g cậu đang rất vui vẻ.
-…………..- Nó lườm cậu.
– Vậy mày đụng khi nào?
-……………..- Tiếp tục lườm
– Chắc là cũng lâu rồi nhỉ? Chứ giờ tao thấy tiểu Hoàng Lãnh cũng trưởng thành phết rồi đấy. Có cần kiểm chứng không? – Cậu cười một cách nham hiểm.
– Ngậm mồm!
– Tao phải nói rõ để mày hiểu lòng tao. Nếu mày không hiểu thì kiểm chứng rồi sẽ hiểu. – Trò này hơi bị vui.
– Tao hiểu rồi, được chưa? Mày ngậm cái mồm mày lại và dẹp ngay mấy chuyện đó đi. – Nó hét lên. Thật là muốn ăn đấm.
– Ha ha – Cậu bật cười. – Đùa tí thôi, bình tĩnh đi. Nếu giờ mày ngại thì không cần đâu. Để lần sau tìm chỗ thích hợp hơn rồi kiểm chứng cũng được.
– VƯƠNG HOÀNG LÃNH, mày cút đi cho tao. – Nó hét lên, cầm lấy cái gối đánh vào cậu.
– Giật cả mình. – Cậu nhảy dựng lên, lấy tay chặn nó lại – A, đau, đau. Bình tĩnh, bình tĩnh. Tao xin lỗi, dừng lại đi, hạ hỏa.
Nó dừng lại, quăng gối xuống giường, khoanh tay, nhìn đi chỗ khác. Cậu lại gần chỗ nó, cầm tay nó lay lay:
– Ê, đừng giận nữa, tao xin lỗi, tao không đùa nữa đâu. Giờ tao băng bó cho mày nhé, xong rồi tao cõng mày đi tìm con điên kia nhé? Rồi chiều tao đãi mày ăn kem, đừng giận nữa mà.
– Hừ, nhanh tay lên. Và để tay bố yên, thằng gay. – ” Kem, chẹp chẹp. ”
– ………..- ” Gay mà sau này làm chồng mày đó con. ” Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cậu đương nhiên không dám nói ra.
Đang băng bó một cách tỉ mỉ, bỗng nó lên tiếng:
– Ê, mày làm sao mà băng chân tao cho nó dày dày, to to một chút. Kiểu như bị gãy chân ấy, mà nhẹ hơn chút.
– Để làm gì? Mày lại định giở trò gì nữa? – Cậu nheo mắt nhìn nó.
– Thì mày làm chân tao như thế, kết hợp thêm mấy lời kịch nữa, tỏ ra thật nghiêm trọng, thế là mọi người sẽ thấy thương tao vô cùng. Sẽ quan tâm tao và tặng tao thật nhiều quà, nhiều đồ ăn. Đặc biệt là mấy thằng trong trường ấy, đảm bảo là một núi đồ ăn luôn. – Không hiểu đầu óc nó thế nào mà nghĩ ra được ba cái tầm phào này.
– Mày thích thì tao mua cho mày. Cần gì mấy cái đó? Mày cần mấy thằng đó lắm à? – Bực bội. Tâm trạng vui vẻ của cậu bị nó phá sạch sành sanh.
– Mày lại dở chứng à? Tự nhiên mặt hằm hằm thế? Mày có công nên tao chắc chắn sẽ chia cho mày mà, chứ tao có ăn hết đâu mà lo.
-…………..- Nó lại nghĩ cậu tham ăn sao? Làm như ai cũng như nó ấy. Bực rồi nha.
Cậu im lặng, không nói gì, lẳng lặng băng bó cho nó một cách bình thường rồi mang giày vào cho nó. Mặc kệ nó cằn nhằn, trách móc, cậu cõng nó ra khỏi phòng y tế.
Nhìn thấy Mỹ An đang đứng giữa sân trường và nói chuyện với đám bạn, cậu chau mày, bước lại gần. Nó nhìn thấy như vậy, liền đưa hai tay đang nghịch tóc cậu ra trước mặt và dùng tay xoa xoa hàng lông mày của cậu, miệng oang oang:
– Lông mày kia, bổn cung ra lệnh cho ngươi giãn ra. – Rồi lại giả giọng the thé – Vi thần tuân chỉ. – Và dùng hết sức kéo lông mày cậu về hai bên.
Cậu im lặng nghe nó nói rồi bật cười, cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Bỗng, một cô bạn từ trong đám người của Mỹ An, ngẩng đầu lên và chỉ:
– Ê, có phải Hoàng Lãnh đang đi về phía chúng ta không?
– Đâu? Đâu? Ừ nhỉ, chắc là do tao xinh đẹp quá chăng? – Một cô bạn khác, vừa nói, vừa lấy gương và son ra, tút tát lại nhan sắc.
– Bọn mày im hết đi, cậu ấy đến là để gặp tao, bọn mày là cái quái gì chứ. – Nghe đám bạn nói, Mỹ An đắc ý, cho rằng mình rốt cuộc đã có sức hút với cậu, vì hồi nãy trong lúc thi, cậu cũng nhìn cô chằm chằm mà. Nở nụ cươi thật tươi, quay người lại, nhìn thấy cậu đang cõng nó, mặt cô nhăn lại, tức giận vô cùng. Ngay sau đó, cố nở nụ cười thật tươi – Ôi, Băng Du, chân cậu có sao không? Nãy trong lúc thi, nhìn cậu tôi lo lắm!
Không thèm đoái hoài đến Mỹ An, cậu ra trước mặt cô, đặt nó đứng cạnh mình và lên tiếng:
– Đấy, cho mày giải quyết.
– Gì cơ? Tao á? Mày cũng vừa thấy tao vừa rửa tay bằng Lifebuoy, diệt vi khuẩn chỉ trong 10 giây mà giờ lại bắt tao phải đụng tay vào vi khuẩn sao? – Vừa nói, nó vừa giơ tay trước mặt cậu như để chứng minh.
Cậu nhìn nó, mỉm cười. Còn Mỹ An thì tức sôi máu, không kiêng dè gì ai, lớn tiếng hét vào mặt nó:
– Phạm Băng Du, mày vừa nói ai là vi khuẩn vậy hả? Mày là cái thá gì mà dám xấc xược với tao? Mày có tin tao cho mày một trận hay không? Con….
Chưa kịp nói hết câu, một tiếng ” chát ” vang lên, cô hưởng trọn cái tát, 5 ngón tay in dấu trên mặt. Đưa tay ôm mặt, cô nhìn cậu, lắp bắp hỏi:
– Sao….Sao cậu lại đánh tớ? Cậu chỉ vì con nhỏ này mà đánh tớ sao?
Lại thêm một tát vào mặt, cậu nhìn cô và nói:
– Cậu nói đủ chưa? Đủ rồi đúng không? Được, vậy giờ đến lượt tôi nói. Thứ nhất, cậu là cái thá gì mà dám xấc xược với Du? Cậu có quyền sao? Cậu xứng sao? Đang tự nói mình à? Đã xem lại bản thân chưa? Thứ hai, ai cho cậu nhìn Du bằng ánh mắt đó? Thái độ gì vậy? Có tin tôi cho cậu thêm một tát không? Thứ ba, ai cho cậu cái quyền được quát tháo, hét vào mặt Du như thế? Không một ai được quyền quát tháo Du, kể cả tôi. Cậu rõ chưa? Và cuối cùng – Cậu lại tát cô thêm một cái – Đinh sao? Cái tát này là để trả lễ cho cái đinh hồi nãy. Đây chỉ là cảnh báo thôi, còn có lần sau thì tôi nhất định cho cậu biết hậu quả. Cậu bắt Du chịu thế nào thì nhất định