Cửu Vân, còn có một quãng thời gian, tin vịt bay đầy trời, lời đồn Phó Cửu Vân hành hạ nữ tạp dịch của mình chết đi sống lại đã có mấy trăm phiên bản, làm cho vùng núi tiên tĩnh lặng bị bao phủ trong một bầu không khí khủng bố đẫm máu.
Đến khi uống thuốc, Đàm Xuyên vốn hấp hối chỉ còn sót lại chút mạng nhỏ rốt cuộc không chịu được lại tiếp tục hôn mê, Thúy Nha lưu luyến không muốn rời đi, Phó Cửu Vân dựa ở đầu giường đọc sách, thi thoảng lại thấm chút nước trà xoa lên đôi môi khô nứt nẻ của Đàm Xuyên.
Trăng lên đỉnh đầu, trong phòng đã không cần ánh nến, Phó Cửu Vân thổi tắt ngọn đèn, dựa vào ánh trăng sáng mà tiếp tục đọc sách. Hắn dùng tiên dược trân quý chữa trị ngón tay đứt đoạn của Đàm Xuyên, còn sắc bí dược làm thuốc uống cho nàng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chỉ trong vòng hai ngày xương ngón tay vỡ nát của nàng sẽ khôi phục lại như lúc ban đầu, có điều… khôi phục thần tốc như vậy tác dụng phụ chính là mỗi tối nàng phải chịu đựng đau đớn kịch liệt còn hơn cả khi xương cốt bị chặt gãy.
Ánh trăng chầm chậm trượt dài trên song cửa, dần dần chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Đàm Xuyên. Dáng ngủ của nàng rất nhu thuận, hai tay đã được băng bó cẩn thận khoanh tròn trước ngực, giống như sợ bị người ta ức hiếp, cả người chỉ chiếm một góc nho nhỏ trên chiếc giường lớn. Không biết đang mơ thấy điều gì, đôi mày của nàng liên tục nhướn lên, cuối cùng trở thành bộ dáng âm thầm chịu đựng đau đớn.
Tới lúc rồi. Phó Cửu Vân bỏ sách xuống, cẩn thận nắm lấy cổ tay nàng, đề phòng nàng lộn xộn sẽ làm lệch xương đốt ngón tay còn đang phục hồi.
Có điều từ đầu tới cuối nàng cũng không động chút nào, chỉ là lông mi hơi run rẩy, những giọt nước mắt lần lượt chảy xuống, Phó Cửu Vân chưa từng thấy giọt lệ của ai lớn như vậy, thoáng cái đã thẫm đẫm gối đầu. Cứ tưởng rằng nàng sẽ nói gì đó, nhưng nàng lại chẳng hề mở miệng, cũng không có tỉnh lại, chỉ không ngừng rơi nước mắt, dường như khóc bao nhiêu cũng chưa đủ.
Hắn do dự một chút, cẩn thận vươn tay sờ sờ gò má nóng bừng của nàng, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi từng giọt nước mắt, lại giống như sợ bị tổn thương, vội vàng rụt tay lại, dùng tay áo lau mặt cho nàng. Luống cuống tay chân lau hồi lâu, hình như nàng đã ngừng khóc, chỉ thấp giọng nói một câu mê man: “A Mãn? Ngươi có đó không?”
Phó Cửu Vân hàm hồ đáp một tiếng, nàng lại không nói gì tiếp, không kêu đau, cũng không kể lể tủi thân. Ai có thể tưởng tượng nổi, một nữ hài tử gầy yếu như vậy, lại có ý chí cứng rắn như sắt đá, nỗi đau mà nam tử cường tráng cũng khó có thể chịu đựng được, nàng lại có thể.
Phó Cửu Vân vuốt ve gò má nàng, nằm ở đầu giường đếm từng sợi lông mi thưa thớt của nàng dưới ánh trăng, nhìn đến ngây dại.
***
Lúc Đàm Xuyên mơ mơ màng màng tỉnh lại, trời đã sáng tảng, ánh nắng chiếu qua mi mắt, vô cùng khó chịu. Nàng rên rỉ một tiếng, muốn trở mình, ai dè vừa khẽ chuyển, liền động tới một người.
Nàng giật nảy mình, lúc này mới phát hiện có một người nằm sau lưng, hơn nữa người này còn vươn một cánh tay ôm lấy nàng từ đằng sau.
Nàng vội chống vào ván giường toan đứng dậy, bất chợt bàn tay người kia nắm lấy cổ tay nàng, giọng nói có chút mệt mỏi của Phó Cửu Vân từ đỉnh đầu vang lên: “Xương ngón tay ngươi còn chưa hồi phục, đừng lộn xộn.”
Đàm Xuyên chỉ cảm thấy máu huyết toàn thân dồn cả lên não, lắp ba lắp bắp: “Cửu, Cửu Vân đại nhân! Tiểu nhân thế nào… Ngài thế nào…”
Phó Cửu Vân ngáp dài, buông tay nàng ngồi dậy, cất giọng uể oải lười nhác: “Được, đã dậy thì tự mình chú ý. Chỉ cần đừng lộn xộn, va chạm linh tinh, ngày mai tay ngươi sẽ trở lại như trước.”
Đàm Xuyên kinh hãi nhìn hắn bước qua nàng, xuống giường xỏ giầy, quần áo trên người nhăn nhúm, tóc tai cũng tán loạn sau lưng, hoàn toàn không còn hình dáng nhanh nhẹn thường ngày, ngược lại còn có mấy phần lôi thôi.
“Uống trà?” Hắn nâng bình trà hỏi một câu, Đàm Xuyên phản ứng không kịp, ngơ ngác gật đầu, sau đó liền thấy hắn bưng một chén trà đưa tới bên môi mình.
“Á!” Đàm Xuyên lúc này mới có phản ứng, cuống quít xua tay, “Tiểu, tiểu nhân chỉ là một tạp dịch! Đâu có xứng để ngài làm vậy? Tiểu nhân tự làm… Tự làm!”
Phó Cửu Vân mặc xác nàng, giữ lấy sau gáy nàng, cẩn thận đút cho nàng uống hết một chén, lúc này mới cất giọng mỉa mai nhàn nhạt: “Lúc cần khách khí thì không khách khí, không cần khách khí thì lại khách khí.”
Đàm Xuyên thấy dưới mắt hắn là hai vành mắt đen to đùng, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi khó giấu, còn muốn làm ra vẻ không hề gì mà cười nhạo nàng, lời nói khách khí lạnh nhạt tới bên môi cũng không nói ra được nữa. Trong mắt như nóng lên, nàng giả bộ tự nhiên cúi thấp đầu, lí nhí nói lời cảm ơn, chỉ e đến con muỗi cũng chẳng nghe được nàng đang nói gì.
“Nói cái gì thế? Nói to lên!” Phó Cửu Vân cả một đêm không ngủ, trời hửng sáng mới thấy nàng không còn đau đớn nữa, khó khăn lắm mới ngủ được một chút, lại bị nàng đánh thức, tính tình vô cùng không tốt.
Đàm Xuyên đỏ mặt, ho hai cái, chững chạc đàng hoàng nói: “Ta… ta là nói, ta nguyện ý hiến thân báo đáp đại ân đại đức của Cửu Vân đại nhân…”
Phó Cửu Vân tà tà quan sát nà