Insane
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211465

Bình chọn: 7.00/10/1146 lượt.

ệc nào có thể nhịn thì nhịn. Do vậy mà bà cũng không thể làm ra những hành động thiếu suy nghĩ nữa!

Tô phu nhân càng nghĩ càng thấy Diệp Cẩn Huyên gả cho Vãng sinh Thành chủ đúng là quá tốt!

Nếu Diệp Cẩn Huyên thực sự có thể gả cho Vãng sinh Thành chủ thì chuyện hôm nay dù có bị truyền vào trong cung thì vị kia có biết, cũng không thể nào làm gì được. Nhưng nếu. . . . . . ngộ nhỡ chẳng may chuyện này không thành, vị trong cung kia nghe thấy lời đồn đại không hay thì e rằng ngôi vị hoàng hậu, Cẩn Huyên cũng không ngồi vào được!

Trước mắt phải lập kế hoạch, tính toán thật kỹ lưỡng. Còn việc xảy ra hôm nay thì tuyệt đối không thể để truyền ra ngoài!

Tô phu nhân nghĩ xong, lập tức cho gọi tất cả quản sự trong phủ tới, phân phó bọn họ nghiêm cấm không được để chuyện ngày hôm nay truyền đi. Nếu bà biết có người để lộ sự tình thì bọn họ cứ cẩn thận cái đầu của mình đi!

Thu xếp xong xuôi, Tô phu nhân vẫn chưa cảm thấy yên tâm, liền tìm mấy người thân cận, lệnh cho bọn họ không cần làm gì cả, chỉ cần mỗi ngày đi khắp phủ tuần tra, nếu thấy có người lén lút bàn tán thì cứ tìm kẻ đầu têu xử trí bí mật là được!

Tô phu nhân làm xong tất cả mấy việc đó, lúc này mới có chút yên lòng quay lại Phương Huyên các với nữ nhi!

Trong Phương Huyên các, đám nha hoàn với ma ma đều đứng ở ngoài hành lang, chỉ có Thái Diên ở trong phòng hầu hạ Diệp Cẩn Huyên.

Nàng ta ngồi dựa ở trên giường, nghe Diệp Thượng thư nổi giận đùng đùng trách mắng.

Diệp Thượng thư chỉ hận rèn sắt không thành thép, đem việc xảy ra ngày hôm nay kể ra từng cái một, còn phân tích rõ ràng lợi hại; sau đó nhìn Diệp Cẩn Huyên đang uể oải tựa ở đầu giường, hàm ý sâu xa mà chất vấn: “Huyên Nhi, không phải phụ thân muốn trách con. Nhưng con xem, hôm nay đã làm ra những chuyện tốt đẹp gì?”

Diệp Cẩn Huyên cũng không bận tâm, lơ đãng ngáp một cái: “Phụ thân, con đang cảm thấy rất nhức đầu, người đừng nói gì nữa có được không?”

Diệp Thượng thư nghẹn họng, hung hăng ho khan một trận: “Con. . . . . . Xem ra thật đúng là lão già này đã làm hư con rồi. Đừng tưởng rằng mình có thể ngồi vào ngôi vị hoàng hậu mà lão già ta không thể nhúng tay vào chuyện của con nữa. Dù có đi đâu thì con cũng là nữ nhi của ta mà thôi!”

Diệp Cẩn Huyên từ chối cho ý kiến, xoay người phân phó Thái Diên rót ly trà. Hành động này chẳng khác nào rót thêm dầu vào lửa giận của Diệp Thượng thư, ông xông lên chộp lấy ly trà quăng mạnh xuống đất, chỉ vào y phục hoa lệ mà tùy tiện hở hang của nàng ta rống giận: “Nhìn y phục của con một chút xem, hoàng hậu là nhất quốc chi mẫu, phải luôn giữ gìn khí chất đoan trang. Còn cái thứ y phục này, hình thức thô tục, màu sắc lòe loẹt. Sao còn ra dáng tiểu thư khuê tú, tác phong của mẫu nghi thiên hạ nữa chứ?”

“Còn có chuyện ngày hôm nay, nếu để cho hoàng thượng biết, ngài sẽ nghĩ như thế nào đây?”

Kỳ thực, điều Diệp Thượng thư lo lắng nhất cũng chính là việc này. Diệp Cẩn Huyên được sủng ái thì hiển nhiên ông sẽ thu được rất nhiều lợi ích; nhưng nếu Diệp Cẩn Huyên khiến Hoàng thượng chán ghét thì chỉ sợ Diệp gia cũng không tránh khỏi bị liên lụy!

Diệp Cẩn Huyên nghe Diệp thượng thư nói như thế thì vẫn không thèm để ý mà còn lớn lối: “Ngôi vị Hoàng hậu này con còn chưa thấy vừa ý đâu! Người nào thích thì đi mà làm đi. . . . . .” Nàng ta nói xong lại hạ giọng nũng nịu với Diệp Thượng thư, “Phụ thân, bây giờ con muốn làm Thành chủ phu nhân cơ. Người có thể giúp con một chút được không?”

Diệp Thượng thư nghe xong thì tức giận tới nỗi đứng không vững, ông ta bất ngờ giơ tay lên tát Diệp Cẩn Huyên một cái thật mạnh.

“Con. . . . . . Nghịch nữ!”

Từ nhỏ đến lớn, Diệp Cẩn Huyên còn chưa bị Diệp Thượng thư trách mắng lần nào, không ngờ lần này không những bị giáo huấn mà còn bị ăn thêm một bạt tai, nàng ta bị đánh tới choáng váng, lắp bắp nói: “Phụ thân. . . . . . sao người lại đánh con?”

Diệp Thượng thư giơ tay như muốn đánh thêm một cái nữa thì bị Tô phu nhân chạy vào chặn lại. Tô phu nhân nhào vào ôm chầm lấy Diệp Cẩn Huyên khóc lớn: “Con ơi. . . . . . thật khổ thân con . . . . . .” Khóc hai tiếng, lại thấy Diệp Cẩn Huyên nước mắt rơi lã chã, trên mặt rõ ràng có dấu năm ngón tay, đau lòng không thôi. Bà quay đầu khóc lóc kể lể với Diệp Thượng thư, “Dung mạo của nữ nhi quý trọng, ông đánh con như vậy thì trực tiếp đem hai mẹ con tôi đánh chết luôn đi. . . . . .”

“Mẹ con tôi thật đúng là bất hạnh. . . . . . ông đánh chết chúng tôi đi, hai mẹ con tôi đến Âm Phủ làm bạn với nhau!”

Diệp Thượng thư tức tối đến run rẩy, hồi lâu sau mới nói: “Bà. . . . . . hai người, bà hỏi nữ nhi bảo bối của bà xem nó đã làm ra cái chuyện tốt gì!” Nói xong liền sập cửa đi ra ngoài!

Một lát sau, hai mẹ con Tô phu nhân cũng dừng khóc, bà phân phó Thái Diên ra khỏi phòng. Hai người ở bên trong thì thầm nửa ngày, sau đó mới kêu nha hoàn bưng nước đi vào, Tô phu nhân trang điểm cẩn thận lại một lần nữa. Lúc bà bước ra khỏi Phương Huyên các, đầu lông mày nhếch lên đắc ý, bên môi ẩn giấu một nụ cười bí hiểm.

Chương 33

Thời điểm màn kịch ở cửa diễn ra, Lâm Lang đã đi quẹo vào bên