nào nữa cậu cũng phải kiếm tiền bằng mọi cách.
Cậu phải cho nó thấy cậu không vô dụng.****-Hôm nay đi làm mệt không cậu?-Không có. Tớ đã bảo sẽ nuôi được cậu và mẹ cơ mà. Hì. Người ta tin tưởng tớ lắm.-Cậu ăn tối chưa? Tớ vẫn để phần cho cậu.– Được vợ iu nấu cho ăn còn gì bằng…-Cái cậu này thật là…****-Jun ơi, cậu sẽ nấu mỳ cho tớ ăn cả đời chứ…?-Cậu khôn nó vừa vừa. Bộ lúc tớ đau ốm, tớ cũng phải nấu cho cậu ăn à?-Xer. Có người chịu ăn mỳ của cậu cả đời còn kêu ca…-Ai bảo cậu ăn đâu..-Thôi mừ. Tớ biết rồi…****Ngày mới, những tia nắng ấm áp len lỏi qua ô cửa sổ.Nó và Yan lại bắt đầu chuỗi ngày vất vả mới..****-Dạo này Yan sao rồi cậu?-Cậu ấy vẫn tỏ ra bình thường khi nói chuyện với tớ …-Thôi quên chuyện đó đi. Hôm nay đi qua nhà hàng Nhật Bản.. Tớ mời.-Thôi để lần khác Mi à..-