uanh mình…
“Chẳng lẽ chỉ có cô ấy mới giúp anh không buồn nữa?” – Bỗng Phương Nhi buột miệng.
“Hỏi lạ, tất nhiên rồi! Cô ấy là người làm cho tôi hạnh phúc.”
“Ừ, tất nhiên, không ai thay thế được cô ấy…”
“Có cô đó!”
“Hả? Anh nói gì?”
“Chưa nói xong đã cắt ngang rồi! Ý tôi là ngoài cô ấy ra, cô đã giúp tôi vui hơn rất nhiều.”
“Vui cái con khỉ, chẳng phải suốt ngày bảo tôi là bà chằn này nọ à? Thôi đi bố, đừng có giở giọng nịnh nọt, cái lưỡi bố dẻo lắm đấy.”
“Tùy cô thích nghĩ thế nào thì nghĩ! Mặc dù yêu Thanh Linh, nhưng có những thứ cô cũng hơn cô ấy đấy.”
“Tôi có gì mà hơn cô ấy? Cô ấy đẹp hơn, thông minh hơn, giỏi võ hơn,…bla bla toàn những thứ mà tôi chẳng địch lại nổi cô ấy đâu.”
“Nhưng cô lúc nào cũng vui vẻ, cô lạc quan, yêu đời, và có thể cười bất cứ lúc nào. Tôi luôn mong muốn Thanh Linh sẽ được như cô vậy, không phải lo nghĩ, đau khổ vì cái gì cả. Nếu như có một cuộc sống tốt, chắc Thanh Linh sẽ đáng yêu lắm chứ không có lúc nào cũng lạnh tanh như thế.”
“Haizz lạnh lùng thì sao, cô ấy vẫn tốt là được. Cô ấy còn tốt, còn dịu dàng hơn bà chằn này nhiều nên đừng có cố vớt cho tôi vài cái tốt đẹp nữa đi, tôi nghe anh nói mà sởn gai ốc vì độ “chém gió” của anh đấy.”
“Vậy tôi cho bà chằn gai ốc đầy mình luôn: có một điều không thể phủ nhận, cô giỏi võ hơn Thanh Linh.”
Phương Nhi trố mắt:
“Đùa nhau à? Con lạy bố, con không dám hơn chị Linh của bố về cái khoản này.”
“Tôi đánh với cô vài trận rồi nên tôi nhận ra chứ. Nhìn Thanh Linh lạnh lùng bình tĩnh nên trông cô ấy cái gì cũng hơn, chứ cô hơn cô ấy nhiều về sức khỏe. Cô được bao nhiêu cái giải võ rồi? Tôi không đùa đâu vì lực đánh của cô bao giờ cũng mạnh, rất khỏe, nếu không nhanh tránh thì chỉ có vào viện vài tháng.”
“Anh cứ nói quá!”
“Nói thật đó, cho nên cuộc thi này cô nhất định sẽ thành công thôi. Cố gắng lên!”
Mạnh Bảo khẽ mỉm cười nhẹ cổ vũ cô. Bỗng dưng, chỉ một nụ cười đó mà cô thấy dịu lòng hẳn. Quả thực, nụ cười của Mạnh Bảo rất có sức hút.
“Thôi anh về đi, tôi tự về được rồi.”
“Sao bảo cô bị quáng gà?”
“Bị lừa dễ thật! Mắt tôi thế này mà quáng gà à? Tôi lừa anh để hành anh đi bộ tí thôi.”
“Tôi bó chiếu với cô rồi đó.”
“Mai đợi tôi đó! Mai tôi sẽ tập luôn.”
“OK, tập sớm càng tốt, tôi đợi cô ở chỗ tập võ của đội mình. Nhớ ra đó không tôi khủng bố điện thoại giờ.”
Nói xong anh liền quay người rảo bước đi thật nhanh, Phương Nhi nhìn theo, khẽ cười buồn.
Lúc cô nói dối bị quáng gà, không phải cô có ý định muốn bắt anh đi bộ…
Mà là muốn lại được đi cùng anh…
“Tôi biết Thanh Linh rất tốt, nhưng giờ, tôi ghét cô ta, anh biết không…?”
Tên đáng ghét kia đâu có để ý đến cô, nhưng hắn làm cô thay đổi rồi sao? Cô đã từng tuyên bố muốn đuổi hắn đi, không muốn hắn có mặt ở đội võ nói riêng và cuộc sống của cô nói chung, nhưng giờ, cô chỉ muốn níu kéo hắn, muốn hắn ở lại đây dù là thời gian ngắn cũng được…
Thôi vui lên đi nào, hắn vẫn ở lại tập cùng cô đấy thôi! Mai hắn còn hẹn cô tập sớm nữa, hắn có vẻ vẫn quan tâm đến cuộc thi này đấy chứ. Cô phải về đi ngủ nhanh không mai lại gà gật.
“Hẳn là giỏi võ hơn cả Thanh Linh, thế thì càng phải loại trừ! Xin lỗi nhá, cô em.” – Trong bóng tối, gã trai trẻ mỉm cười độc ác.
BIM BIM! Tiếng còi xe vang lên và từ trong ngõ, một chiếc xe ô tô phóng vụt ra với tốc độ cực nhanh và lao thẳng về hướng Phương Nhi…
“Á trời ơi!!!”
Chương 24: NỤ CƯỜI CỦA PHƯƠNG NHI
“Phương Nhi!?” – Mạnh Bảo giật mình đứng lại khi nghe có tiếng hét.
Linh cảm có chuyện chẳng lành, anh vội vàng chạy ngược lại nơi vừa tạm biệt Phương Nhi. Anh thất kinh khi nhìn thấy cô ngã lăn ra đất, đôi chân cô máu chảy lênh láng vì va chạm mạnh xuống mặt đường. Cô vốn rất giỏi chịu đựng, nhưng vết thương này quá nặng khiến cô phải nghiến răng, nhăn nhó, không thể nào chịu nổi.
“Trời đất, cô làm sao thế này!?”
“Thằng tài xế khốn nạn! Tôi mà gặp lại tôi băm vằm xương nó!”
“Sao thế? Cô bị đâm xe à?”
“Đâm thì tôi chết lâu rồi! Cái xe ở đâu lao ra như cố tình đâm tôi chứ không phải vô tình. Tốc độ như sao xẹt làm tôi không thể tránh, nhưng cũng may tôi biết đường nhảy lên đầu xe đấy. Nhưng tôi không giữ thăng bằng được, mà cũng sợ nó cho tôi vào tường bẹp dí, nên nhảy xuống và kết quả thế này còn nó thì chạy mất.” – Cô gằn giọng đầy giận dữ.
“Trời đất, số cô đỏ chán, nếu không nhờ võ thì cô bẹp lép dưới bánh xe rồi. Nhảy lên đầu xe là chẳng khác diễn viên hành động đó. Đứng lên đi, tôi đưa cô đến bệnh viện.” – Mạnh Bảo kéo cô đứng dậy rồi cõng cô đi.
Tới bệnh viện, bác sĩ nhanh chóng bảo anh dìu cô vào phòng bệnh, còn anh thì phải đợi ở ngoài. Khi xuống khỏi lưng anh, cô vẫn cố gắng tự vịn vào cửa để đi hẳn vào trong, vết thương trầy da đầy máu thế mà cô bình tĩnh ứng phó, không bao giờ nghĩ rằng mình đang đau, bởi vì càng nghĩ sẽ càng thấy đau thêm thôi cho nên quên đi là tốt nhất.
“Anh về trước đi, không phải đợi tôi đâu!” – Cô trấn an anh trước khi đóng cửa.
“Không, tôi sẽ đợi! Chân cẳng thế này cô về kiểu gì?”
“Nói là phải giữ lời đó!” – Cô mỉm cười thật tươi rồi đóng cửa lại.
Tự dưng Mạnh Bảo thấy có gì đó thật ấ