ào ánh mắt đầy giận dữ của Phương Nhi thật không biết ai đẩy lùi được ai!
“Mấy ngày không hề thấy đụng vào Mạnh Bảo, hóa ra là đợi con này đến đúng không?”
“Cũng thông minh đấy!”
“Cô không nghĩ rằng lão Khánh Quang để cô giết tôi xong thì lão sẽ thanh toán luôn cô và cả Mạnh-Bảo-của-cô không?”
“Cũng tốt, ít ra tôi có thể giết được kẻ đã khiến tôi như thế này!”
“Lúc gặp nhau thì hiền lành xưng bạn xưng bè lắm cơ mà, sao giờ lại nghe theo Khánh Quang rồi? Đúng là cô hai mặt ghê ha!” – Phương Nhi vẫn cười đầy khinh thường.
“Vậy thì cô một mặt sao? Cái nơ này là Mạnh Bảo dành cho tôi, chính cô đã để nó rơi vào tay Khánh Vinh. Như thế đủ để tôi biết cô cũng đố kỵ nhỏ nhoi chẳng kém ai!”
“Hóa ra là vì cái nơ đó sao? Một cái nơ cũng đủ để phán xét tôi là người như thế nào à? Thanh Linh, cô đừng có giống mụ Thanh Thảo nhé, tôi biết cô tốt chưa tin hai người là hai mẹ con nên đừng làm tôi tin!”
“Đừng có nhắc tên bà ta trước mặt tôi!” – Thanh Linh cay nghiệt – “Biết tôi tốt? Cô giả tạo vừa thôi! Tôi đã sai lầm vì mấy lần không ra tay, chỉ như một con nhu nhược nhìn cô được anh ấy quan tâm! Cuộc đời tôi gặp những kẻ khốn nạn chưa đủ hay sao mà phải gặp thêm cả cô!?”
(Hai chị đá xoáy giỏi vật vã ==)
“Vậy tôi không nhìn hay sao? Tôi cũng đã phải nhìn anh ấy dằn vặt vì nhớ cô! Tôi yêu anh ấy cũng chỉ vì anh ấy quá yêu cô, tôi khâm phục cái tình yêu ấy nhưng cũng vì nó mà chịu làm người đến sau. Cô nghĩ cô đang đứng sau? Dù thế nào thì cô vẫn là người đến trước! Cô có thể lấy lại trái tim anh ấy bất cứ lúc nào, còn tôi thì có lấy được bao nhiêu? Anh ấy đến tận bây giờ cũng không quên cô!”
“Phương Nhi, lúc nào cô cũng chiến thắng!” – Thanh Linh bỗng nghẹn ngào – “Anh ấy không quên tôi, nhưng anh ấy có cô rồi! Trái tim anh ấy có cô rồi! Cô phải chịu đau khổ, cô phải làm người đến sau thật, nhưng cuối cùng anh ấy cũng đón nhận cô rồi còn gì!!?? Khi tôi ở bên anh ấy, anh ấy không còn nghĩ đến một mình tôi, không nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương của ngày xưa, không nở với tôi nụ cười cũ, không ôm tôi như ngày trước anh ấy đã ôm. Cô có biết khi tôi lỡ chân ngã xuống nước, phải để Minh Thiên cứu, anh ấy đã cuống lên mà tìm tôi, tìm rồi thì lao vào ôm chặt tôi như muốn giữ tôi lại mãi mãi! Giờ thì sao!? Anh ấy tìm được tôi khi đi cùng với cô, vì cô xuất hiện mà anh ấy còn coi tôi như người con gái anh ấy biết của ngày xưa không!!???”
“OK, là lỗi của tôi! Cứ cho là thế đi vì tôi có nói gì cô cũng không nghe đâu! Phải, tôi xuất hiện làm thay đổi cuộc sống của hai người, tôi biết chứ! Cô hận tôi, tôi biết! Cô muốn giết tôi, tôi biết! Nhưng tại sao…Cô không giết tôi mà giết Minh Phú!!???”
Thanh Linh sững người.
“Cô chỉ muốn tôi đi khuất khỏi cuộc đời này đúng không? Okay, muốn thì tôi đi, nhưng hà tất phải dùng cách giết Minh Phú!? Nó có tội gì!? Nó đã làm gì cô? Nó cũng chỉ vì muốn cô đừng thay đổi, muốn cô là cô của ngày xưa, là một Thanh Linh không bao giờ sợ hãi, yếu đuối, khuất phục vì khó khăn. Thế mà cô giết nó!!?? Cô muốn giết tôi thì cứ đi tìm tôi, mặc kệ lời nó nói! Giờ thì sao đây? Cô giết nó rồi, thì tôi nói cho cô biết, cô không đủ tư cách mà giết tôi đâu!”
Thanh Linh không nói gì nữa, cô quay người chạy vụt đi. Trời đổ cơn mưa như khóc thay cho người con gái đã vỡ tan cảm xúc.
“Phương Nhi, em ở đâu vậy?”
Tiếng của anh. Là tiếng của anh! Anh đang quay lại để tìm Phương Nhi. Đúng là anh rồi! Cô chạy về phía tiếng nói đó.
“Mạnh Bảo…”
“Hả? Thanh Linh, là em sao?” – Anh vội chạy về phía cô, nhưng dừng lại ngay…
Máu chảy đầy trên tay cô.
“Em…em đã làm gì Phương Nhi…”
“Không…là Minh Phú…” – Cô hoảng loạn.
“Hả!? Em…”
“Nếu em nói em giết Minh Phú, anh sẽ bỏ em mãi mãi sao!?”
“Em…Thanh Linh, đừng đùa anh nữa!”
“Anh còn coi em là gì!? Em đã luôn yêu anh như thế, nhưng anh coi em là gì!!??”
Nói rồi cô lao đến…Hôn anh!
Hai năm rồi, cô đã nhớ nụ hôn của anh biết bao. Chỉ là lần này…anh không còn hôn cô nữa, mà là cô hôn anh. Nụ hôn như muốn giữ chặt anh lại về bên mình dù giờ hy vọng đã quá mỏng manh. Anh không thể đẩy cô ra, chính anh cũng nhớ nụ hôn này, cô vẫn là cô, là cô gái yêu anh chân thành không một chút dối gian. Cô hôn anh mãnh liệt hơn, nước mắt cô rơi vào khóe môi anh mặn chát. Cô có thể thay đổi nhiều thứ, nhưng nụ hôn này mãi mãi dành cho anh, chỉ yêu một mình anh không có gì lay chuyển được!
Từng dòng ký ức như cơn mưa rào rào đổ xuống trong nụ hôn đầy đau đớn. Tất cả mãi là ký ức. Tất cả mãi như cơn mưa trôi đi không thể lấy lại. Anh yêu cô, nhưng chỉ còn trong quá khứ đã buông rời khỏi cô từ lúc nào!
Bỗng anh giật mình…Phương Nhi đứng đằng sau, lặng nhìn cảnh đó. Đau đớn quặn lòng.
Cô quay người bỏ đi. Mạnh Bảo tỉnh hẳn lại, bỏ Thanh Linh ra định chạy theo. Nhưng Thanh Linh đã níu tay anh lại:
“Anh đi theo cô ấy thật sao?”
“…”
“Em ra tay với Minh Phú, cũng chỉ vì em đã quá tuyệt vọng khi níu giữ anh!”
“Bỏ anh ra!”
“Bỏ anh ra thì anh sẽ đi! Anh đi theo cô ấy, anh không còn quay lại nhìn em nữa!!”
“Vậy nếu anh cứ tiếp tục như thế này, anh không lựa chọn được ai, em có chịu được khô
