nhận ra ta, để cho ta bên hắn một năm, coi như là—— nói lời từ biệt.” Đây là câu cuối cùng mà Lăng Ba nói trước khi rời khỏi long cung.
Q.4 – Chương 21: Phong Vũ Bất Kì Thanh Sương Giáng (2)
Tiên phàm yêu nhau, ắt gặp trời phạt. Một khi việc này bị Thiên đế biết, nói không chừng lại là một trường kiếp nạn.
Một ngày trên trời là một năm dưới trần gian. Thời điểm Thanh Dao cùng Cẩn Dật trở về thiên cung thì Lăng Ba đã ra đi, thời gian thấm thoắt trôi, nàng ở thế gian ngẩn ngơ cũng đã hai năm, cũng đã sắp vượt qua ngày ước định, nhưng nàng như cũ vẫn không chịu quay đầu lại. Tây Hải Long thần hạ lệnh bất luận kẻ nào cũng không được để lộ ra việc này, cũng để cho Thanh Lê cùng các tỷ muội của nàng đến thế gian khuyên bảo Lăng Ba trở về. Vài vị long công chúa cũng vừa mới nghe được tung tích của Lăng Ba.
Đời này Tiêu Dực là con trai của Tiêu Lăng hầu, người rất có thực lực trong triều đình, sau khi Lăng Ba đến thế gian rất khó khăn mới đến được bên hắn. Cho dù dung mạo của Lăng Ba vô song, nhưng người mà Tiêu Dực chung tình vẫn là đệ nhất hoa khôi Tô Kiều Diễm của Phi Phượng lâu – đệ nhất kỹ viện của kinh thành.
Cho dù như thế, Lăng Ba vẫn không chịu quay đầu lại. Nàng bất chấp tất cả vì lưu luyến si mê hồng trần thì vị Tây Hải công chúa này vừa đáng thương vừa đáng hận.
Thanh Dao cũng không rõ lần này nàng đến tìm Tiêu Dực là xuất phát từ mục đích gì, có lẽ đây cũng là chứng thật cho suy đoán của nàng đã sai lầm hoàn toàn, nàng may mắn cho rằng Lăng Ba mới vừa trải qua ngàn năm tình kiếp, hẳn là sẽ không tiếp tục khờ dại lẫn nữa. Quả nhiên sự thật vô cùng tàn khốc đến mức nàng cũng không thể nhận ra.
Ba trăm năm trước Thanh Dao đã cứu Lăng Ba một lần, ba trăm năm sau chính là hôm nay, nàng không biết chính mình có đủ năng lực để cứu Lăng Ba một lần nữa hay không. Ngay cả chính mình nàng còn không cứu được, huống chi là người khác. Nếu không phải có Dao Cơ cùng Bích Cẩn, chỉ sợ nàng sớm hóa thành một làn khói nhẹ theo gió mà tiêu tán .
Giống như là để làm nền cho tâm tình của nàng, bên ngoài đã nổi lên từng cơn mưa nhỏ tí tách, lúc sau mưa càng rơi xuống càng lớn, ngã tư đường người người cũng tản đi thành tám hướng mà tránh. Bây giờ mới cuối xuân, mưa lớn như vậy thật là có chút khác thường…
“Tướng quân.” Thanh Dao quay đầu lại hỏi Minh Thiệu, “Chàng đã sớm biết, đúng hay không?”
Minh thiệu có thể chuẩn xác dẫn nàng đến đây, hiển nhiên hắn là người hiểu rõ tình hình. Nhưng mà Minh Thiệu không thể trực tiếp trả lời nàng, hắn nhìn áng mây trôi qua đỉnh đầu, ánh mắt mơ hồ.
“Khi đó ta nghĩ rằng nàng đã chết. Bích Cẩn đã chết, Bồng Lai cũng thế mà tiêu tán theo. Ta nghĩ, người duy nhất nàng không yên lòng cũng chỉ có Lăng Ba.” Minh thiệu nói lầm bầm.
Năm đó sau khi Thanh Dao “chết”, hắn đến địa phủ tìm bản ghi chép về mỗi kiếp của Tiêu Dực. Nếu nói hắn còn có thể vì Thanh Dao làm cái gì, cũng chỉ có chuyện của Lăng Ba .Ngày hôm nay hắn đưa Thanh Dao tới nơi này cũng chính vì nguyên nhân đó, hắn cùng thanh Dao giống nhau, đã sớm dự đoán được vị Tây hải Thất công chúa này sẽ vì chuyện hồng trần mà làm ra chuyện điên rồ.
Bộ dáng của Tiêu Dực cũng không có thay đổi gì, cùng thời điểm Thanh Dao nhìn thấy hắn ba trăm năm trước vô cùng giống nhau, tuấn dật, tiêu sái. Thanh Dao yên lặng không nói gì, lẳng lặng nhìn Tiêu Dực đi ra từ một tiệm bán đàn cổ đối diện tửu lâu, xa xa Lăng Ba đang bung dù đứng ở môt ngã tư khác, ánh mắt ưu sầu, bởi vì nàng nhìn thấy theo sau Tiêu Dực là một vị nữ tử phong tình vạn chủng, hoa khôi Tô Kiều Diễm.
Xe ngựa đẹp đẽ quý giá dừng lại ở cửa tiệm, nha hoàn đang định đỡ Tô Kiều Diễm lên xe, sóng mắt nàng vừa chuyển, phát hiện đối diện mình chính là Lăng Ba.
“Lăng Ba cô nương?” Tô Kiều Diễm mỉm cười, khóe miệng cong lên đầy đặn như một đóa hoa hồng.
Lúc này Tiêu Dực cũng thấy nàng, hắn hướng nàng gật đầu chào hỏi, lại quay đầu nhìn Tô Kiều Diễm, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì.
Lăng Ba chậm rãi tiến về phía trước, miễn cưỡng cười: “Thật trùng hợp. Một dây đàn của ta bị đứt, hôm qua mang đến đây sửa, lão bản bảo ta hôm nay đến lấy.” .
“Mưa rất lớn, Lăng Ba cô nương vẫn là sớm trở về đi, kẻo cảm lạnh .” .
“Đa tạ công tử nhắc nhở.” .
Tô Kiều Diễm chen ngang lời bọn họ: “A, vòng tay của Lăng Ba cô nương thật là đẹp mắt .” Nói xong định đưa tay đến xem vòng ngọc của Lăng Ba.
Lăng Ba kinh hãi, theo bản năng hất tay nàng trở lại. Vòng tay Thập Nguyệt của nàng vốn là lễ vật lúc sinh nhật một nghìn năm tuổi Bích Cẩn tiên thù tặng, nhìn như bình thường, nhưng lại là một thần khí có chứa linh lực, là phàm nhân thì không thể nào đụng vào được. Nàng sợ Tô Kiều Diễm bị linh lực của vòng tay gây thương tích, ai ngờ Tô Kiều Diễm tương kế tựu kế làm bộ bị nàng đẩy ngã, hướng mặt đất mà ngã xuống.
Tô Kiều Diễm ôi một tiếng, một thân quần áo sặc sỡ của nàng bị dính nước bùn, lập tức trở nên bẩn không chịu nổi. Tiêu Dực nhanh chóng cúi người xuống đỡ nàng, nàng lại nhìn Lăng Ba, biểu hiện vô cùng uất ức: “Lăng Ba cô nương, cô nương không muốn cho ta xem chiếc vòng đó chỉ cần mở miệng