Old school Easter eggs.
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328502

Bình chọn: 9.5.00/10/850 lượt.

ộ.

Hoá ra là nhờ người chơi giết quái mà bổ cấp năng lượng… Đường Hoa đang nghĩ đến đó thì hệ thống lại thông tri rằng Nhất Tiếu đã thoát ly đội ngũ, rất nhanh sau đó Nhu Mễ cũng bị thoát ly.

Đường Hoa lúc này đang bị mấy con chim lông kim bắn cho vài kim cắm lên người, may là tuy phòng ngự của bản thân không cao nhưng lại có tiên thể dũng mãnh nên cũng không sợ công kích cỡ này cho lắm.

Lật tay một cái, tiên thuật phát ra, bầy chim lông kim ít ỏi vài con đang truy kích hắn chỉ kiên trì được trong lôi hoả có vài giây thôi là thành tro hết ráo, nhưng… Đường Hoa cũng gân xanh nổi đầy mặt, chả biết con chim lông kim thiếu đạo đức nào lại đi chộp một tên cư dân NCP trong chân, thế là bị mình đánh cho thành tro cả hai, công đức giảm mất 10, điểm cống hiến môn phái cũng bị trừ đi 100. Phải biết rằng hắn giết hết năm con chim lông kim này mới có kiếm được 10 điểm cống hiến môn phái thôi đấy.

“Thiên Lôi Không Phá!” Một tia chớp theo tiếng hô mà đánh xuống, xử lý ngay tức khắc một con rết có cánh ở gần đó. Vào thời khắc mấu chốt thì quả là pháp thuật đơn thể vẫn ngon hơn…

“Gia Tử, Gia Tử!” Dưới chân Đường Hoa vang lên một giọng nữ, cúi đầu nhìn xuống một cái, chỉ thấy bên dưới hắn năm mươi thước có một cô gái đang bị đàn thú bao vây, tức thì hai lời không nói, Lôi Chú với Thiên Lôi bên trái bên phải đánh ra. Cô gái kia cũng nhân cơ hội thoát khỏi sự đeo bám của lũ quái, bay lên không hội hợp cùng Đường Hoa.

“Ngươi…” Đường Hoa một ngón tay chỉ lấy nàng này, có vẻ rất là phẫn nộ.

“Hì hì, bị ngươi đoán trúng rồi, ta lại tiêu hết tiền rồi.” Người này không phải Mặc Tinh thì còn có thể là ai. Chỉ thấy Mặc Tinh đang mang một cái kính râm, đeo một đôi bông tai bảo thạch, trên trán còn rủ xuống một sợi dây bằng ngọc phiến…

“Thôi vậy.” Đường Hoa tổ đội với Mặc Tinh, sau đó hai sét cùng mở đường, định giết ra một con đường đặng mà tìm đồng bọn.

“Cẩn thận!” Mặc Tinh hô lên một tiếng, nhưng dường như đã quá muộn, một viên cầu nhỏ đột nhiên nổ bùng lên bên cạnh hai người, trong chớp mắt Đường Hoa liền cảm thấy cả bầu trời cùng mặt đất cùng là một mảnh chói loá… Mà bởi vì chói loá quá, nên Đường Hoa bị treo thêm một trạng thái: mù!

Thôi toi! Đường Hoa nhớ rằng trước khi bị mù thì có một đàn bươm bướm đang xông về phía hai người…

“Kinh Thiên Động Địa quyền!” Mặc Tinh đang đeo kính râm đột nhiên thét to lên, Đường Hoa chỉ cảm thấy chung quanh cương khí bay loạn, trời nghiêng đất ngả, suýt nữa thì đứng không vững trên thân kiếm. Đến khi thời gian mù kết thúc, hắn trợn mắt nhìn tràng cảnh trước mắt, chỉ thấy trên đỉnh đầu hắn, Mặc Tinh đang vung tay ra, tạo thành một mảng quyền ảnh như nước gợn, chung quanh phạm vi chừng một mẫu đều bị bao phủ bởi công kích của nàng, thanh thế thật là lớn, so với tiên thuật của mình thật chỉ có bằng mà không kém.

Thế còn chưa hết, đòn này của Mặc Tinh có mang kèm theo hiệu quả thật dũng mãnh phi thường, mọi quái vật dính đòn đều bị giảm tốc 50%, đồng thời khi quyền ảnh nổ mạnh ra thì lúc nào cũng đi kèm theo hiệu quả công kích trí mạng.

“Tầng thứ mấy a?” Đường Hoa hỏi.

“Tầng thứ mười một!” Mặc Tinh đánh một chiêu ra xong, nước mắt lưng tròng nói: “Oa… Bị trừ mất 30 điểm công đức, 300 điểm cống hiến sư môn rồi.”

“Trước hết giết ra ngoài, tìm người hội hợp đã!”

Hai người gắng hết khả năng không dùng đòn quần công, cứ một quyền hoặc là một sét chậm rãi dọn ra một con đường. Sau khi hàn huyên được vài câu xong, Đường Hoa coi như đã hiểu về Kinh Thiên Động Địa quyền này. Tầng cao nhất là tầng 180, giống như tiên thuật của mình vậy, mà tiêu hao pháp lực cũng rất ít, nhưng khuyết điểm duy nhất là lại phải tiêu hao nộ khí. Nộ khí đầy thì có thể sử dụng, hiện giờ một ống nộ khí đầy thì đủ cho Mặc Tinh tiêu hao trong một phút, mà súc tích đầy một ống thì chỉ có tốn mười giây thời gian thôi. Còn để nhận được nộ khí thì cứ bị đánh là nó lên, còn không thì đánh trúng đối phương nó cũng sẽ lên. Nếu chẳng làm cái gì hoặc là cứ nhởn nhơ dạo chơi thì không những nó không thể gia tăng, mà còn chậm rãi giảm đi cho đến khi cạn đáy.

Hai người tả xung hữu đột thế mà không thấy được mống người nào còn sống nào cả, nhìn đâu đâu cũng chỉ thấy một tràng cảnh ‘đàn quái thì đầy, chẳng thấy người chơi’…

“Liệt Diễm Nhiên Lôi!” Đường Hoa thấy quái vật nhiều lắm, thế là lật tay một cái oanh tạc qua, sau đó sửng sốt thu tay lại nói: “A! Lại xử lý mất hai tên người chơi rồi.”

“Ô ô! Người ta đã giết tám rồi này.” Mặc Tinh tràn đầy vẻ áy náy trên mặt: “Sao mà vẫn cứ không thấy người nào chứ?”

Đường Hoa vừa muốn trả lời thì dưới chân đột nhiên dâng lên một mảng lửa: “Ai PK bố đấy!” Lật tay một cái oanh tạc vào nơi phát ra pháp thuật trong đàn hổ có cánh…

Bầy hổ toi sạch, ba cụm ánh sáng màu trắng cũng dâng lên theo, ba người chơi than thở bên trong ánh trắng.

Một anh bạn nói: “Người chơi vs hổ!”

Một bà chị: “Làm người đã khó, làm nữ nhân càng khó, làm một nữ nhân biết xài pháp thuật thì càng khó hơn.”

Một thanh âm cuối: “Báo ứng!”

* * * * * *

Đường Hoa xoay một vòng, nghi hoặc hỏi: “Thiệt không có người chơi á,