Polaroid
Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Trà Meo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210290

Bình chọn: 10.00/10/1029 lượt.

gái đổ rầm rầm. Thế mà cứ có anh nào định te tò te với em thì anh lừ mắt cấm cho nó bén mảng tới em luôn, anh ích kỷ bỏ xừ.” – Vân Trang vừa nói vừa cấu anh.

“Mày chỉ được cái nhớ dai thôi, hồi đó anh làm sao để mày yêu đương quên cả học hành được. Mà công nhận hồi đó mày làm gì mà suốt ngày anh phải nhận thư tình hộ đấy, tí tuổi mà trai theo như đúng rồi. Mày giống anh mày ghê Trang ạ.” – Mạnh Bảo cốc đầu Vân Trang một cái.

Hai anh em cứ ngồi đó cười, nhớ lại những kỷ niệm của ngày nào. Càng cười thì trái tim càng đau. Càng cười thì nước mắt như chực trào ra. Họ không còn là chính họ nữa rồi. Tất cả…chỉ vì hai chữ “tình yêu” hay sao? Còn đâu những tháng ngày vui vẻ, vô tư, không phải lo nghĩ, lúc nào cũng có thể cười và hạnh phúc? Bình yên nơi đâu, hay mãi mãi xóa nhòa theo quá khứ mất rồi…?

“Em về trước đi, anh đợi cô ấy tỉnh lại.”

“Nhưng nếu chị ấy không tỉnh, anh cũng về đi nhé.”

“Ừ…”

“Anh à…”

“Sao?”

“Anh không cần phải quá gò bó trái tim mình vào tình yêu với Thanh Linh. Anh hãy dành một chút phần nào đó cho Phương Nhi, đừng chỉ mãi nghĩ đến Thanh Linh.”

“Ừ…”

Vân Trang quay đi. Nói thế nhưng cô biết rằng, trái tim Mạnh Bảo có Phương Nhi từ lúc nào rồi, hình ảnh Thanh Linh chỉ còn chôn chặt trong đáy mắt. Tình yêu mà, đâu có vững bền được lâu, huống hồ Mạnh Bảo đã cố giữ nó bền lắm rồi. Ngọn lửa tình yêu với Thanh Linh chưa nguội đi, nhưng ngọn lửa âm ỉ với Phương Nhi có thể bùng cháy bất cứ lúc nào. Đọc truyện, xem phim về tình yêu tay ba thế này cũng nhiều rồi, nhưng Vân Trang cứ nghĩ nó khá đơn giản chứ đâu ngờ là lại đau khổ đến thế này. Thanh Linh khổ, Phương Nhi đau, và Mạnh Bảo còn đau khổ nhiều hơn nữa…

Vân Trang đi rồi, lại chỉ còn Mạnh Bảo ngồi trong căn phòng vắng lạnh. Phương Nhi…cô vẫn không tỉnh lại. Dường như mọi thứ chẳng còn gì nữa. Mạnh Bảo mệt mỏi dựa vào tường, chưa bao giờ anh cảm thấy bất lực như thế này. Đầu anh quay cuồng những ký ức xưa, ký ức những ngày vui vẻ và bình yên, ký ức có người con gái ấy…Người con gái đi qua cuộc đời anh trong một thời gian ngắn mà dường như tạc tượng vào trái tim anh. Nhưng lúc này, anh không muốn nhớ tới cô! Nhớ tới cô, rồi nhìn cô gái đang nằm trên giường bệnh kia, lòng anh như bị ngàn mũi dao đâm.

“Ưm…”

Mạnh Bảo giật mình, vội cúi xuống nhìn Phương Nhi. Cô cựa quậy, ho lên mấy tiếng, và đôi mắt cô hé mở.

“Tạ ơn trời, em tỉnh rồi!”

“Anh…” – Phương Nhi nhìn Mạnh Bảo. Ánh mắt cô sao thê lương đến thế?

“Anh ở đây, anh xin lỗi. Là tại anh mà em phải chịu khổ. Anh sẽ không đi đâu nữa!”

Phương Nhi không nói gì, chỉ gắng gượng ngồi dậy, quay mặt đi không nhìn anh. Đôi mắt cô hướng ra cửa sổ nơi bầu trời xa xăm.

“Vậy là không còn được tập võ nữa rồi.”

“Em…”

“Căn bệnh nặng quá rồi, em sẽ không được tập võ nữa.” – Cô mỉm cười chua chát – “Là do em đã quá sức trong buổi thi hôm đó, để rồi giờ phải trả giá thế này.”

“Phương Nhi, em…” – Mạnh Bảo nghe mà đắng lòng.

“Xin lỗi anh, em đã giấu anh mọi thứ. Em biết cô gái đó không phải là Thanh Linh, là Thanh Chi. Nhưng em vẫn không nói, vì cô ta dùng mẹ em làm con tin đã đành, và thứ hai là em không muốn để anh phải khó xử thêm nữa. Em muốn anh sống thật tốt, chỉ cần anh hạnh phúc là đủ. Nên em giấu đi tất cả. Em muốn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt anh. Có phải cái kiểu cố tỏ ra mạnh mẽ đó ngu ngốc quá phải không? Nhưng em thấy em vẫn chẳng mạnh mẽ. Em vẫn chẳng đủ can đảm để có thể dứt bỏ anh.”

Chương 36

“…”

“Những gì anh vừa nói với Vân Trang, em nghe thấy rồi. Anh không có lỗi gì cả. Và anh không đáng phải chịu nhiều buồn khổ như vậy. Vân Trang, Thanh Linh, và cả em đều chỉ mong muốn anh là anh của ngày xưa, vô tư, hay cười, sống bình yên mà thôi. Tại em ích kỷ, tại em cứ cố yêu anh, nên đến ngày hôm nay, tất cả chúng ta chẳng ai có thể được mỉm cười trọn vẹn.” – Lại một giọt lệ đắng rơi ra từ đôi mắt Phương Nhi.

Mạnh Bảo nhìn giọt nước mắt đó, không thể kiềm chế nổi nữa:

“Em nói thế đủ chưa!!??”

Phương Nhi giật mình quay lại, chưa kịp nói gì thì Mạnh Bảo đã cúi xuống ôm lấy cô, hôn cô. Cô ngỡ ngàng, nhưng không đẩy anh ra. Anh…hôn cô sao? Nụ hôn mà cô hằng mong ước trong giấc mơ mỗi đêm. Đau khổ, hờn giận, cay đắng và rồi hạnh phúc xen lẫn, cô bật khóc, nước mắt rơi vào khóe môi anh mặn chát, có gì đó mang vị tủi hờn của đắng. Anh càng hôn cô mãnh liệt hơn, đôi môi khô lạnh ngắt vì bệnh tật như được ngọn lửa nồng cháy kia làm cho bỏng rát. Trút tất cả vào nụ hôn đó, là tình yêu đã bị chôn kín từ bấy lâu, đã bị cố gò ép, cố né tránh giờ đây bùng lên dữ dội.

Tình yêu, cứ ngỡ là ngọt ngào, nhưng hóa ra đắng cay hơn bao giờ hết. Quy luật nào sinh ra trái tim đã yêu một người thì không thể yêu người khác. Tình cảm cứ thế mà bị chôn giấu đi, mà bị vùi lấp đi, để rồi nhìn người ta tổn thương yêu mình, mình cũng chẳng làm gì được. Anh yêu cô, thực sự đã yêu cô, trái tim anh có cô từ lúc nào rồi. Nhưng sao cuộc đời này nhẫn tâm đến thế? Nhẫn tâm để một người con gái không thể xóa đi trong trái tim anh, bao nhiêu năm cũng không thể phai mờ, buộc anh không đến được với ai khác. Để ngọn lửa tình