ào nó và nói.
-Tiểu thư, thiếu gia nhờ vào tiểu thư ạ! Ta xin phép về!_Ông cúi đầu.
-Vâng ạ! Cháu sẽ chăm sóc tốt cho bé Boo ạ!_Nó cúi đầu nói mắt khẽ liếc cái tên đang nhìn nó kiểu mỉa mai.
-Đừng có nói khi chưa chắc mình làm được hay không, dẫn tôi đi ăn, tôi đói rồi!
Không ai có thể ngờ một nhóc mười tuổi lại có thể nói những lời người lớn nghe mà tức ói máu thế.
Nó gầm gừ nhìn thằng nhóc Boo đang đắc chí. Sau khi tiễn quản gia rảnhrỗi hết mình vì sự nghiệp đi. Nó quay sang nhóc cười đắc chí.
-Đi thôi!_Nó nắm tay nhóc lôi đi.
Nhóc vùng tay ra, nói.
-Tôi tự đi được!_Nhóc lạnh lùng đi thẳng, mở cửa xe taxi bước vào.
-Ơ hơ.._Nó ngạc nhiên cũng có mà tức giận cũng có. Hậm hực bực tức lôi cái va li tống lên xe và chui tọt ngồi kế nhóc.
Chiếc taxi chạy đều đều trên con đường đông đúc của thành phố. Trong xebao trùm là không khí im lặng. Nó tự hỏi thằng nhóc ấy có phải con níthay không mà tỏ ra chững chạc đến phát ghét. Không hiểu nổi, dì và chúvui tính bao nhiêu thì cái thằng con lạnh lùng bấy nhiêu.
Chán thật, bây giờ trong đầu nó đang suy nghĩ tìm cách đối phó, cải tàthằng nhóc Boo, nếu cậu nhóc ghét nó thế cơ sao lại chịu qua đây nhỉ?Thật lạ, trong đầu nhóc suy nghĩ gì đố ai biết được. Ráng đi, chỉ mộttuần thôi, tự an ủi chính bản thân mình, nhất định phải làm cho tên nhóc con ấy dẹp cái bản mặt lạnh lùng ấy. Không biết có khó hay không nhưngvới quyết tâm thì ắt sẽ làm được thôi. Dù cho có thế nào, nhóc cũng chỉlà con nít thôi, dụ dỗ thử xem sao?
Nó bảo tài xế chở tới siêu thị, nhóc liếc nhìn nó khó hiểu nhưng chảthèm nói gì. Đứng trước một toà nhà cao, nó lôi nhóc vào trong.
-Muốn ăn thì phải đi mua nguyên liệu, chứ tôi chẳng có tiền đâu mà chở cậu tới nhà hàng sang trọng _Nó vừa lựa đồ vừa nói.
-Không tiền thế sao vào đây mua đồ! Nói chuyện mâu thuẫn!_Nhóc lạnh lùng phán một câu.
Nó lại dùng ánh mắt toé lửa nhìn nhưng cậu nhóc chỉ lẳng lặng đi không thèm nhìn biểu hiện nó.
-Thằng nhóc đáng ghét!hứ.._Nó bĩu môi, nghiến răng ken két nói rồi chạy theo nhóc.
Sau khi mua đồ xong, cả hai bắt taxi trở về. Trời cũng bắt đầu xế chiều, từng tia nắng vàng nhạt yếu ớt len lỏi qua những toà nhà cao vời vợi. Bầu trời khoáclên mình một chiếc áo màu tím nhạt, hoàng hôn dần buông mình ôm trọnthành phố.
Trên xe, không khí vẫn bao trùm là sự im lặng. Cái tên nhóc này lúc nàocũng cứng đầu tỏ vẻ người lớn ra phết. Nó nhìn nhóc đang ngồi khoanh tay ngạo nghễ, gương mặt non nớt nhưng lạnh lùng. Cả người toát ra khi chất vương giả, xì tưởng mình là vua chắc, đáng ghét thật chứ chẳng đùa đâuà.
Tới nhà, nó loay hoay mở cửa bước vào trong, con nhóc cứ đứng mãi bên ngoài nó ló đầu ra khó hiểu nói.
-Nhóc con định đứng tới khi nào hả?
Nhóc lạnh lùng phán một câu làm nó chới với.
-Bà chị thích ở căn nhà mục nát này sao? Tệ hơn cái nhà kho.
Trời ạ, ông có nghe gì không, nghĩ sao căn nhà hai tầng thuê với giá đắt đỏ ba triệu hai trăm lẻ năm ngàn đó. Thua xa cái nhà kho hả? Hờ hờ..Đúng là cái thói công tử mà!
Bậm môi, nhăn mày cau mặt nó không biết phải xử tử cái thằng nhóc nàythế nào nữa. Mà nhắc mới nhớ, xa nhà cũng khá lâu rồi nhỉ? Bố mẹ địnhcho nó ra rìa luôn chắc? Thôi thôi, qua lại vấn đề chính, nó đưa ánhnhìn tức giận chĩa thẳng vào nhóc Boo đang ung dung bước vào nhà. Cáithằng, chê nhà cũ nát thế sao không ở ngoài luôn đi vào làm gì. Nghĩ thì nghĩ chớ có dám nói gì, ráng nuốt cục tức xuống nó bước ra sân đóng cửa cổng.
-Cô! Mở cửa cho em với ạ!_Lễ phép nhỉ? Minh láy chiếc xe ngừng trước cổng bóp còi in ỏi, nói vọng vào.
Nó thở dài, cái tên đại tinh tinh này lại tới nữa rồi. Lặng lẽ mở cửacho Minh láy con SH vào sân. Rồi cả hai bước vào nhà, nhóc Boo đang ngồi trên ghế sopha lặng lẽ nhìn căn nhà, thấy nó và Minh bước vào, nhóc vẫn thờ ơ không nói gì.
Minh nhướng mày, chỉ vào nhóc và hỏi nó.
-Nhóc con này là ai vậy cô? Sao lại ở đây?
-Con một người dì bạn mẹ tôi gửi trông vài hôm ấy mà! Thôi cậu ngồi chơi với nhóc Boo đi nha, tôi vào bếp làm chút đồ ăn không nhóc lại rên đóinữa!_Nó nói rồi bước nhanh vào bếp.
Minh phi lại ngồi cạnh Boo, cậu hỏi.
-Nhóc tên Boo sao?
Nhóc Boo nhìn cậu, lẳng lặng đáp.
-Thường gọi Boo, tên thật Thiên Khang.
Minh ngạc nhiên nhìn cậu nhóc trước mặt. Cái mặt trẻ con thế cơ nóigiọng ra vẻ chững chạc người lớn nhỉ? Nhưng mà bọn nhóc này vẫn là thiếu nhi miệng còn hôi sữa thôi, cậu không tin là thằng nhóc không biết cười đùa, chỉ là nhóc đang cố giấu đấy thôi, nhưng vì điều gì nhở?
-Ầy, nhóc xem nè!_Minh sau một hồi suy nghĩ điều chi đó rồi lôi cái iPhone ra, bấm bấm đưa cho nhóc xem.
Nhóc Boo khó hiểu nhìn vào màn hình, rồi nhìn cậu. Cậu cười cười nói tiếp.
-Boo xem nè mấy em bé hot girl này dễ thương phết nhỉ?
Nhóc môi khẽ nhếch lên cười đáp.
-Dễ thương nỗi gì! Con nít mà bày đặt son phấn cả kí!
Đấy, có tác dụng rồi đấy. Nhóc nói thế cơ mà nhìn lại mình xem con nítmà bày đặt ra vẻ người lớn, chưng cái mặt lạnh lùng ra chi không. Minhtiếp tục lướt lướt cái điện thoại nói.
-Ế, nhóc xem mấy cô này bận bikini đẹp *** nhỉ? Hố hố.._Lạc đề, trời ạcon nít mà cậu cho xem h