Tam sinh tam thế, chẩm thượng thư (quyển hạ)
Tác giả: Đường Thất Công Tử
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 327813
Bình chọn: 9.5.00/10/781 lượt.
thấy có một mùi vị tanh: “Nói chàng thích ta”.
Đầu hắn đặt trên vai nàng, nàng cảm thấy áo ở vai đã ướt một mảng, nghe được giọng nói bên tai của hắn: “Ta yêu nàng”.
Cảm giác đau ở ngực dần dần mất đi, cả người cũng dường như đang bay là là, tay nàng xoa mái tóc bạc của hắn, cũng nhẹ nhàng đáp lại: “Ta cũng yêu chàng”. Thanh âm của nàng dần có chút mơ hồ, nhưng vẫn không quên dặn dò hắn: “Lát nữa khi tinh lọc yêu khí chàng cũng phải nắm tay ta, chúng ta đã nói rồi, chàng đi đâu, ta đi theo đó”, lẩm bẩm nói thêm, “Ta là người hiểu chàng nhất, ta muốn ở bên cạnh chăm sóc chàng”.
❄ CHƯƠNG 19 ❄ (27)
Hắn đưa nàng tựa vào trước ngực mình, đặt một nụ hôn xuống trán nàng, đồng ý: “Được”.
Nàng mơ mơ màng màng nhấn mạnh: “Nắm lấy tay ta, đừng bao giờ buông”.
Hắn trả lời: “Ừ, sẽ mãi nắm tay nàng”.
Trong kết giới long lanh sáng chói đã bị chia đôi bởi bảy mươi hai thân kiếm ảnh, một bên sóng lớn cuộn trào dữ dội, yêu khí tràn ngập khắp nơi, một bên sóng xanh kết thành giường ngọc, tử y thiếu niên ôm lấy bạch y thiếu nữ trong lòng, tựa như một bức tượng điêu khắc.
Hồi lâu sau, tử y thiếu niên giơ tay lên kết một chùm sáng bạc.
Trong kết giới, hoa phật linh bồng bềnh rơi xuống, vô cùng bình yên, tựa như một cơn mưa tuyết vĩnh viễn không bao giờ ngừng lại…
Hết Chương 19
❄ VĨ THANH ❄
Bạch Cổn Cổn sau khi tỉnh dậy thì không thấy mẹ đâu.
Tạ Cô Châu thúc thúc sắc mặt trầm trọng ôm lấy bé, nói muốn dẫn bé tới một nơi. Mặc dù Tạ Cô Châu thúc thúc luôn giữ gương mặt bình tĩnh nhưng sắc mặt lúc này của thúc lại thâm trầm hơn bình thường rất nhiều, Bạch Cổn Cổn cảm thấy nhất định đã có chuyện không lành xảy ra.
Cưỡi gió bay qua biển mây dày đặc, Tạ Cô Châu thúc thúc dẫn bé bước vào một tòa cung điện bao phủ trong mây lành, đi theo con đường trồng một hàng cây lá đỏ trong lâm viên, thấy có rất nhiều vị thúc thúc thẩm thẩm ca ca tỷ tỷ ở đó.
Bọn họ đi qua đi lại trước Nguyệt Lượng môn trong lâm viên, một vị thúc thúc cầm cây quạt nói với một vị tỷ tỷ xinh đẹp như hoa như ngọc: “Tinh lọc Diệu Nghĩa Tuệ Minh Cảnh là chuyện lớn kinh thiên động địa, thuộc bổn phận của Thần tộc chúng ta, không liên quan gì tới Ma tộc cả, ngươi nói là ngươi đi ngang qua thấy Dạ Hoa và mấy người nữa đang cực khổ phá tinh quang kết giới liền tiện tay giúp đỡ, ta cũng không thấy làm sao, có điều, ta hỏi ngươi, Tiểu Yến, ngươi đi ngang qua Bích Hải thương linh rồi ư?”.
Tỷ tỷ như hoa như ngọc lập tức đỏ mặt: “Mỗ… mỗ lạc đường, như vậy được chứ?”.
Bạch Cổn Cổn nghe thấy Tạ Cô Châu thúc thúc nói một câu “thật ngu ngốc”, tất cả ca ca tỷ tỷ thúc thúc thẩm thẩm đều đưa mắt nhìn sang, tỷ tỷ như hoa như ngọc tức giận trừng mắt nhìn về phía Tạ Cô Châu: “Ngươi nói ai ngu ngốc?”.
Những người khác trong viện đều không hề để ý tới vị tỷ tỷ đang tức giận này mà nhất loạt nhìn bé với vẻ kinh ngạc. Bạch Cổn Cổn vùi đầu vào trong cổ Tạ Cô Châu thúc thúc, còn khẽ nghiêng mặt để lộ ra đôi mắt đen nhánh.
Thúc thúc cầm quạt nghiêm túc nhìn bé một lượt, chỉ vào Tạ Cô Châu thúc thúc: “Đứa bé này là con nhà ai?”.
Tạ Cô Châu thúc thúc nhạt giọng đáp lại hắn: “Nhìn vậy mà không biết sao?”.
Thúc thúc cầm quạt trợn mắt há mồm nói: “Đông Hoa?”.
Bạch Cổn Cổn không hiểu Đông Hoa mà thúc thúc cầm quạt nói là cái gì, là một địa danh sao? Tạ Cô Châu thúc thúc không để ý tới những người khác nữa, trực tiếp bế bé đi qua Nguyệt Lượng môn, phía sau Nguyệt Lượng môn hiện ra một dãy phòng ở. Bạch Cổn Cổn tai thính, vẫn nghe được giọng nói truyền tới từ lâm viên: “Nếu không phải là vợ chồng Bạch Thiển và Mặc Uyên kịp thời chạy tới, cố gắng phá vỡ tinh quang kết giới, lại gọi vây hãm yêu khí trong núi Côn Luân thì đứa bé này sau một đêm đã không còn cha mẹ, thực đáng thương”.
Lập tức có người tiếp lời: “Chiết Nhan thượng thần nói rất đúng, chuyện xảy ra lần này mặc dù nguy hiểm nhưng cũng cho thấy được những gì đã được định sẵn không hẳn là hoàn toàn có thể tin được. Thí dụ như làm gì có ai nghĩ rằng tinh quanh kết giới có thể phá được, ai có thể ngờ rằng núi Côn Luân có thể vây được khí độc? Có điều, vây được khí độc trong bao lâu thì… tiểu tiên quả thực có chút lo lắng. Lần này trở lại, Đế Quân có lẽ phải mất hàng ngàn năm mới hồi phục được tiên lực ban đầu, nếu như Côn Luân không thể ngăn được khí độc nữa…”.
Liền có giọng nữ thanh thanh vang lên: “Ti Mệnh ngươi chỉ luôn lo lắng vô cớ, ngươi cho rằng pháp thuật của Mặc Uyên thượng thần không lợi hại sao? So với chuyện Côn Luân và chuyện Đế Quân, tiểu tiên cảm thấy lo lắng cho Phượng Cửu điện hạ hơn, điện hạ bị tổn thương tiên nguyên tới giờ còn chưa tỉnh lại…”.
Những lời trước Bạch Cổn Cổn nghe không hiểu, nhưng nghe tới đây lại thấy vị tỷ tỷ kia lo cho mẹ bé, nói mẹ bé bị tổn thương tiên nguyên tới giờ chưa tỉnh lại… Bàn tay Bạch Cổn Cổn bỗng dưng nắm chặt lại. Tạ Cô Châu thúc thúc vỗ vỗ lưng bé trấn an: “Cháu nghĩ Chiết Nhan là lang băm sao? Mẹ cháu bị thương, nhưng tu dưỡng mấy tháng là có thể tỉnh lại được. Mẹ cháu thường khen cháu nhỏ tuổi mà bình tĩnh, có khả năng đảm đương mọi việc, để thúc xem cháu có thực sự