ca đừng vì việc nhỏ mà bực bội, là thần thiếp không biết dùng người.”
Vệ Cẩn đẩy tay nàng ra, “Trẫm sao trách phạt Hoàng hậu?”
“Cũng đã muộn rồi, biểu ca ở lại chỗ thần thiếp đi.” Lúc này, Hoàng hậu sớm đã không còn nghiêm khắc như vừa rồi nữa, nhưng thật ra trước sau vẫn dịu dàng.
Lưu Ly bỗng nhiên tiến vào bẩm báo, “Khương ngự thị nói là đưa áo choàng của bệ hạ đến đây.”
Sắc mặt Hoàng hậu nhất thời sa sầm, nhưng Vệ Cẩn lại rất bình tĩnh.
Phong thái điềm đạm, Khương Nhiêu dáng người như liễu, “Nô tì sợ bệ hạ lạnh thân, đưa đồ xong thì sẽ đi ngay, không quấy rầy Hoàng hậu nương nương nghỉ ngơi.”
Vệ Cẩn vẻ mặt nghiêm túc, quay đầu nói với Hoàng hậu, “Hôm nay mệt rồi, Hoàng hậu nghỉ ngơi đi.”
Cho dù không muốn, Hoàng hậu vẫn cung kính đáp lại, trơ mắt nhìn Khương Nhiêu không coi ai vào mắt kéo Hoàng thượng đi.
Lưu Ly kinh hãi run rẩy đóng cửa lại, chỉ nghe tiếng bình sứ vỡ tan tành trong nội thất, thật lâu sau, rốt cuộc cũng ngừng lại.
Khương Nhiêu ngồi trên loan liễn, rõ ràng cảm thấy động tác của nam nhân bên cạnh rất không đàng hoàng.
Trước đây, tuy rằng Vệ Cẩn có tùy tiện thế nào đi nữa cũng sẽ không làm loạn ở bên ngoài.
“Nô tì nóng trong người, đi xuống hóng gió một chút.” Nàng giữ lấy bàn tay đang thăm dò vào trong vạt áo.
Nhưng sao có thể chống lại khí lực của hắn, rốt cuộc vẫn chui được vào.
Khương Nhiêu vịn hai tay vào thân xe, giữa lúc lắc lư còn bị hắn vân vê nhào nặn, âm thanh nghẹn ngùng cũng nuốt trở về.
Vệ Cẩn khăng khăng làm càn dán tại bên tai, “Trẫm thấy nàng cũng thích mà.”
Một đường theo bên tai đỏ hồng đến cổ, tư thái quyến rũ như vậy, Tưởng Anh há có thể sánh được? Nếm tư vị tuyệt diệu như vầy, Vệ Cẩn nhìn những nữ nhân khác đều cảm thấy tẻ nhạt vô vị.
Đám người Cao Ngôn dọc theo đường đi giả câm vờ điếc, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng thở dốc trong loan liễn truyền đến, cỗ kiệu kẽo kẹt rung động.
Rốt cuộc cũng đến Cửu Hoa Điện, dược tính của Vệ Cẩn xộc lên đầu, hắn ôm Khương Nhiêu quần áo không chỉnh tề đi nhanh vào nội thất.
Vùi ở trong lòng hắn, Khương Nhiêu thẹn đến muốn chui xuống đất, ngoại sam phía dưới đã sớm bị hắn lột sạch, nếu để người ta nhìn thấy, không biết sẽ gây ra bao nhiêu thị phi…
Nam nhân này giống như vẫn chưa dùng hết tinh lực, Khương Nhiêu đã bị hắn giày vò đủ kiểu, quả thật đã muốn mất nửa cái mạng, nhưng hắn vẫn chưa thoả mãn.
Ôm nàng đặt trên bệ cửa sổ làm một lần nữa…
Mãi đến khi sắc trời mơ hồ ửng dậy, lúc này mới đi ngủ.
Chương 46: Bí Mật
Mặt trời lên cao, ánh sáng vàng nhạt xuyên qua rèm cửa sổ bằng sa mỏng như cánh ve, để lộ từng quầng sáng.
Vừa ngủ sâu một giấc, mãi đến tỉnh lại, bên hông vẫn vô cùng đau, Khương Nhiêu theo bản năng sờ qua bên cạnh, cũng không ngờ vừa vặn nắm tay của nam nhân.
Vừa quay đầu lại, chỉ thấy Vệ Cẩn đan cánh tay bên người, nở nụ cười nhìn nàng.
Thưòng ngày đến canh giờ này, hắn sớm đã vào triều, đều là một mình Khương Nhiêu sửa sang lại giường, nay như vậy, thật ra lại thấy không quen.
Kéo tấm chăn phù dung lên, đắp lên bờ ngực trắng noãn, nàng nhõng nhẽo, “Nô tì đau hết cả người, không muốn đứng dậy.”
Vệ Cẩn nhéo cái cằm xinh xắn của nàng một cái, “Không muốn đứng dậy thì khỏi đứng dậy, trẫm cũng thừa dịp này khoan khoái mấy ngày.”
Lúc trên giường, Khương Nhiêu chưa bao giờ tuân theo lễ nghi quân thần, Vệ Cẩn đơn giản sẽ không trói buộc nàng, điềm đạm hồn nhiên như vậy, quả nhiên là người bên ngoài muốn bắt chước cũng bắt chước không được.
Mỗi khi tình cảm nồng nàn, vui sướng tới cực điểm, Khương Nhiêu không chần chừ mà gọi “A Cẩn, A Cẩn”, nam nhân kia lại càng thêm hưởng thụ, cứ như thế, Khương Nhiêu tuy là thân thể thướt tha phong tình nhưng cũng không chịu nổi sự đòi hỏi của hắn, ngược lại có phần yếu ớt, lại không biết sẽ tăng thêm tư thái phong lưu khác.
“Nếu đã đến đây, bệ hạ cũng không thể ở cùng với nô tì, Hoàng hậu nương nương thường xuyên lại đây, nếu nô tì không biết lễ nghi, cũng không dám xấc xược như thế,” Khương Nhiêu vòng tay lên cổ hắn làm nũng, “Nếu chọc Hoàng hậu nương nương không vui, sau này hồi cung, chỉ sợ nô tì sẽ thành cái đinh trong mắt mọi người…”
Vệ Cẩn dừng ở bên hông nàng, “Hậu cung của trẫm không chấp nhận có người gây sóng gió.”
Khương Nhiêu bĩu môi, đấm một cái vào ngực hắn, “Đó là suy nghĩ của nam nhân các chàng, A Cẩn không thể lúc nào cũng ở hậu cung, trong lúc đó, nếu nữ tử so đo với nhau, còn khó ứng phó hơn giết địch trên chiến trường.”
Vệ Cẩn cười cười, không nói gì, đạo lý này từ bé hắn đã hiểu được, hắn tận mắt nhìn thấy Tịnh Quý phi đã phá huỷ dung mạo nữ nhân Phụ hoàng thích nhất thế nào, đẩy vào hào ra sao.
Năm đó, hắn vừa tròn mười bốn tuổi.
Công chúa Đại Yến tiền triều nước mất nhà tan, nay rốt cuộc là sống hay chết, là người hay quỷ, chỉ sợ thế gian không ai biết.
“Thai vị Bạch Chiêu nghi trước giờ khỏe mạnh,” Khương Nhiêu tự lẩm bẩm, “Nô tì không tin không có người ra tay mà vô duyên vô cớ sinh non. May mà mẹ con bình an, nhưng nghĩ đến đây thì đã cảm thấy vô cùng sợ hãi.”
Vệ Cẩn vỗ vỗ phía sau lưng nàng, “Ở bên người trẫm không ai dám làm