The Soda Pop
Say năm tháng

Say năm tháng

Tác giả: Vân Gia

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328572

Bình chọn: 7.5.00/10/857 lượt.

t đường đấu tới rồi Nam Minh, mà bản thân Dương Tuyền đế quân bị trọng thương, đại khái là hắn từ Nộ Thần hà dưới Thiên Ma Uyên tới Đông Hải này.” Minh Thiệu rất lạnh tĩnh phân tích, “Có lẽ vi vậy nên mẫu thân nàng quen biết hắn, nếu nàng muốn ngăn cản. . . . . .”

Thanh Dao lắc đầu: “Không, ta sẽ không đi ngăn cản bọn họ. Giống như lời của chàng đã nói, chuyện sẽ phát sinh, chúng ta vốn không nên can thiệp. Cho dù chúng ta làm cái gì, điều nên phát sinh vẫn sẽ phát sinh. Minh Thiệu, hóa ra cái gì chúng ta không làm được cái gì, chúng ta không làm được cái gì. . . . . .”

“Nếu không thể làm gì được, vậy thì đừng làm. Chẳng phải nàng vẫn rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra với phụ mẫu mình sao.”

Phụ mẫu? Trong mắt Thanh Dao hiện lên một tia lạnh lẽo.

Q.4 – Chương 19: Vân Thâm Thập Mộng Hựu Thiên Niên (3)

“Dao Cơ, ngươi biết hắn là ai không, vì cớ gì mà phiêu bạt đến nơi đây?” Bích Cẩn kéo kéo ống tay áo của Dao Cơ.

Nàng ở Bồng Lai đã lâu, rất ít khi tiếp xúc với bên ngoài, những chuyện gặp phải cũng ít, thấy loại tình huống này khó tránh có chút bối rồi. Dao Cơ thì trấn tĩnh hơn nhiều, nàng cẩn thận đánh giá nam tử trên mặt đất, trong lòng tựa hồ có chủ ý.

“Hắn không phải phàm nhân, nhưng nhìn qua bộ dáng có vẻ bị thương rất nặng. Nếu không như vậy đi, chúng ta cho hắn an một viên Ngưng Hồn đan, sau đó đem hắn giấu ở mặt sau đá ngầm, khi hắn tỉnh lại tự nhiên sẽ rời đi.”

“Không nên không nên, ngươi cũng nói hắn bị thương rất nặng, cho dù ăn Ngưng Hồn đan cũng không thể tỉnh nhanh như vậy. Chúng ta vẫn nên đem hắn mang về thôi.”

“Đừng quên lời dặn của sư phụ ngươi, Tê Phương thánh cảnh chưa bao giờ lui tới với người ngoài, huống chi là một nam nhân không rõ lai lịch. Ngươi cứ như vậy mà dẫn hắn trở về, Phất Y tiên thù nhất định không tha cho ngươi.”

Bích Cẩn nóng nảy, nàng lấy khăn tay ra giúp nam tử kia lau đi vết máu trên trán, nhưng mà cả người hắn đều là máu, một cái khăn tay này sao có thể lau được hết. Ngưng Hồn đan tuy rằng là thần dược chữa thương của Tê Phương thánh cảnh, nhưng hắn bị thương quá nặng , Bích Cẩn nhìn kỹ mới phát hiện, trước ngực hắn có một vết thương rất lớn, hiển nhiên là bị lợi kiếm đâm qua. Cho hắn dùng Ngưng Hồn đan căn bản không có tác dụng.

Nam tử thanh y nho nhã tuấn tú, ôn nhuận như ngọc, cho dù cả người dính đầy vết máu, quanh thân hắn vẫn lộ ra khiêm tốn cùng phong độ của người tri thức như trước. Bích Cẩn nhìn chăm chú hắn.

Nàng trăm triệu lần không nghĩ đến, chính là một cái nhìn bình thường này, lại khiến nàng rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục, suốt năm nghìn bốn trăm năm.

Cái liếc mắt kia thật sự rất nặng, cho dù là rất nhiều rất nhiều năm về sau, khi nghĩ lại chuyện cũ, nàng cũng vẫn như cũ cảm thấy không hối hận cho dù là uống rượu độc giải khát (ví với chỉ giải quyết khó khăn trước mắt mà không tính đến hậu quả mai sau). Tiên nữ của Tê Phương thánh cảnh, cho tới bây giờ đều là dám yêu dám hận. Yêu chính là yêu, sẽ không bởi vì vết thương của chính mình chảy máu mà phủ định đi cảm tình.

Bích Cẩn không hề nghĩ ngợi, nàng rút cây trâm cài tóc trên đầu xuống, dùng trâm nhẹ nhàng, lưu loát vẽ một đường qua cổ tay trái. Máu lập tức từ miệng vết thương chảy ra thương chảy ra, màu sắc tươi đẹp như một đóa Hồng Liên.

“Bích Cẩn ngươi làm cái gì thế!” Dao Cơ kêu lên sợ hãi.

Bích Cẩn ngoảnh mặt làm ngơ, nàng ngồi xổm xuống, đưa cổ tay đang chảy máu vào miệng nam tử thanh y.

“Ngươi điên rồi, ngươi có biết chính mình đang làm cái gì hay không!”

“Ta biết” Bích Cẩn rất lạnh tĩnh (lạnh lùng, bình tĩnh), khóe miệng mang nụ cười, “Ta đang cứu hắn. Từ nhỏ ta đã đeo Nhật Nguyệt Tinh, máu của ta so với linh đan diệu dược còn có hiệu quả hơn. Uống máu của ta hắn có thể tỉnh lại ngay lập tức.”

“Ngươi cho là máu của mình giống như nước biển không bao giờ hết sao? Chỉ vì một nam nhân không quen biết này, quả nhiên là ngươi điên rồi!” Dao Cơ tức giận không hề nhẹ.

Nhìn bộ dáng cam tâm của Bích Cẩn, Dao Cơ vốn muốn nói cái gì đó, lại nghe thanh âm thanh thúy của nữ tử từ xa truyền đến, gọi đúng là tên của các nàng.

“Bích Cẩn tỷ tỷ, Dao Cơ công chúa, hai người ở chỗ nào?”

“Bích Cẩn tỷ tỷ, thần thượng có việc tìm tỷ, Bích Cẩn tỷ tỷ. . . . . .”

“Nguy rồi, là Minh Thúy!” Bích Cẩn cắn môi, “Nếu bị nàng nhìn thấy, khẳng định nàng sẽ bẩm báo chi tiết cho sư phụ.”

Minh Thúy tiên tì rất được Phất Y Tiên thù tin tưởng.

Dao Cơ thi triển pháp thuật che mắt, dùng kết giới che giấu đi nam tử thanh y đang nằm trên mặt đất. Nàng vừa mới làm xong hết thảy, Minh Thúy vội vàng chạy tới, hạ thấp người, nói: “Bích Cẩn tỷ tỷ, thần thượng gọi tỷ cùng Dao Cơ công chúa đến Di Nhiên đình.”

“Có việc gì mà vội vàng như vậy?”

“Tây Vương Mẫu nương nương đến đây.”

Bích Cẩn gật đầu: “Được, muội đi trước đi, ta cùng Dao Cơ thay đổi quần áo rồi đi qua.”

Minh Thúy thấy quần áo của các nàng có chút hỗn độn, hơn nữa chân còn không đi gì, như vậy đi gặp Tây Vương Mẫu quả thật có chút thất lễ. Vì thế nàng gật đầu, nói: “Được, ta đi nói với thần thượng một tiếng” , rồi quay đầu rời đi.

Bích Cẩn thở dài nh