nh sợ ra thì còn có một thái độ xem thường, TôD Ngộ Không cũng không nằm ngoài số đó.
Thái Bạch Kim Tinh liền bước lên trước tâu rằng:
Bẩm Ngọc Hoàng, thần lãnh thánh chỉ đã triệu yêu tiên về.
Ngọc đế buông rèm xuống hỏi:
Là yêu tiên nào thế ?
Ngộ Không nhảy ra nhưng y cũng không triều lễ, y còn ngang nhiên lớn tiếng nói:
– Là Lão Tôn ta đây!
Những vị tiên quan đều đại kinh thất sắc, họ quở trách rằng:
– Con khỉ hoang kia! Tại sao người lại vô lễ như vậy!
Ngọc Hoàng truyền chỉ rằng:
Tôn Ngộ Không kia vẫn là yêu tiên ở hạ giới, nhà ngươi mới lần đầu tiên được lên thiên đình, không biết triều lễ, tạm thời tha tội cho nhà ngươi.
Ngọc Hoàng hỏi các tiên quan mới biết, hóa ra là còn thiếu một chức quan trông coi đàn ngựa, do đó ngài bèn trao cho Tôn Ngộ Không chức Bật Mã Ôn.
Xung đột thực tế khi mới bước chân vào nghề
Tôn Ngộ Không tuy có phần không lễ phép với Ngọc Hoàng, nhưng đối với chức vụ công việc “Bật Mã Ôn” thì lại tỏ ra thích thú, sau nửa tháng, đàn thiên mã mà y quản hạt đã được nuôi dưỡng thành một đàn thiên mã béo tốt.
Một hôm nhàn rỗi, những thuộc hạ của Tôn Ngộ Không đã bày biện tiệc rượu cùng chúc mừng y.
Đang trong lúc ăn uống vui vẻ, đột nhiên Tôn Ngộ Không dừng lại hỏi rằng:
– Cái chức “Bật Mã Ôn” này là cái chức quan có phẩm hàm gì vậy?
Các thuộc hạ đồng thanh trả lởi:
– Đó chẳng qua chỉ là một chức quan bỏ đi, chẳng có phẩm cấp gì cả.
Tôn Ngộ Không liềD hỏi:
– Không có phẩm cấp gì thì hẳn phải là chức quan lớn nhất rồi chứ?
Các thuộc hạ lại đáp:
– Đó chỉ là một chức quan chăn ngựa, có đâu mà to. Cho dù ngài có siêng năng, chăm chỉ mọi bề, nuôi cho ngựa béo tốt thì cũng chỉ được ban một chữ “tốt” mà thôi. Như ngài, bất quá cũng chỉ là một tiểu quan thấp nhất chẳng có gì đáng bàn cả.
Tôn Ngộ Không nghe nói như vậy thì bất giác nóng giận bừng bừng, y cắn răng quát rằng:
– Dám xem thường Lão Tôn ta! Lão Tôn ta đây ở Hoa Quả Sơn xưng vương xưng đế, thế mà dám lừa ta lên đây để ta thay hắn nuôi ngựa sao ? Ta không thèm làm cái chức quan hèn mọn đó nữa, ta sẽ đi!
Bỗng một tiếng thét vang lên, bàn ghế đổ hết, Tôn Ngộ Không lấy cây gậy Như Ý ra rồi nhảy khỏi ghế, y bay thẳng về Hoa Quả Sơn của mình. Và sau đó y dứt khoát kéo một hàng cờ lên đầu núi tự xưng mình là “Tề Thiên Đại Thánh”.
Cái chức quan “Bật Mã Ôn” tuy nhỏ như vậy, nhưng dù sao cũng là một viên công vụ của thiên đình, làm sao có thể nói đi là đi được? Tôn Ngộ Không liều lĩnh rời bỏ chức vụ, như vậy thì thử hỏi đạo đức nghề nghiệp ở đâu? Nghiêm trọng hơn là y còn dám tự phong mình là “Tề Thiên Đại Thánh” để đối nghịch với thiên đình, làm như vậy mà Ngọc Hoàng há có thể ngồi im mà Dhìn hay sao ? Do đó, Ngọc Hoàng đã phong cho Thác Tháp Thiên Vương Lý Tĩnh làm đại nguyên soái hàng ma, phong Na Tra Tam Thái Tử làm Tam Đàn Hải Hội Đại Thần lập tức phát binh xuống hạ giới bắt TôD Ngộ Không về quy án.
Lỗi tại ai?
Giống với Tôn Ngộ Không. Nhiều nhân viên mới đi làm cũng từng gặp tình cảnh như vậy. Đó là bởi vì sự kỳ vọng về công việc của những nhân viên mới đi làm có sự khác biệt rất nhiều so với tình hình thực tế công việc, mà sự khác biệt đó sẽ tạo nên xung đột trong tâm lý của những nhân viên mới. Trong khoa học về tổ chức hành vi, chúng ta gọi hiện tượng đó là “xung đột thực tế”. Đối với nhiều viên chức mới, cảm nhậD lần đầu tiên gặp phải hiện tượng “xung đột thực tế” là khá đau buồn.
Nhiều vị quản lý của các công ty cho rằng, một nhân viên mới đi làm thì phải cần có thời gian để đôi bên cùng hiểu nhau. Một mặt là để công ty quan sát được tố chất của nhân viên mới, mặt khác là để nhân viên mới hòa nhập vào điều kiện thực tế của công ty để vận dụng vào công việc. Sau đó một thời gian ban lãnh đạo mới có thể giao cho họ đảm nhiệm những công việc quan trọng hơn. Những công việc ban đầu thường là những việc tương đối đơn giản hoặc là công việc nhạt nhẽo.
Nên nhớ rằng, trong vòng một tháng hoặc ba tháng thử việc để cho họ làm “Bật Mã Ôn” là điều có thể lý giải được. Nhưng nếu như cứ kéo dài tình trạng công việc như vậy mãi trong thời gian dài mà vẫn giữ thái độ không tín nhiệm, không quan tâm, thì vô tình tạo ra áp lực rất lớn tới thái độ làm việc của Dhân viên, và như vậy sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng phát triển nghề nghiệp và cuộc sống của họ sau này.
Vì vậy, trong vòng ba tháng mà Tôn Ngộ Không không phản lại thiên đình là tâm thái của y có vấn đề, còn sau ba tháng mà phản lại thiên đình thì chắc chắn môi trường công việc của thiên đình có vấn đề.
Lại nói về Thác Tháp Thiên Vương và Na Tra Tam Thái tử thống lĩnh thiên binh, thiên tướng xuống bắt Tôn Ngộ Không, không ngờ bị Tôn Ngộ Không đánh cho hai trận đại bại. Ngọc Hoàng muốn tăng thêm binh tướng để tiêu diệt Tôn Ngộ Không, nhưng Thái Bạch Kim Tinh có ý kiến:
– Tên yêu hầu đó ngang tàng bướng bỉnh, không biết trời caođất dày là gì. Thế nhưng, bây giờ chúng ta không Dên huy động binh tướng nữa. Vì chẳng phải là y không vừa lòng với chức quan nhỏ mọn đấy hay sao ? Thưa Ngọc Hoàng, ngài hãy phong cho y làm Tề Thiên Đại Thánh, hãy cho y một cái hư danh hữu