The Soda Pop
Sương đêm

Sương đêm

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324222

Bình chọn: 8.00/10/422 lượt.

vui.

– Nội tin cháu. Gặp con bé, cháu không được gây cãi với con bé nữa đó.

– Dạ.

– Bà đã chọn Ức Mi cho cháu, cháu biết điều đó chứ ?

– Thưa vâng.

– Vậy cháu mau chuẩn bị lên đường đi.

– Vâng. Cháu xin phép.

o 0 o

Sự trở về đột ngột không báo trước của Chí Tường làm bà Tâm vừa mừng, vừa lọ Bà nhớ không lầm là Chí Tường luôn bận rộn với công việc ở văn phòng. Mà nếu có về thăm bà thì có thứ bảy chủ nhật thôi.

Trong khi Chí Tường đang tươi cười, thì bà Tâm đăm đăm nhìn con :

– Có chuyện gì đang xảy ra, phải không Chí Tường ? Tại sao con về nhà vào lúc này ?

– Nhớ ba mẹ, con về thăm ba mẹ. Với lại con là chủ, muốn nghỉ giờ nào mà chẳng được.

– Thật không ? Đừng gạt mẹ nhé.

Chí Tường ôm vai mẹ : – Đừng nghi ngờ nữa mà. Nếu có xảy ra thì không phải xảy ra với con.

Bà Tâm ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, thì ngoài cổng có một người bước vào.

Chí Tường chỉ :

– Chuyện xảy ra với người đó đây. Mẹ có còn nhớ “hắn” là ai không ?

– Hình như là thằng Nam … Trung Nam bạn của con

– Đúng rồi. Hắn nhờ con đưa hắn về đây để tìm trái tim của mình. Chúng con sẽ lưu lại Đà Lạt này khoảng nửa tháng. Phiền mẹ nhé.

Chí Tường kề tai bà Tâm nói nhỏ :

– Chuyện dài dòng lắm, nhưng bây giờ con chỉ có thể ẹ biết Trung Nam lên đây là để tìm Ức Mi, đứa cháu gái duy nhất của dòng họ Tô, cũng là người đã đánh cắp trái tim của Trung Nam.

Bỏ va li xuống nền nhà, Trung Nam cúi đầu lễ phép :

– Cháu chào bà.

Bà Tâm vui vẻ :

– Chào cháu. Đi đường xa chắc mệt lắm phải không ?

– Dạ cũng không đến nỗi.

– Nhìn mặt cháu thế kia …

Bà quay sang Chí Tường :

– Con mau đưa Trung Nam về phòng tắm rửa, nghỉ ngơi đi, để mẹ chuẩn bị bữa cơm chiều. Ba con cũng sắp về rồi đấy.

Chí Tường ra dấu : – Đi theo tao.

Trung Nam khom người xách va li :

– Cháu xin phép.

– À, cháu cứ tự nhiên.

Về đến phòng Chí Tường, Trung Nam buông người xuống nệm, duỗi thẳng tay chân :

– Thoải mái quá.

Chí Tường kéo bạn :

– Đi tắm giùm tôi đi, ông tướng ạ. Người ông đầy bụi đường mà nhào lên đây sao.

Trung Nam vặn vẹo :

– Ngồi xe một ngày đường, thật là một cực hình cho tạ Bây giờ tao chỉ thích ngủ một giấc cho thoải mái trong bầu không khí dịu mát.

– Mày ngủ được mới hay đó.

– Tại sao không ?

– Ba ta sắp về, và chẳng lẽ mày đã quên chuyện của Ức Mi.

– Ồ.

Trung Nam bật dậy, anh đến bên cửa sổ nhìn xuống đường, rồi buột miệng :

– Tuyệt.

Chí Tường đến bên bạn :

– Hình như đây là lần đầu tiên mày chiêm ngưỡng phong cảnh của Đà Lạt ?

– Đúng. Căn nhà của mày ở đây thật là lý tưởng. Có thể ngắm được cảnh vật ở trên đồi, có thể ngắm người người trong nhiều kiểu cách khác nhau.

Trung Nam vươn vai :

– Thêm không khí trong lành và dịu mát, tạo cho con người cảm giác dễ chịu. Chẳng bù với thành phố, lúc nào cũng ngột ngạt trong khói xe và cái nắng gay gắt đến cháy da người.

– Nhưng mày cũng phải nhớ lấy một điều, cái nơi ngột ngạt ấy mới cưu mang những tài năng trên thương trường như mày. Khung cảnh Đà Lạt chỉ dành cho những kẻ dệt mộng ươm mơ, sống theo giấc mơ ảo ảnh. Trừ những người có tuổi, họ Ở lại đây vì họ thích sự trong lành, không bon chen.

Hoàng hôn bắt đầu xuống, sương mù bắt đầu giăng và không khí ùa vào, Chí Tường hỏi bạn :

– Mày nhìn thấy gì không ?

– Chỉ là những tòa nhà mờ dần trong sương.

– Có thế thôi à ?

– Chứ còn gì nữa ? Chí Tường chỉ :

– Tao đang muốn chỉ mày ngôi nhà cao tầng bên kia kìa.

– Phải căn nhà màu ngói ấy không ? – Đúng rồi.

Trung Nam hỏi :

– Nó có gì đặc biệt à ?

– Đó là căn biệt thự mà mọi người hay đồn là có những linh hồn chết.

– Căn biệt thự của dòng họ Tô ư ?

– Đúng, từ nhà tao đến đấy cũng không xa lắm đâu.

Trung Nam chợt đề nghị :

– Tối nay, chúng ta đi đến đó đi.

Chí Tường trợn mắt : – Tối nay ư ?

– Ừ, mày sợ à ?

Chí Tường cười :

– Tao chưa biết thế nào là sợ cả. Nhưng tối nay thì gấp gáp quá, tao nghĩ ngày mai hẵng tới.

– Tao chỉ muốn tỉm hiểu và tham quan căn biệt thự, để xem có con ma giống như người ta đồn không.

– Lại nổi máu thám tử nữa.

Trung Nam hất mặt :

– Bây giờ mày có đi không ? Không đi thì tao đi một mình.

– Đi thì đi chứ. Nhưng ăn cơm rồi mới đi nghe.

– Ok.

Trung Nam chống cằm nhìn mông lung ra ngoài :

– Tao có cảm giác hình như Ức Mi đang ở gần đây.

Chí Tường chế giễu :

– Mày si quá rồi, Trung Nam ạ. Tao không ngờ mày cũng có ngày bị hành hạ vì tình.

– Không ngờ thật ư ? Đúng đấy, tao cũng không ngờ. Tình yêu là hê- rô- in đấy. Một khi nó đã nghiện rồi thì không thể chữa.

– Vậy còn Bảo Uyên ? Chẳng phải cô ấy đã nghiện mày sao ?

– Cô ấy mãi mãi chỉ là một người bạn của tao mà thôi.

– Nhưng Bảo Uyên không hề nghĩ vậy, cô ấy yêu mày.

Trung Nam thở dài :

– Cô ấy đã tự chuốc khổ ình, tao thật sự không biết phải nói gì. Tao chỉ hy vọng sớm tìm được Ức Mi để Bảo Uyên không còn nuôi hy vọng nữa. Cô ấy quên hẳn, tao mới tìm được hạnh phúc ình.

Chí Tường lắc đầu :

– Muốn quên không phải dễ. Tình yêu là mật ngọt cũng là nỗi đau.

Trung Nam so vai :

– Có như vậy mới cân bằng chứ.