XtGem Forum catalog
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210425

Bình chọn: 10.00/10/1042 lượt.

c khai phá, bây giờ hắn đang đặt mục tiêu vào Ma giới và Tiên giới… Nói nghe thì vĩ đại quá, thực ra là bởi vì hắn đã muốn độ kiếp rồi, đương nhiên không phải muốn độ là độ, mà phải làm đủ sự chuẩn bị trước đã. Chẳng hạn như cấp bậc phải tối thiểu phải là 60, trang bị nhất định phải mạnh mẽ, tốt nhất là nên kiếm thêm vài món đồ Ma Tôn nữa thì ổn. Sau đó lại còn phải đi bái phỏng NPC các đại môn phái, với các tiên nhân trong núi hoang rừng thẳm nữa chứ…

Ma kiếp thứ hai chỉ cho phép thành công, không được phép thất bại. Đường Hoa đã tính sẵn rồi, cho dù có phải chuẩn bị suốt một năm trời, nếu không có tám phần chắc chắn thì tuyệt đối không được bước tới một bước này.

*** Hữu Ngã Vô Địch: = chỉ có ta là vô địch

*** Thiên Hỏa Phần Thế: lửa trời diệt thế gian

*** Sinh Tử Thần Thiêm: thần thiêm = thẻ thần

*** nhảy bungee: nhảy tuốt từ trên cao xuống, chân có một một chiếc dây đàn hồi.

Chương 183: Chết Trong Chớp Mắt

Đường Hoa là một con người, nhưng theo góc độ nghị lực với sự kiên nhẫn mà nói thì hắn tuyệt đối không phải là một con người. Điều này đã được trải qua N lần nghiệm chứng rồi, đặc biệt là lần trước phải đào đất suốt một tháng trời xong, ý chí của Đường Hoa đã cứng ngang với sắt thép không ngoa. Mà người ta hay có câu ‘người là sắt, cơm là thép’, cho nên muốn làm chuyện gì thì nhất định phải đi ăn cơm trước cái đã.

“Có nghe nói chưa, gần đây phủ thái sư Đại Lương đang thông báo tuyển dụng lượng lớn người chơi đấy.”

“Tuyển người chơi làm gì thế?”

“Chắc là sự kiện của hệ thống chứ chi, ngày 10, 11, 12 của tháng sau, mỗi ngày cần tới 6 vạn người, nói là để chống cự sự xâm lấn của đám thổ phỉ nơi Trường Sa, Đông Lai, Nhạn Môn, yêu cầu 6 vạn người chơi cùng trấn thủ nơi trấn nhỏ, chỉ cần kiên trì 3 tiếng đồng hồ không chết, là có thể nhận được 50 kim.”

“Có phải không đó? Một tiếng đồng hồ tới 16 kim lận à?”

“Đúng đó đúng đó, chúng ta làm nhiệm vụ bang hội, độ khó mức trung cũng phải tới ba tiếng đồng hồ mới xong, hơn nữa cũng chỉ được có 1 kim thôi hà.”

“Vậy còn chờ gì nữa? Nhanh đi báo danh đi.”

“Khoan đã… Báo danh thì cần có 50 kim thế chấp đó, nếu ngươi nhận nhiệm vụ rồi mà ngày hôm đó đến trễ hoặc về sớm, vậy tiền thế chấp sẽ không được trả lại đâu. Chúng ta vẫn nên chuẩn bị đủ tiền thế chấp trước đi rồi mới đến đăng ký sau.”

“Ta đi tìm người để mượn đây.”

“Tìm ai mà mượn chớ, bây giờ mọi người đều đang đi mượn tiền hết cả rồi, ngươi không biết đâu, bởi vì nhiệm vụ này xuất hiện mà đã có nhiều tiền trang xã hội đen bắn tiếng cho vay nặng lãi rồi đó.”

Đại Lương? Phủ thái sư? Vậy mà còn có nhiệm vụ như thế này đấy, phải coi coi thế nào mới được… Đường Hoa hô: “Tiểu nhị, tính tiền.”

* * * * * *

Đại Lương, về sau được xưng là Biện Lương, tuy không phải là một đô thị lớn, nhưng cũng là đô thị hàng đầu trong số những đô thị bậc hai. Người chơi nơi đây cũng rất nhiều. Khi Đường Hoa đến được nơi đây, rất nhanh hắn đã trông thấy mấy bảng thông báo tuyển dụng được dán khắp đường khắp ngõ. Bước đến nhìn cho rõ, thấy nội dung không khác mấy với lời kể của hai tên thực khách kia. Nhìn lại dấu ấn, là của phủ thái sư Đại Tuỳ.

Nước Tuỳ? Rất nhiều người bị câu chuyện Tuỳ – Đường diễn nghĩa dẫn đến hiểu lầm, chứ thực ra triều đại này siêu lắm, đặc biệt là người Hán rất cần phải tìm hiểu cặn kẽ về thời đại ngắn ngủi này. Dương Kiên, trong phim chiếu trên truyền hình toàn bị coi là một kẻ bại hoại, nhưng trong mắt các nhà lịch sử thì ông ta được công nhận là một hoàng đế có tài trí cao nhất, cũng là một vị thiên tử thánh hoàng nhân từ nhất. Ông ta không những đã hoàn thành được đại nghiệp thống nhất Trung Quốc, mà còn có công giúp cho chính quyền nhà Tuỳ trở nên vững chắc, xã hội được yên ổn hơn, dân số tăng nhanh hơn, phong trào khai khẩn cũng mạnh mẽ hơn, của cải phong phú, văn hoá phát triển, binh giáp hùng mạnh, uy thế chấn động cả những quốc gia đang cường thịnh khác. Người đời sau đều xưng triều của Tuỳ Văn Đế là ‘triều Khai Hoàng’. Okinawa quy hàng nhà Tuỳ, Đột Quyết Khả Hãn tôn Dương Kiên là thánh nhân Thiên Khả Hãn, tỏ ý nguyện vĩnh viễn quy thuận làm nước chư hầu, đời đời kiếp kiếp làm kẻ trông coi trâu ngựa cho Thánh triều, Nhật Bản cũng trở thành nước chư hầu… Ngay cả Tống tổ Đường tông, Tần hoàng Hán Võ cũng đều không có nổi công tích nhường này, thậm chí người nhà Đường còn lấy công tích tu kiến Đại Vận Hà của Dương Nghiễm ra so sánh với công tích Đại Vũ nữa. Điều đáng tiếc duy nhất là triều đại này chỉ tồn tại không đến 30 năm là đã bị soán vị mất rồi, mà điều càng đáng tiếc hơn là kẻ thay thế họ không phải là bá tánh bình dân, mà là đám địa chủ, quý tộc ngang ngược. Thời gian từ khi quật khởi đến lúc héo tàn quá nhanh, khiến triều đại này được ví như là một triều đại sớm nở tối tàn.

Đây là sự kiện lịch sử, chẳng có quan hệ gì tới truyện này cả, đồng thời trong đó cũng có chứa một ít nhận định chủ quan, cho nên mong người xem chỉ cười cho qua thế thôi.

Đường Hoa xem lại bố cáo một lần nữa. Điều khiến hắn sinh lòng hứng thú không phải là nội dung của bố cáo, cũng không phải là quy cá